Có lấy cái gì cũng không ngăn cản nổi.
Đến ngày mai, chỉ sợ không phải là gãy một cánh tay đơn giản như thế, e là cả hai cánh tay và chân đều sẽ gãy mất. Thậm chí, ngay cả mạng cũng chôn cùng.
“Không được, mình không thể chết.”
“Đinh Hồng Diệu, tha thứ cho tôi, tôi không thể giúp gì được cho anh.”
Anh Hải giãy giụa bò dậy: “Nhanh lên, cho người đi tìm Đinh Phong Thành xin lỗi cậu ta nhanh.”
…
Từ đường nhà họ Đinh.
Đinh Phong Thành đã quỳ ròng rã một tiếng đồng hồ, hai chân tê buốt, đã muốn đứng dậy mấy lần nhưng đều bị ông cụ đè xuống.
Bởi vì trong lòng anh ta đang suy nghĩ xem phải đào tiền đâu ra để trả nợ.
Bên cạnh đó còn suy nghĩ phải rời khỏi nhà họ Đinh như thế nào.
Người của anh Hải mạnh cỡ nào, anh ta biết rất rõ, nếu như chuyện này xử lý không xong, đến lúc đó tự anh Hải đến tìm mình tính sổ, anh ta căn bản không thể chịu đựng nổi.
Làm sao mới tốt đây?
Đúng lúc này, có một đám người đi đến cổng từ đường, nhìn thoáng qua có khoảng mười bảy mười tám người, nét mặt ai nấy đều rất nghiêm túc.
Đinh Phong Thành nghe thấy tiếng bước chân, xoay người nhìn lại, cả người xụi lơ ngồi sụp xuống đất.
Đám người này là người của anh Hải.
Xem ra anh Hải không có ý định chờ đợi, muốn giải quyết Đinh Phong Thành ngay lập tức.
Đinh Phong Thành không còn thiết tha cuộc sống.
Anh ta chật vật đứng lên, bước từng bước khó khăn đi ra khỏi từ đường, vẻ mặt đau khổ nói: “Các người có ép người cũng không cần phải ép quá đáng như thế?”
“Được, tôi phục các người.”
“Muốn xử lý tôi như thế nào cũng được, chỉ có một điều kiện, đây là từ đường nhà họ Đinh, là nơi thờ cúng tổ tiên, các người có thể cho nhà họ Đinh chúng tôi chút mặt mũi được không? Đừng giải quyết tôi ở đây, chuyển sang nơi khác rồi muốn làm gì thì làm.”
“Được không?”
Đó chính là hi vọng cuối cùng của Đinh Phong Thành.
Cho dù có chết, anh ta cũng sẽ không chết trước mặt bài vị của tổ tiên, vậy thì đến lúc xuống suối vàng làm sao anh ta có thể gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Đinh
Lúc này, trong lòng Đinh Phong Thành lạnh như tro nguội, lặng ngắt như tờ.
Nhưng mà hướng phát triển sự việc lại nằm ngoài dự đoán của anh ta, đám người này không dẫn anh ta đi, cũng không dùng sức mạnh với anh ta.
Ngược lại, bọn họ đồng loạt quỳ xuống dập đầu ba cái với Đinh Phong Thành.
“Cậu Đinh, chúng tôi xin lỗi.”