Quả nhiên, Thái phó nhìn chén canh kia một chút rồi nói: “Tâm ý của Trầm tiểu thư chúng ta xin nhận, mau mang chén canh này xuống đi. một lúc nữa đưa tấm thiệp mời này cho Trầm Hồng Nhi.” Có thể nấu một bát canh thành ra như vậy, chắc chắn là không được thông minh cho lắm, tâm tư Thái phó lay động, chi bằng tuyển một nữ tử cô nhi không chỗ nương tựa vào cung có lẽ sẽ tránh được rất nhiều phiền toái.
Đợi đến khi màn xe buông xuống, Thái phó liền nói: “sự cổ hủ của Lục ca nhà nàng có thể lây sao? Vị tiểu cô cô này hình như không khéo léo cho lắm!”
Niếp Thanh Lân không trả lời, tay cầm lược ngọc giúp Thái phó chải tóc, trong lòng cũng âm thầm nghĩ: Nàng kia lòng dạ ngay thẳng, tâm tư của Lục ca nàng há lại không biết? Nếu nàng ấy đã sớm biết tính toán của Lục ca, nhất định sẽ tìm cách ngăn cản, không thể làm trễ nải chuyện chung thân đại sự của Trầm tiểu thư được!
Chưa chải được mấy cái liền bị Thái phó kéo vào trong lòng: “Mấy ngày nay không rảnh rỗi, lâu rồi chưa được thân cận với Hoàng thượng, quỳ thủy của nàng cũng đã hết rồi, cũng nên bồi bổ cho vi thần đi chứ, thần đã sai người có tay nghề trong cung làm thêm một bộ cơ quan chuyển động ở trêngiường, đến lúc đó chỉ đợi hoàng thượng cởi long bào, cùng thần trải nghiệm sự huyền diệu của cơ quan này…”
“…”
Khi đến hành cung, mới phát hiện lầu các ở hành cung được mở rộng hơn so với lần đến vào mùa xuân. Kiểu dáng các lầu các kia tinh xảo thanh lịch hơi trước gấp mấy lần, nhưng lại được xây riêng ở một góc, tạo thành một phòng cảnh khác.
Thái phó nhìn thấy sự kinh ngạc của Niếp Thanh Lân, liền nói: “Thần đã sai người dỡ bỏ chỗ ở cũ của chư hầu tiền triều, chọn một chỗ tinh xảo để cho Hưu Đồ Hoành Vương gia ở, nhưng lớn nhất vẫn là lầu các kia, thần đã sai người chuyển tới hành cung, vừa đúng có thể bố trí ổn thỏa ở trên khu đất trống sau vườn hoa, tránh cho hoàng thượng nhìn cảnh trí cũ mà cảm thấy chán ghét.”
Nhóm thần tử đứng phía sau hai người nghe thấy, cũng liền gật đầu.
Quả nhiên cho dù là một nịnh thần đại gian đại ác cũng nên xem xét từ nhiều phía, trải qua Cát tặc kia một kiếp. Nhóm quần thần phát hiện sau khi trải qua nguy hiểm ở Lễ huyện trở về Thái phó càng ngày càng trung hiếu, nếu cứ mãi cần cù như vậy, tận tâm phụ tá Hoàng thượng, thật ra cũng rất đáng giá để các tiên sinh láng giếng cầm bút viết lên câu chuyện cổ tích, đến khi Thái phó quy tiên, sẽ phát hành một cuốn “Thánh thượng cảm hóa tội thần”, truyền kỳ này nhất định có thể đi sâu vào lòng người, làm cho những quán trà có thuyết thư sẽ chật ních khách!
Buổi tối ngày thứ hai sau khi tới hành cung, Thánh thượng vui mừng sai người mở bữa tiệc tại nơi mới được mệnh danh là “Hồi Ức Giang Nam” này, khoản đãi quần thần và gia quyến.
