Trương Cửu Linh cười:
– Xem ra chỉ có thể cho hắn. Ngựa cùng thiết thật khó vận chuyển, đành phải tính thành tiền chuyển giao cho hắn.
Diêu Sùng lắc lắc đầu, khẽ thở dài một hơi:
– Hắn có thể phái người đến Hoài Nam đánh cướp, hiện tại dâng thư thỉnh cầu xin cung ứng, đây đã thật nể tình. Cấp đi, cấp đi…Tâm tư của hoàng đế đều tập trung tại Hà Bắc. Hiện tại Đại Đường đang toàn lực ủng hộ chiến sự Hà Bắc, kỳ thật áp lực trên người Tần Tiêu thật sự rất lớn. Những người như chúng ta cũng không thể kéo chân sau của hắn. Bằng không đến lúc đó cuộc chiến tại Hà Bắc bất lợi, chúng ta gánh chịu không nổi.
Trương Cửu Linh mỉm cười:
– Năm ngàn công tượng cũng cấp sao? Ngày hôm qua trong triều hoàng đế còn đang gọi vài quan chức Công bộ, nói là muốn xây Phù Dung Viên làm hành cung, đang cần nhân công.
Diêu Sùng cau mày trầm tư:
– Đi, chúng ta đi gặp hoàng đế, mời ngài định đoạt là tốt rồi.
Trương Cửu Linh hiểu ý cười:
– Các lão anh minh!
Trong ngự thư phòng, Lý Long Cơ cầm thượng biểu của Tần Tiêu xem một chút, suy nghĩ: Lại tới nữa? Lần này thứ phải làm càng thêm cổ quái.
Suy tư một lúc, Lý Long Cơ nhìn Diêu, Trương hai người nói:
– Ý tứ của hai vị khanh gia như thế nào?
Diêu Sùng nói:
– Tần Tiêu cần người, cần thiết, cần ngựa, nhìn qua giống như muốn trang bị cho U Châu quân, việc này không gì đáng trách, thần nghĩ nên cấp.
Trương Cửu Linh nói:
– Thần tán thành.
Trong lòng Lý Long Cơ thầm suy nghĩ: Hai người các ngươi trong lòng có quỷ, ta muốn xây Phù Dung Viên, các ngươi không tiện thẳng thắn can gián. Lại dùng phương thức này đến khuyên trở phải không?
Lý Long Cơ trầm tư một trận, mỉm cười:
– Cấp đi. Lần trước U Châu thảm bại, đồ quân nhu lẫn ngựa đều mất hết. Hắn muốn mua thêm đồ vật là chuyện đương nhiên. Mặt khác truyền ý chỉ của trẫm, công trình Phù Dung Viên tạm thời gác lại khoan nhắc tới. Để Tương Tác Giám phái ra đại tượng Lô Đại Hải lĩnh tám ngàn công tượng đi U Châu, nghe lệnh Tần Tiêu. Mặt khác hạ lệnh Cao Lực Sĩ thu mua gang cùng ngựa tại Hoài Nam, Hà Đông cùng Hà Bắc. Tần Tiêu muốn bao nhiêu trẫm cho bao nhiêu, thẳng tới khi nào hắn hài lòng mới thôi! Mặt khác do Quân Cơ Xứ phát ra chế lệnh, nói cho Tần Tiêu những thượng biểu tương tự không cần tiếp tục đưa đến. Trực tiếp cho Cao Lực Sĩ đi làm là được, định ngày viết danh sách lên hội báo.
Diêu Sùng cùng Trương Cửu Linh nhất thời vui vẻ ra mặt:
– Bệ hạ thánh minh!
Trong lòng Lý Long Cơ vừa hận vừa buồn cười: Tần Tiêu, vị đại soái luôn đòi tiền như ngươi đến khi nào thắng trận lớn an ủi ta một chút đây? Ngay cả nhà của mình ta cũng không xây, hủy đi góc tường đưa cho ngươi cầm đi đánh giặc ah…
Diêu Sùng lại tâu:
– Bệ hạ, từ xưa tới nay U Châu quân phiên hiệu không rõ, khi thì gọi U Châu đại đô đốc phủ binh, khi thì U Châu quân, khi thì Hà Bắc quân. Tần Tiêu thượng biểu thỉnh cầu xác định phiên hiệu U Châu đại quân là “Liêu Đông quân”, đối ứng cùng Liêu Đông Quân Cơ Xứ tại Trường An. Thần đề nghị gia phong Tần Tiêu làm Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản, giống như Lý Tĩnh năm xưa.
Nhìn qua giống như một việc thật nhỏ, nhưng trong lòng Lý Long Cơ không khỏi có chút cao hứng trở lại. Sửa quân hào làm Liêu Đông quân, ý đồ chỉnh cả bán đảo Liêu Đông đông bắc. Xem ra ý hướng của Tần Tiêu đã định xuống, nói không chừng không biết lúc nào sẽ có tin chiến thắng truyền về, chuyện tốt thôi, đương nhiên cần đồng ý.
Dù thế nào đi nữa hắn đã là Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, lại tăng thêm phân quản hành quân đại tổng quản cũng không có gì lớn.
Lúc này trong Liêu Đông quân lại là cảnh tượng sục sôi ngất trời.
Tần Tiêu đem quân mã Liêu Đông tập trung chọn lựa ra một vạn con ngựa tốt, mặt khác dùng phương thức chọn lựa công khai kiểu mười dặm chọn một, chọn ra một vạn hảo thủ am hiểu thuật cưỡi ngựa bắn cung, hợp thành trung quân “Hổ kỵ sư”, trực tiếp do chính hắn thống lĩnh.
Dụng ý của Tần Tiêu thật rõ ràng. Thứ nhất muốn lấy một vạn binh sĩ này làm thí nghiệm, mò mẫm phương thức huấn luyện kỵ binh để ngày sau kéo cả kỵ binh Liêu Đông quân.