“Cậu……”
Phòng trà nhỏ đột nhiên tràn ngập mùi pheromone của alpha mang theo cảm giác áp chế mạnh mẽ, Trâu Nhuận cảnh giác lùi về sau, dựa vào tường. Vưu Bội Sâm từ từ tiến đến……
“Trâu Nhuận?”
Một giọng nói đột nhiên từ ngoài cửa truyền đên. Vưu Bội Sâm âm thầm cau mày, nhưng khi xoay người, lại nở nụ cười: “Sư phụ.”
Trì Diễm ôm một đống văn kiện: “Hai em đều ở đây à, nhanh lên đi, cuộc họp sắp bắt đầu rồi đó.”
Trâu Nhuận như trút được gánh nặng, vội vàng đi theo Trì Diễm, còn hung hăng mà va vào Vưu Bội Sâm một cái.
Vưu Bội Sâm cười nhạt, chỉ cần gã muốn, nhất định rồi sẽ có cơ hội thôi.
Thế nhưng mọi thứ diễn ra không hề suôn sẻ như gã tưởng tượng.
Bất kể là Trâu Nhuận hay là Đường Du miễn la gã làm ra một số hành động lén lút, thì gã luôn bị cắt ngang với những tình huống khác nhau. Không phải chỉ là lần một lần hai, mà luôn luôn là như thế. Khong6 phải đột nhiên hắn bị gọi đi làm tài liệu, thì cũng là Trâu Nhuận phải tiến hành nhiều khóa đào tạo bổ sung của công ty……
Mặc dù chúng đều là những lý do chính đáng, nhưng ngẫm kỹ lại thì tất cả mọi thứ đều liên quan đến một người —— chính là tên “sư phụ” kia của gã, Trì Diễm.
“Đợi anh với!”
Trong thang máy vào giờ cao điểm, Trì Diễm vẫn chen vào, cậu chen vào giữa Vưu Bội Sâm và Trâu nhuận. Vưu Bội Sâm ngoài miệng thì nói: “Không sao cả, anh mau vào đi.”
Nhưng trong lòng gã phiền chán biết bao nhiêu, tên này lại phá hỏng cơ hội kiếm ăn của gã rồi.
Trâu Nhuận rất tôn trọng Trì Diễm, cho nên khi nói chuyện với anh trông không quá lạnh lùng. Chỉ có tên vô hại như này mới không khiến Trâu Nhuận chán ghét mà thôi.
Thang máy đang từ từ đi xuống, Vưu Bội Sâm chán nản nhìn chằm chằm những con số đang liên tục thay đổi kia. Thang máy đông đúc có mùi mồ hôi, nước hoa, và cả…… còn có cả mùi sữa.
Vưu Bội Sâm cảm nhận nó mto56 cách cẩn thận, gã không thể biết rõ được, nhưng nó không phải là mùi sữa bò, vì nó không tanh như thế.
Lúc này, thang máy đã đi xuống lầu một, mọi người lục đục đi ra, mùi hương này nhanh chóng biến mất. Gã cũng không cố tìm nữa.
Những ngày thực tập diễn ra rất bình thường, dựa vào trình độ chuyên nghiệp của Vưu Bội Sâm thì gã ứng phó mọi thứ rất dễ dàng. Trâu Nhuận vẫn ngoan cố như thế, nhưng cũng không thoát khỏi hắn. Đường Du thì…… cô bé này quá mức nhút nhát, điều này khiến cho hắn không có chút tiến triển nào.
Phiền nhất chính là Trì Diễm. Vị “sư phụ” trên danh nghĩa này thực chất là tay mơ rẽ ngang. Về trình độ chuyên môn và kỹ thuật, anh ta không hề giỏi bằng gã, nhưng về mặt công việc thì anh ta lại cực kỳ năng nổ, thường xuyên tổ chức học tập, nhờ gã giảng bài cho mọi người. Vưu Bội Sâm không thể hiểu nổi hành vi của anh ta là vô tình hay là do xu nịnh, thế nhưng anh ta đã đặt gã vào vị trí nổi bật, thế nên lời nói và hành động của gã đều khiến cho người khác đặc biệt được để ý.
Cái tên beta bình thường luôn nở nụ cười giản dị chân chất này, là thật sự ngay thẳng hay là đang che giấu mưu đồ gì đó?
Gã phải tự mình kiểm tra.
Trong giờ nghỉ trưa, mọi người đều đang ngủ hoặc làm việc riêng của họ.
Vưu Bội Sâm nhìn thấy Trì Diễm lấy từ dưới gầm bàn ra một chiếc túi vuông nhỏ màu xanh và đi vào nhà vệ sinh, gã bèn đi theo sau. Gã muốn “nói chuyện” với anh ta rõ ràng một phen.
Không ngờ là Trì Diễm đi rất nhanh, cậu ngay tức khắc đi vào trong phòng.
Vưu Bội Sâm cũng không biến thái đến mức mà giằng co với anh ta khi anh ta đang đi tiểu, thế là đành đứng chờ ở bên ngoài. Nhưng gã lại không nghe thấy tiếng nước, mà chỉ nghe tiếng “kẽo kẹt” nhè nhẹ. Gã nghiêng người, từ khe của khép hờ mà nhìn vào trong……
Chỉ nhìn thấy Trì Diễm đã cởi ra toàn bộ nút áo sơ mi, cậu vén chiếc áo nịt ngực trắng bằng bông lên rồi ngậm vào miệng, cầm chiếc máy hút sữa bằng tay mà từng chút từng chút hút sữa.
Khung cửa sổ ngăn ánh sáng hắt lên người cậu, dưới lớp áo sơ mi trắng trơn, cậu vù sinh con mà làn da trở nên trắng nõn hơn một chút. Bộ ngực vào buổi sáng do tích sữa mà hơi phồng ram chỉ cần động nhẹ là dòng nước óng ánh sẽ tràn ra.
Núm vú thường xuyên cho con gái bí cũng không còn trũng xuống nữa, trông tựa như một hạt lựu đỏ au ở trước ngực.
Phễu của máy hút sữa hút không khí ra ngoài bằng tay, chênh lệch áp suất sẽ hút sữa ra ngoài. Giống như hút những sợi tơ trắng sữa ra khỏi lồng ngực của cậu, chậm rãi rót đầy bình sữa nhỏ.
Rõ ràng ngoại hình không có gì đặc biệt cả, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, người thanh niên đang khép hờ đôi mắt kia lại trông như một vị thánh mẫu từ bi vậy.
……
Trì Diễm sửa sang lại quần áo, cất bình sữa vào túi ướp đá, rồi đi ra khỏi phòng. Khi nhìn thấy Vưu Bội Sâm đang đứng ở bên ngoài thì bị dọa cho nhảy dựng.
Vưu Bội Sâm phản ứng nhanh chóng, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với cậu như chào hỏi, như thể gã mới vừa bước vào nhà vệ sinh vậy.
Chờ đến khi Trì Diễm ra khỏi nhà vệ sinh, Vưu Bội Sâm vẫn đứng yên tại chỗ.
Sau đó, gã quay đầu nhìn gian phòng mà cậu vừa mới dùng khi nãy, không chút do dự mà đi vào.
【 Tác giả có lời muốn nói: 】
Chờ! Lâu! Rồi! Ha!
Hai ngày rồi không gặp, mọi người nhớ tui hông! Vẫn cắm cọc nơi đây chờ nhận bình luận từ mọi người nhó!