Nhưng vì đường đi dài nên Thánh Thượng có chút mệt mỏi, cần phải nghỉ ngơi, nên ủy thác cho Thái phó thay mặt tham dự, mà người không cùng đivới mọi người Vĩnh An công chúa an nhàn ngồi bên cạnh Thái phó.
Khi khai tiệc, phần đông nữ quyến tham dự, bọn họ đều cực kỳ hâm mộ nhìn Vĩnh An công chúa kia.
Ngày ấy Thái phó cầm ngọc đào đứng trước miếu Nguyệt lão để tặng, chuyện đó đã lan truyền khắp trong kinh thành trở thành câu chuyện được mọi người thảo luận, coi đây là phiên bản chân thật nhất của những câu chuyện tình lãng mạn trong sách. Nhóm nữ quyến âm thầm tấm tắc vô cùng ngạc nhiên, không nghĩ tới Thái phó đại nhân mắt cao hơn đầu lại bị cái người mới từ am miếu trở về thu phục.
Nhưng nhóm các lão gia lại không có hứng thú với chuyện nhi nữ tình trường, bọn họ cảm thấy Thái phó hiển nhiên là làm theo cách của Cát tặc, chính là muốn mượn ngôi vị phò mã này, để tương lai bức bách khiến cho việc khoác hoàng bào danh chính ngôn thuận hơn mà thôi!
Chỉ có vậy mới có thể lý giải được việc Thái phó muốn thành thân với công chúa đã từng thành thân một lần.
Tuy nhiên Thái phó so với Cát Thanh Viễn kia dày dặn kinh nghiệm hơn nên trong chuyện tình cảm mọi thứ được làm rất cẩn thận. Tỷ như đối đãi với Hoàng thượng, rồi đối đãi với công chúa. Giống như hiện tại, món ăn chính của bữa tiệc hôm nay là đặc sản Nam Hải là cua và tôm, mùi vị mặc dù rất thơm ngon, nhưng bởi vì được ướp muối trắng sau đó đem nướng nên lớp vỏ cứng bên ngoài vẫn chưa được bóc ra. Người ăn phải dùng kềm đặc chế tách lớp vỏ ra để lấy thịt tôm, sau đó lại khép vỏ lại, giữ không để cho không khí bên ngoài dính vào thì mới ngon.
Những người khác hoặc là có thị nữ đứng phía sau hầu hạ, hoặc là bản thân mình tự làm. Nhưng Thái phó lại vươn cánh tay dài ra, sau đó dùng dĩa bạc tách toàn bộ vỏ tôm lấy thịt tôm bỏ vào trong đĩa của công chúa.
Vị công chúa kia chẳng qua chỉ gật đầu cảm tạ sau đó mặt ngượng nghịu bỏ thịt tôm kia vào trong miệng. Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến nhóm nữ quyến âm thầm cắn nát dĩa bạc. Đó là thịt tôm do Thái phó đại nhân tuấn mỹ như tiên giáng trần tự mình lấy ra, sao ngay cả việc nhìn cũng khôngnhìn mà lại có thể thản nhiên nuốt vào như vậy? Chẳng lẽ ở trong miếu lâu quá nên trở thành đần độn, cũng không biết đường thưởng thức sự dịu dàng săn sóc của mỹ nam tử sao?
Trước kia cũng từng thấy Thái phó dẫn theo thiếp thất đi cùng, nhưng chưa từng thấy trông coi việc trà nước ăn uống chu toàn như vậy. Đây… thậtsự là Định quốc hầu đại nhân vung tay sát phạt trên chiến trường sao?
Trong lòng Niếp Thanh Lân thầm oán, từ trước đến giờ Thái phó luôn quản lý chặt chẽ chuyện ăn uống của nàng. Cũng không biết nghe lời của tên Thái y vô sỉ nào, nói tôm Nam Hải sinh sản nhiều trứng, không lạnh giống như các loại trứng tôm khác, thích hợp đối với nữ tử muốn mang bầu, vì vậy mấy ngày nay, bữa ăn nào trên bàn cũng có trứng tôm.
