Yên lặng chờ đợi một lát, Dương Khai mới cau mày, vô tình đi đến khu núi băng dày đặc trước mặt.
Cẩn thận dò xét một hồi, Dương Khai cũng không tìm thấy gì, chỉ có thể xác định, bên trong núi băng này nhất định ẩn chứa điều gì đó.
Tuy nhiên điều khiến hắn vô cùng phấn chấn chính là: hắn cảm nhận được hơi thở của Tô Nhan!
Bởi vì tu luyện âm Dương Đoàn Tụ Công, chỉ cần hai bên ở trong một phạm vi nhất định thì có thể cảm thấy sự tồn tại của nhau.
Hơn nữa trong cơ thể của nhau còn chảy năng lượng của âm Dương yêu sâm, khiến mối quan hệ tâm linh được tăng cường không ít.
Tô Nhan cách chỗ mình cũng không xa, ở trong một núi băng, hơi thở đều đều, dường như đang ngủ say. Mặc cho Dương Khai truyền đạt thần niệm như thế nào cũng không thể nhận được sự đáp lại của nàng.
Sắc mặt Dương Khai trong nháy mắt trở nên âm trầm.
E rằng Tô Nhan đã xảy ra chuyện gì không ngờ! Bằng không khi phát hiện mình đến đây, nhất định nàng sẽ vui vẻ mà chạy đến.
Trong phút chốc, lửa giận trong lòng Dương Khai dâng lên bừng bừng, sát khí nổi lên bốn phía, ánh mắt trở nên tà ác.
Bên trong núi băng, khắp nơi đều trong suốt lấp lánh.
Cơ nghiệp của Băng Tông ở trong núi băng này, nhiều năm về trước, Băng Tông vẫn là một thế lực to lớn trên Thông Huyền Đại Lục mà ai cũng biết đến. Nhưng vì một chuyện không ngờ đến, khiến Băng Tông dời đi, ẩn cư ở nơi này, không bao giờ tiếp xúc với bên ngoài nữa, cũng không tiếp nhận thêm người ngoài.
Cách mỗi mười mấy năm, các trưởng lão Băng Tông đều ra ngoài du lịch, tìm kiếm một số ít đệ tử có tư chất tuyệt hảo mang về, bổ sung vào thành phần chính của Băng Tông, mà những người này, không ai không phải là cô nhi lang thang bên ngoài.
Tuyển chọn đệ tử nghiêm khắc khiến mỗi Băng Tông đệ tử đều có tư chất và thực lực kinh người.
Băng Tông nhân số không nhiều, tính cả Tông chủ thì ước chừng chỉ có hơn năm trăm người mà thôi, nhưng cao thủ lại có không ít, cao thủ Nhập Thánh cảnh cũng có vài vị, hai ba mươi người Siêu Phàm cảnh, có thể thấy được sự độc đáo trong việc dạy dỗ và khả năng tìm kiếm đệ tử của Băng Tông.
Lúc này, ở trung tâm một ngọn núi băng, trong một gian phòng băng, Nghê Nhân đang báo cáo với Thiên Nguyệt trưởng lão về chuyến giao dịch lần này.
Thiên Nguyệt là một nữ nhân trung niên xinh đẹp, tuy tuổi tác không lớn, nhưng thực ra đã là cao thủ Nhập Thánh cảnh tầng một, có đôi cánh màu đỏ, có thuật Trú Nhan.
Lắng nghe toàn bộ báo cáo của Nghê Nhân, Thiên Nguyệt khẽ vuốt cằm:
– Làm việc không tồi, các ngươi vất vả rồi, ngươi đưa những đệ tử kia đi lĩnh chút vật tư tu luyện đi.
– Tạ ơn trưởng lão.
Nghê Nhân cung kính nói, nhưng không rời đi ngay, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
– Còn có chuyện gì nữa?
Thu Nguyệt quan sát y, đã nhạy bén nhận ra điều gì, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói.
– Là như thế này thưa trưởng lão, lúc giao dịch đã xảy ra một chuyện khiến đệ tử phải để ý.
– Nói rõ một chút đi!
– Có một nam nhân tuổi còn trẻ, hỏi đệ tử tung tích của Tô Nhan, cũng không biết hắn biết được tin tức này từ đâu, dường như biết Tô Nhan đang ở Băng Tông chúng ta!
– Hắn tìm Tô Nhan ư?
