“Vậy việc buôn bán nhà ta làm thế nào?”
“Con yên tâm, nếu như con thật sự được chọn thì việc buôn bán này không làm cũng không sao, nhưng nếu như con cứ thế này, vĩnh viễn chôn thân ở trong nhà làm pháo thì cả đời này còn có tiền đồ gì nữa”.
Cảnh Nhị Ngưu nghĩ một lát rồi nói: “Được, vậy con đi báo danh, nhưng có thể được chọn hay không thì con không chắc đâu”.
Mấy đời nhà Cảnh Nhị Ngưu đều làm nghề làm pháo, bánh pháo, các loại pháo hoa, pháo ném không gì là không giỏi, sản phẩm nổi tiếng nhất nhà hắn chính là pháo bắn, bắn được rất xa, là kỹ thuật độc môn của nhà hắn, nhưng hiện nay các thương hội lớn đều có xưởng chế tạo pháo riêng của mình, việc làm ăn nhà hắn cũng vì thế mà càng ngày càng kém, ngoại trừ hương thân và mấy khách hàng cũ thì căn bản không có ai ghé thăm.
Cảnh Nhị Ngưu tới nơi báo danh của thành Thiên Khải, lúc này việc trưng binh đã gần kết thúc.
“Đại nhân, tham gia quân Hắc Kỳ là báo danh ở đây sao?”
“Đúng vậy, ngươi cũng muốn bao danh ư?”
“A… đúng…”
“Ngươi có ‘chỗ nào dài’?”
“A… ta… ta… cánh tay ta đặc biệt rất dài…”
“Ta hỏi ngươi sở trường là cái gì, không phải hỏi chỗ nào dài”.
“Dài sao… bên dưới cũng hơi dài nhưng việc này có liên quan gì đến việc đi lính?”
Nhân viên ghi danh đó trợn mắt há mồm nhìn Cảnh Nhị Ngưu.
“Đại ca… ta đang hỏi ngươi có kỹ năng nào đặc biệt không, không phải hỏi trên người ngươi chỗ nào dài…”