Mặc dù được chế biến theo nhiều cách khác nhau, nhưng dù sao nguyên liệu chính cũng đều là trứng tôm, bữa nào cũng phải ăn, thật sự là rất chán! Thái phó này nổi điên gì vậy chứ? Lại muốn mình mang thai khi vẫn còn ở trong cung? Chứ không phải là phát hiện bản thân mình có bệnh không tiện nói ra, nên thiếp thất ở trong nhà nhiều năm mới không có thai, hôm nay mới vội vàng chữa trị. Biết được vùng đất mới khỏe hơn nên mới nhanh chóng muốn gieo giống?
thật vất vả mới miễn cưỡng ăn xong trứng tôm. Niếp Thanh Lân tò mò giương mắt nhìn xuống.
Cách tấm rèm che phía trước, nàng nhìn về phía bàn của Trầm gia, lần này bởi vì Trầm Hồng Nhi được tuyển vào trong hàng ngũ tuyển chọn, nên người đã trở về Trầm phủ là Thục phi đã cùng nàng ấy đi đến hành cung. Trong đại điện, vị trí các nàng ngồi là vị trí hẻo lánh nhất, miễn cưỡng chen chúc ở trong góc, cung nhân bưng rượu thức ăn cũng thường xuyên không chú ý tới. Nhưng tiểu cô nương mặt tròn ngồi bên cạnh Thục phi ngược lại không hề để tâm, sau khi ăn vài miếng thức ăn, thì mở to đôi mắt tròn giống khuôn mặt quan sát các vị Vương tôn quý tộc ngồi xung quanh. cô nương mặt tròn bàn tay trắng nõn đang cầm thìa kia chắc là Trầm Hồng Nhi.
cô nương này thật sự rất hiền lành…
Nhớ tới tình cảnh ban ngày, Niếp Thanh Lân cảm thấy rất buồn cười. Bởi vì Hoàng đế “có bệnh nhẹ”, nên sau khi Thái phó đại nhân xử lý xong công sự, chỉ cần phụng bồi Vĩnh An công chúa “chạy tới hành cung” là được.
Lúc Thái phó vẫn còn đang bận rộn trong thư phòng ở hành cung, Niếp Thanh Lân liền một mình dạo chơi trong vườn hoa. Ngẫu nhiên đụng phải mấy vị thiên kim cũng nằm trong đợt tuyển chọn, lúc mới gặp nhau mấy vị tiểu thư này thi lễ với nàng, Niếp Thanh Lân chính là vô cùng kinh ngạc.
Kiểu tóc của nữ tử Đại Ngụy vốn rất phức tạp, nhất là trong những trường hợp quan trọng, không thể dùng dây vải để buộc tóc chổng lên, nếu vấn đơn giản quá cũng không thể ra ngoài gặp người. Nhưng từ nhỏ Niếp Thanh Lân đã chải đầu giống nam tử, vẫn chưa thích ứng được với quá trình vấn tóc phức tạp như vậy, mỗi lần chải kiểu vân tấn kia, cổ thật sự là rất đau, mặc dù đẹp, nhưng thôi, đó là chỉ dùng trong chốc lát. Nhưng dù luôn chải những kiểu không quá khoa trương, cũng không nghĩ rằng khi gặp mấy vị nữ tử này, tất cả đều chải kiểu tóc giống nàng, dường như đều là do tay một người chải.
không chỉ như thế, ngay cả trang điểm trên mặt cũng tương tự với kiểu trang điểm của Vĩnh An công chúa, chỉ là phong cách tươi mát trong sáng. không biết nhóm mấy vị nương nương tương lai này là muốn bắt được tâm của Thánh thượng hay là muốn bắt được tâm của Thái phó?