Khuôn mặt xinh đẹp của Thiên Nguyệt khẽ rùng mình, đôi lông mày hơi nhíu lại.
– Nam nhân đó như thế nào?
Nghê Nhân liền tranh thủ miêu tả lại bộ dáng Dương Khai một lần, còn bổ sung:
– Hắn tuổi không lớn, nhưng có chút quỷ dị, đệ tử vô dụng, không thể biết được thực lực của hắn như thế nào, nhưng hắn cho đệ tử một cảm giác bị chèn ép.
– Hắn chèn ép ngươi sao?
Thiên Nguyệt thần sắc kinh ngạc, ngẫm nghĩ một chút, lầm bầm nói:
– Chẵng lẽ là người mà lão già kia và Tông chủ đã nhắc tới? Tại sao nhanh như vậy đã tìm tới?
Năm đó khi lão già kia đem Tô Nhan tới Băng Tông giao cho Tông chủ, đã từng nói: một ngày nào đó, sẽ có một nam nhân tuổi còn trẻ đến tìm Tô Nhan, đến lúc đó, kính xin Tông chủ nhất định phải cho phép, nếu không rất có khả năng sẽ gây ra rất nhiều chuyện phiền phức.
Tông chủ và mình lúc ấy cũng không biết Tô Nhan có tư chất xuất sắc như vậy, đương nhiên là tức giận đồng ý. Nhưng hiện giờ, sau khi thấy được trí tuệ của Tô Nhan, mình thực sự không muốn để nàng rời khỏi đây, chỉ cần ở lại Băng Tông, với tài năng của nàng, nhất định có thể kế thừa vị trí Tông chủ, trở thành một thủ lĩnh tài giỏi.
Hơn nữa điều khiến cho Thiên Nguyệt khó xử chính là, hiện giờ Tô Nhan đang có chút rắc rối, không phải lúc có thể gặp người khác.
Nam nhân trẻ tuổi kia nhất định có quan hệ vô cùng thân mật với Tô Nhan, nếu để hắn nhìn thấy trạng thái hiện giờ của Tô Nhan, không chừng sẽ phát sinh chuyện không hay.
Thiên Nguyệt không khỏi day trán, cảm thấy đau đầu, dò hỏi:
– Nam nhân kia đã đến Băng Tông rồi sao?
– Không đâu.
Nghê Nhân lắc đầu.
– Đệ tử cảm thấy việc này nên hồi báo trước cho trưởng lão, cho nên cũng chưa nói cho hắn biết tình hình thực tế.
– Được, làm tốt lắm!
Thiên Nguyệt hài lòng gật đầu, đang định khen vài câu, bỗng nhiên biến sắc, phóng thần thức ra dò xét, hừ lạnh nói:
– Nghê Nhân ơi Nghê Nhân, ngươi quả thực vô dụng! Người ta đi theo ngươi đến Băng Tông chúng ta rồi mà ngươi còn không phát hiện ra hay sao?
– Hả?
Nghê Nhân kinh hãi.
– Không thể nào, ta đã cố ý đi lòng vòng ở bên ngoài vài ngày, xác định không có vấn đề gì mới trở về, hắn làm sao…
– Hừ!
Thiên Nguyệt hừ lạnh.
– Ta nói hắn đã đến, hắn đương nhiên đã đến, hơn nữa tiểu tử này dường như rất bất mãn với Băng Tông chúng ta, lúc này hơi thở đã có chút thô bạo rồi.
– Trưởng lão bớt giận, để đệ tử đuổi hắn đi!
Nghê Nhân vội vàng nói, trên mặt tỏ vẻ căm tức.
Lúc quay về, y đã rất cảnh giác rồi, nhưng vẫn bị người ta đuổi theo đến tận của nhà, thực sự đã khiến y phải mất mặt.
– Đi đi, mang theo vài người, tiểu tử này không phải người lương thiện, giáo huấn hắn một chút là được rồi, tuyệt đối không được lấy tính mạng hắn.
Thiên Nguyệt dặn dò, dù sao cũng có chút quan hệ với lão già kia, nếu thật sự giết hắn, trước mặt lão già kia và Tông chủ cũng không tiện ăn nói.
Vì Tô Nhan xảy ra chuyện không ngờ, Tông chủ đã răn dạy mình một lần rồi, Thiên Nguyệt cũng không muốn lại bị răn dạy nữa.
Nghê Nhân vội vàng vâng lời, khom người rời khỏi, thần sắc âm u lạnh lẽo đến cực điểm.