Ninh Thư nhìn Tương Tiểu Ngọc, vẻ ngoài là một cô gái yếu mềm, nhưng bên trong lại là người có chủ ý.
Tương Tiểu Ngọc có thể sẽ chung sống hòa hợp với Dương Tử Di, Dương Tử Di là người có tính cách khoáng đạt, đến loại con dâu như Thái An Kỳ còn dung thứ được, Tương Tiểu Ngọc càng không cần phải nói.
Sau khi Ninh Thư hỏi đám bạn thân, họ đều nói là rất được, dì Lý nói cô gái này vừa nhìn đã thấy là người trong lòng biết làm chủ.
Mỗi người đều có ý riêng của mình, có thể sống hòa thuận là được.
Tương Tiểu Ngọc thường đến thăm Ninh Thư. Lúc Vương Bác nhìn Tương Tiểu Ngọc, gương mặt luôn mang nét cười, ánh mắt ấm áp ôn hòa.
Tình cảm giữa hai người ngày càng tốt.
Tương Tiểu Ngọc thường nói chuyện với Ninh Thư, cuối tuần thì đi mua sắm, ra ngoài chơi, rất hòa hợp. Tương Tiểu Ngọc dụng tâm lấy lòng mẹ chồng tương lai, Ninh Thư cũng có ý để cô ấy làm con dâu, hai người rất ăn ý.
Ninh Thư cùng Tương Tiểu Ngọc đi mua đồ ăn, Ninh Thư phát hiện Tương Tiểu Ngọc rất có tài nấu nướng, Tương Tiểu Ngọc còn rất thích làm đủ các món ngon.
Món nào Ninh Thư cũng không khước từ, nấu bao nhiêu ăn bấy nhiêu, cô thật sự đã không muốn ăn mì nữa.
Hai người vừa xuống lầu thì nhìn thấy Thái An Kỳ đang lượn lờ, Ninh Thư vừa nhìn thấy Thái An Kỳ không nhịn được mà nhíu mày.
Thái An Kỳ gầy hơn lúc trước một chút, tuy trên người vẫn mặc hàng hiệu, nhưng không hề còn vẻ sáng sủa xinh đẹp như trước kia nữa.
Bây giờ đã vào mùa thu, Thái An Kỳ vẫn mặc chiếc váy hiệu của mùa hạ, tay cầm túi xách hàng hiệu.
Nhưng cô ta đem lại cho người ta cảm giác rất chán ghét, hàng hiệu cũng không cứu nổi khí chất chán chường của cô ta.
Thái An Kỳ nhìn thấy Ninh Thư, gương mặt có chút biến sắc, lúc nhìn thấy Tương Tiểu Ngọc, nghĩ đến khả năng nào nào đó chân mày nhíu chặt lại.
Ninh Thư giả như không trông thấy cô ta¸ lạnh nhạt đi qua.
Thái An Kỳ mím chặt môi, đuổi theo Ninh Thư.
Ninh Thư nhìn Thái An Kỳ đứng trước mặt mình, lạnh nhạt hỏi: “Cô à, cô muốn làm gì?”
Thái An Kỳ nhìn lướt qua Tương Tiểu Ngọc, nói với Ninh Thư: “Mẹ.”
Ninh Thư nói luôn: “Đừng gọi tôi là mẹ, cô với Vương Bác đã ly hôn rồi, chúng ta không còn quan hệ mẹ chồng – con dâu nữa.”
Tương Tiểu Ngọc nói với Ninh Thư: “Dì Dương, con qua bên kia đợi dì.”
Ninh Thư ừ một tiếng.
Tương Tiểu Ngọc xách giỏ đồ ăn đứng ở phía xa, để cho Ninh Thư và Thái An Kỳ nói chuyện riêng.
Ninh Thư nhìn Thái An Kỳ, nói: “Cô tìm tôi làm gì, đồ của cô tôi đều đã đưa cho cô rồi.”
Thái An Kỳ thỉnh cầu Ninh Thư: “Mẹ, cho phép con với Vương Bác bắt đầu lại được không.”
Ninh Thư mặt lạnh: “Không có cửa đó đâu.”
Sắc mặt Thái An Kỳ chán chường, toàn thân đều không ổn.
Sau khi ly hôn với Vương Bác, cuộc sống của Thái An Kỳ như chìm trong dầu sôi lửa bỏng, cha mẹ cô ta cảm thấy đứa con gái này thật đáng xấu hổ, muốn gả đi xa một chút.
Điều quan trọng là trong nhà nuôi không nổi đứa con gái tiêu tiền như nước này. Nhà cửa như vậy, con gái về, còn phải dành riêng ra một phòng cho nó, rõ ràng rất chật chội.
Con người Thái An Kỳ cao ngạo quen rồi, sống chung với chị dâu không được. Thái An Kỳ một chốc chê chị dâu nấu dở, không có vị gì cả, một chốc lại bắt chị dâu giặt đồ cho cô ta.
Hoàn toàn xem chị dâu như người hầu của mình. Giữa cô em chồng và chị dâu luôn có bất hòa rất lớn.
Hơn nữa, làm ầm lên lại khiến nhà cửa không yên.
Chị dâu âm thầm căm ghét Thái An Kỳ, nên khuyên người trong nhà nhanh chóng gả Thái An Kỳ đi.
Cha mẹ Thái An Kỳ hiện đang cho cô ta đi xem mắt. Những người xem mắt là người vùng khác, họ sẽ không biết những chuyện của Thái An Kỳ.
Cha mẹ Thái An Kỳ không màng tình cảm, chỉ cần tống được cô ta đi là được.
Trước đây Thái An Kỳ còn có thể tự làm tự ăn, dựa vào vẻ yêu kiều của mình mà hưởng sự chiều chuộng của nam nhân, còn có thể không chút lo lắng cho cuộc sống của mình.
Nhưng hiện giờ cơ thể cô ta có vấn đề, chỉ cần ở cùng đàn ông là đau không chịu được, như thể đi một vòng địa ngục vậy.
Đớn đau này khiến Thái An Kỳ sinh ra ám ảnh.
Đàn ông có nhu cầu với cô ta, cô ta đều không thể thỏa mãn bọn họ, họ tự nhiên sẽ không cho cô ta vật chất gì nữa.
Bây giờ người trong nhà muốn gả cô ta đi, Thái An Kỳ lập tức nghĩ tới cơ thể của mình, nếu gả cho một người đàn ông tệ, không lo cho cơ thể của mình, ép buộc mình thì phải làm sao.
Lúc này Thái An Kỳ mới nhớ đến mặt tốt của Vương Bác. Vương Bác trước giờ không hề ép buộc cô ta, cô ta muốn gì được đó, còn giúp cô ta làm việc nhà. Thái An Kỳ còn có thể được chấp nhận