Bất quá cũng có ngoại lệ, mấy vị “Vĩnh An công chúa” đứng cùng nhau, thì kiểu Vân tấn cao vút phiền phức cùng với đồ trang sức khoa trương của Trầm Hồng Nhi liền trở nên rất bắt mắt. Nhìn đống trâm cài rực rỡ bắt mắt của Trầm tiểu thư kia, có phải nàng ta cài toàn bộ đóng trâm cài đầu của đường tỷ Thục phi lên đầu hay không?
Đợi đến khi những vị tiểu thư kia đều đã cáo từ, tiểu thư Trầm gia một mình lưu lại, nhỏ giọng hỏi: “Xin công chúa tha thứ cho ta mạo muội… khôngbiêt long thể của Hoàng thượng đã an khang hơn chút nào chưa?”
Niếp Thanh Lân tĩnh thần, tinh tế đánh giá tiểu cô nương trang điểm dày đặc để che giấu sự tươi đẹp này, nhưng nét mặt ngây thơ cũng không phải cố ý trang điểm mà có thể che lấp được, chỉ cười lôi kéo tay nàng ta nói: “Mau đứng lên nói chuyện, theo lý mà nói, bàn về vai vế từ Lục ca, Bản cung phải gọi ngươi một tiếng cô cô mới đúng, đám quan viên Lễ bộ kia đều bị mỡ heo che mắt rồi sao? Sao có thể đăng ký cho trưởng bối của ta dự tuyển vào cung?”
Trầm Hồng Nhi nhất thời có chút khẩn trương, luôn miệng nói: “Công chúa đừng tức giận… Là ta một lòng ngưỡng mộ mặt rồng của thiên tử, sốt ruột muốn được vào cung, tốn không ít công sức mới biết được Tam tiểu thư Bạch phủ đột nhiên bị bệnh nên thiếu người…” Vừa nói, nước mắt cũng sắp rơi xuống, hối hận mình trước mặt công chúa nhiều lời.
Niếp Thanh Lân cũng hơi sững sờ, nàng vốn cho là Lục ca ngang ngạnh, ngay cả ân uy cũng lấy ra, ép tiểu nữ cô nhi này vào cung, không nghĩ rằng tiểu cô cô này lại nóng lòng muốn thử sức, hận không được nhảy vào đầm rồng hang hổ ngay lập tức, đúng như Thái phó nói, không được khéo léo lắm!
Bất quá, nhìn mẫu thân Lục ca và Trầm Hồng Nhi bị lạnh nhạt ngồi trong góc, trong lòng Niếp Thanh Lân thấy cũng không vui. Thừa dịp Thái phó đixuống ân cần hỏi han mời rượu các thần tử bên dưới, khẽ vẫy tay gọi Nguyễn công công tới, dặn dò ông chuyển bàn của hai tỷ muội kia ra chỗ khác chuẩn bị thêm cho họ mấy đĩa thức ăn ngon miệng.
Nhưng dù chỉ như thế, đã thu hút không ít ánh mắt của các nữ quyến bên cạnh. Khi đưa đồ ăn tới, đích thân đại nội tổng quản Nguyễn công công dẫn theo tiểu thái giám tới đưa đồ, đều là các món ăn trên bàn các nàng không có. Ân sủng như vậy, là người nào ra lệnh?
Hoàng đế không có tham dự, chẳng lẽ là Thái phó đại nhân?
Nghĩ vậy, các vị nữ quyến không khỏi kinh hãi khẩu vị củaThái phó thật hỗn tạp, công chúa tao nhã như thế, ăn mặc thoát tục như hoa sen được Thái phó chọn trúng thì không có gì lạ. Nhưng vị tiểu thư trước mắt trang điểm lòe loẹt không khác gì con mèo, có điểm nào có có thể thu hút được ánh mắt của Thái phó?
