Từ Tam Thạch nhẹ gật đầu lên tiếng:
– Có thể phát hiện những thứ này cũng không dễ dàng, không cần có yêu cầu quá hà khắc đối với bản thân. Từ từ sẽ thành công, chúng ta còn không phải vừa mới đến à. Đi thôi, đi về nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục dò xét.
– Ừm.
Hoắc Vũ Hạo đi theo Từ Tam Thạch trở về gian phòng, trong bảy người bọn hắn có bốn nam ba nữ, ba nữ hài tử ở cùng một gian phòng, bọn hắn thì là ở hai cái phòng đôi. Hoắc Vũ Hạo được an bài cùng Quý Tuyệt Trần một phòng. Đương nhiên, đây cũng bởi vì bất luận Hòa Thái Đầu hay là Từ Tam Thạch cũng không nguyện ý cùng tên mặt lạnh này ở cùng một chỗ!
– Quý huynh.
Vừa vào cửa, Hoắc Vũ Hạo liền thấy Quý Tuyệt Trần đang ngồi trên giường, một tiếng kêu này của hắn vô cùng bất đắc dĩ.
Bởi vì mới chỉ vừa vào cửa đã bị một cỗ kiếm ý bén nhọn đập vào mặt. Bên trong căn phòng lúc này rất tối, nhưng Quý Tuyệt Trần đang khoanh chân ngồi ở trên giường mới chỉ vừa mở mắt, lập tức liền có hai tia chớp lạnh lẽo hiện lên trong căn phòng tối om.
Bất quá, khi kiếm ý rơi trên thân mình Hoắc Vũ Hạo giống như băng tuyết gặp nước sôi, lặng yên tan biến, hơn nữa còn không có lóe lên một tia gợn sóng.
Đáy mắt Quý Tuyệt Trần hiện lên một tia kinh ngạc:
– Không nghĩ tới ngươi đã mạnh như vậy, ngươi bây giờ đến tột cùng là tu vi gì?
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói:
– Ngươi tựa hồ chỉ có thời điểm quan tâm đến thực lực của đối thủ mới có thể nói nhiều như vậy nha.
Quý Tuyệt Trần lên tiếng:
– Lúc nào có thể đánh?
Khóe miệng Hoắc Vũ Hạo co giật một chút, lên tiếng:
– Nào có nhanh như thế. Chúng ta phải đối mặt địch nhân cường đại xưa nay chưa từng có, lần này sở dĩ phái chúng ta tới, cũng bởi vì cường giả bên phía học viện khẳng định đều bị để mắt tới, Đường Môn của chúng ta bên này mục tiêu nhỏ hơn một chút. Hơn nữa đế quốc Nhật Nguyệt cũng sẽ không sợ những người có tu vi như chúng ta đến đây cứu con tin. Chờ ta tra rõ ràng tình huống của Nhật Thăng Thành mới có khả năng động thủ, nhưng càng quan trọng hơn là phải dùng trí.
– Được.
Quý Tuyệt Trần lên tiếng, một lần nữa hai mắt nhắm lại, tiếp tục minh tưởng.
Hoắc Vũ Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, thật có cảm giác giống như đàn gảy tai trâu.
Hắn cũng không có ăn cơm trong tửu điếm, sau khi lấy ra một chút lương khô đơn giản nếm qua, liền khoanh chân ngồi xuống trên giường đối diện Quý Tuyệt Trần. Lúc này hắn cũng không tiến vào trạng thái minh tưởng, mà đại não đang cấp tốc vận chuyển.
Từ tình huống dò xét hôm nay, tình huống bố trí hồn đạo khí, quân đoàn hồn đạo sư, cơ bản thì không sai biệt lắm so với dự đoán của hắn. Tuy bên ngoài có hồn đạo khí tham trắc trên trời lẫn dưới đất, hoàn toàn là một mảng thiên la địa võng. Nhưng không biết vì cái gì, Hoắc Vũ Hạo vẫn như cũ cảm thấy đó cũng không phải là toàn bộ lực lượng của Nhật Thăng Thành.
Những lực lượng này nhìn qua vô cùng đáng sợ, thậm chí còn có hồn đạo khí cấp chín tọa trấn. Nhưng nếu như tam quốc Đấu La Đại Lục dốc hết toàn lực ứng cứu, thì hai quân đoàn hồn đạo sư này thật sự có thể ngăn cản sao?