Này này… khó có được cơ hội có thể thân cận với Thái phó, nếu một khi đã mê hoặc được ánh mắt của chàng, thì có thể tránh không phải đi vào trong cung hầu hạ con rối kia. Phải biết rằng vị trí thiếp thất trong phủ Thái phó chân thật hơn rất nhiều so với hậu vị trong hoàng cung. Nếu thật sựlà đúng như lời các bậc cha chú làm quan trong triều nói, Thái phó cưới công chúa là có ý định thay đổi triều đại, nuông chiều công chúa như vậy nhưng cũng sẽ có một ngày bị thất sủng! Nghĩ như vậy, nên các nàng cũng không cảm thấy việc lưu luyến si mê Thái phó là việc mơ mộng hão huyền nữa. Vị tiểu thư Trầm gia này, không biết đã dùng phương pháp nào để dụ dỗ, lại có thể khiến Thái phó đại nhân tự mình hạ lệnh ban thưởng món ăn, đối đãi riêng biệt. Đó đã đủ để chứng minh hết thảy.
Thân là một nam nhân quyền cao chức trọng, nếu ngày nào cũng ăn những món giống nhau, chẳng phải sẽ chán ngán đến chết sao! Nhưng khôngbiết sáng mai nên trang điểm ăn mặc như thế nào mới có thể lọt vào mắt phượng của Thái phó?
Mặc kệ những phiền não của nhóm thiên kim, Niếp Thanh Lân cũng đang vô cùng buồn bực.
Sao thời gian quỳ thủy tới lại ngắn như vậy? Đến hành cung chỉ ba ngày mà kinh nguyệt đã hết. Đan ma ma đương nhiên sẽ biết rõ tận tường, ngày thứ hai kinh nguyệt giảm bớt đã bẩm báo với Thái phó, cho dù muốn giả bộ mấy ngày cũng không được!
Buổi sáng hôm nay, Hoàng đế và các quần thần tỷ thí bắn tên trong khu rừng mát mẻ ở hành cung. Ánh mắt Thái phó kia giống như mãnh hổ mấy ngày không được khai trai, trong tay cầm mũi tên, ánh mắt lại âm thầm nhìn người mặc long bào bên cạnh từ trên xuống dưới, nhìn thấy tư thế oai hùng mạnh mẽ của thiếu niên kia, thì suy nghĩ nên tiến vào từ chỗ nào thì tốt?
Niếp Thanh Lân bị hắn nhìn như vậy trong lòng cảm thấy buồn bực, liền cố ý giương cung bắn tên, khiến tiếng kéo cung vang lên rung động.
Bộ dáng phồng má kia đã đánh mạnh vào tâm tư của Vệ Lãnh Hầu, chỉ hận không thể kéo bé con mặc long bào này đến một chỗ không người thử phương pháp mới ngay lập tức.
Thái phó có thói quen tùy tâm sở dục, nếu một khi đã động đến ý niệm trong đầu, thì lập tức phải hành động. Bỏ lại quần thần, mời hoàng thượng điđổi ngựa, chỉ dẫn theo Đan ma ma và mấy cung nữ thị vệ, liền giục ngựa đi tới một đầm nước bí ẩn ở ven rừng rậm rạp.
Đan ma ma sớm đã sớm dẫn người đi tới đó trước, vây chặt bốn phía xung quanh. Hơn nữa còn bố trí phía dưới có một lớp cỏ, phía trên được lót cỏ mềm, nằm ở trên đó, vừa không bị lạnh lại vô cùng thoải mái, thật đúng là một khung cảnh thần bí lại bí mật tuyệt đối thần không biết quỷ không hay.
Đợi đến khi Thái phó xoay người ôm tiểu Hoàng đế đã lâu không có thân cận xuống ngựa, Niếp Thanh Lân trợn to đôi mắt, thầm nghĩ: Thái phó đại nhân như vậy là muốn làm gì? không lẽ hắn lại có thể vô pháp vô thiên như ý nghĩ hiện giờ của nàng?