Phải biết, nếu như tam quốc không tiếc bất cứ giá nào mà nói, thậm chí có thể phát động năm mươi vị cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La trở lên. Cỗ lực lượng đó chỉ sợ cho dù Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư Đoàn chạy ra cũng ngăn cản không nổi.
Người của Thánh Linh Giáo không có ở nơi này sao? Không có khả năng, nhất định sẽ có người của Thánh Linh Giáo tham dự mới đúng.
Đối với tà hồn sư, Hoắc Vũ Hạo cũng càng ngày càng hiểu rõ. Thủ đoạn tu luyện của tà hồn sư không giống bình thường, phần lớn đều phải để giết hại sinh linh làm đại giá, đây cũng là nguyên nhân chính khiến bọn hắn có thêm xưng một chữ “tà”. Mà những con tin bị cầm tù không thể nghi ngờ đều là tài liệu tu luyện thượng giai, thân thể, linh hồn của bọn hắn, đối với tà hồn sư mà nói đều rất quý giá.
Bởi vậy, Thánh Linh Giáo không có khả năng không coi trọng đối với những người này. Một khi chiến tranh toàn diện phát động, khiến cho những con tin này mất đi ý nghĩa, đế quốc Nhật Nguyệt không có khả năng giữ lại bọn hắn, những người thu phục được thì sống, không thể quy phục thì chết.
Mà Thánh Linh Giáo yêu thích nhất chính là chuyện thứ hai.
Trong những người của Đường Môn, cơ hồ đều không thế nào sợ tà hồn sư. Mỗi người bọn họ đều có năng lực đặc thù của bản thân. Nhưng điều kiện tiên quyết là bọn hắn phải đối mặt với tà hồn sư có cùng cấp bậc. Nếu như bọn hắn đụng phải là một vị tà hồn sư cấp bậc Phong Hào Đấu La, vậy thì kết cục chỉ có thể có một cái, toàn diệt!
Bởi có nguyên nhân như thế, Hoắc Vũ Hạo mới không thể không cẩn thận. Sau khi suy tính kỹ càng mọi việc, Hoắc Vũ Hạo lúc này mới bắt đầu tiến vào trạng thái minh tưởng, khôi phục tinh lực tiêu hao lúc ban ngày.
Ánh sáng Tinh Thần Hải nhộn nhạo, một tia sóng tinh thần nhàn nhạt đem ý niệm của Hoắc Vũ Hạo kéo vào Tinh Thần Hải.
– Ừm? Thiên Mộng ca?
Hoắc Vũ Hạo có chút vui mừng kêu một tiếng.
Hiện tại hắn đã là xưa đâu bằng nay, Tinh Thần Hải của hắn hoàn toàn do chính hắn khống chế, bởi vậy, khi ý niệm của hắn bị hấp dẫn, hắn lập tức cảm thấy ngọn nguồn đang hấp dẫn lấy tinh thần lực của mình.
Thân thể cao lớn của Thiên Mộng Băng Tằm lẳng lặng phiêu phù trong kim sắc Tinh Thần Hải, lộ ra vẻ vô cùng thoải mái nhàn nhã.
Lúc trước, sau khi Hoắc Vũ Hạo bọn hắn tiến nhập Càn Khôn Vấn Tình Cốc, Thiên Mộng Băng Tằm và Băng Bích Đế Hoàng Hạt lập tức lâm vào ngủ say, chỉ có Tiểu Tuyết Nữ không bị ảnh hưởng, phải đến sau khi bọn hắn rời khỏi Càn Khôn Vấn Tình Cốc mới khôi phục lại.
Lúc này Thiên Mộng Băng Tằm tỉnh lại, Hoắc Vũ Hạo tự nhiên là rất là kinh hỉ.
– Vũ Hạo, tốc độ tiến bộ của đệ đã vượt qua dự đoán trước đó của chúng ta.
Thiên Mộng Băng Tằm cười hì hì nói với Hoắc Vũ Hạo. Từ sau khi cùng Hoắc Vũ Hạo dung hợp, nó lại trở nên càng ngày càng nhân tính hóa.