Ngay lúc Hàn Lập đưa hai người tới trước cửa lầu các, Lữ Lạc sau khi do dự một chút, liền quay đầu hỏi một câu:
“Hàn sư đệ, hôm nay đi gặp cựu nhân nọ, kết quả như thế nào?”
Vị Lữ sư huynh vừa nói, ánh mắt đồng thời nhìn thẳng khuôn mặt Hàn Lập, dường như muốn từ trong đó nhìn thấu điều gì đó.
“Không có chuyện gì, chỉ là ôn lại một chút chuyện xưa mà thôi.” Mắt Hàn Lập không chớp một cái, thần sắc như thường nói.
“Vậy thì tốt, sư huynh cũng yên tâm.”
Lữ Lạc nghe vậy, lo lắng trong lòng nhất thời giảm hơn phân nửa, cười hì hì nói hai câu với Hàn Lập rồi mới an tâm cùng Hỏa Long Đồng tử rời đi.
Hàn Lập đứng trước cửa lầu các, đưa mắt nhìn hai người tiến lại một lầu các gần đó, có vẻ như bọn họ thật đang liên lạc với các tu sĩ khác.
Xem ra hai người này có đảm nhiệm chức vụ gì đó trong Thiên Đạo Minh, nếu không thì sao bọn họ lại tham gia ở nghị điện và người chính ma lưỡng đạo đều tìm hai người thảo luận được.
Hàn Lập sờ sờ cằm, âm thầm tự đánh giá, sau đó xoay người tiến vào lầu các.
Nghị điện ngày thứ hai, tu sĩ Nguyên Anh tới tham gia tăng hơn phân nửa, trong đó ngoại trừ trưởng lão chánh ma cùng Thiên Đạo Minh, cũng có không ít lão quái tán tu.
Điều này làm cho hai vị chủ trì hội nghị là Bối Diệp Tông Côn Bằng cùng Hóa Ý Môn Thích phu nhân có chút ứng phó không kịp.
Kết quả mặc kệ ban đầu Cửu Quốc Minh thật có hay không có ý định khác, cuối cùng cũng bị bắt buộc phải đáp ứng một số điều kiện của chúng tu sĩ.
Trong đó chính yếu là vô luận muốn tu sĩ cao cấp chấp hành nhiêm vụ gì, tứ đại thế lực đều phải chia đều nhân thủ tham gia, để tránh thế lực khác có âm mưu quỷ kế, âm thầm hãm hại thế lực của mình.
Chuyện sau đó khiến Hàn Lập không nghĩ tới chính là Nguyên lão hội của Thiên Đạo Minh do tu sĩ Nguyên Anh tổ thành sau khi nhận được truyền tin của Lữ Lạc cùng Hỏa Long đồng tử, trải qua một phen tranh luận đã quyết định phái ra một trưởng lão Nguyên Anh Kỳ hoặc là mấy tên tu sĩ Kết Đan đi tói Điền Thiên Thành trợ giúp. Đương nhiên bởi vì đường xá khá xa, những người này khẳng định phải mất một khoảng thời gian khá dài mới có thể tới chi viện nên hiện giờ nhóm tu sĩ Lữ Lạc ở đây phải nghe lệnh điều khiển của Cửu Quốc Minh với mục đích trì hoãn thế công của người Mộ Lan.
Đương nhiên để cho công bằng, đợi sau khi viện quân đến, những tu sĩ đã ra sức có thể phản hồi tông môn, không cần tham gia trường chiến đấu phía sau nữa, đại chiến tiếp theo sẽ do các tu sĩ tới chi viện thay thế.
Mà bây giờ vô luận là đám người Lữ Lạc hay Hỏa Long đồng tử, trải qua một phen thương nghị tại nghị điện đều đã nhận nhiệm vụ, bắt đầu đi tới chiến trường.
Hàn Lập cùng hai tu sĩ Nguyên Anh khác mang thêm bảy, tám tu sĩ Kết Đan được phái đi biên giới Ngu Quốc trợ giúp một nơi trấn thủ trọng yếu có cấm chế đại trận.
Nơi đó là chỗ mà pháp sĩ phải chiếm được, địa phương như vậy dọc đường còn có hơn mười nơi.
Nếu không thanh trừ sạch sẽ, người Mộ Lan ăn ngủ sẽ không yên, không thể gọi là đã chính thức chiếm giữ được.
Mà Cửu Quốc Minh bây giờ không đủ thực lực để triển khai quyết chiến cùng người Mộ Lan, chỉ có thể dựa vào địa lợi, tổn hao vô số tâm huyết bố trí đại trận cấm chế, trì hoãn thế công của đại quân pháp sĩ một chút mà thôi.
Nếu không lấy tốc độ bay độn của pháp sĩ cao cấp Mộ Lan, chỉ cần một tháng thời gian là đủ để từ chỗ giao chiến đánh tới Điền Thiên Thành.
Đại quân pháp sĩ vẫn chưa công kích tới nơi mà Hàn Lập phải đi tiếp cứu. Tu sĩ cao cấp thủ ở đó chỉ có mỗi một vị tu vi Nguyên Anh kỳ mà thôi.
Lấy mức độ xâm lấn những năm trước của pháp sĩ, có một vị tu sĩ Nguyên Anh tọa trấn cộng thêm pháp trận cấm chế phối hợp cũng đủ để đánh một trận với một số lượng pháp sĩ nhất định.
Nhưng lấy thế công sắc bén hôm nay của pháp sĩ, số lượng nhân thủ như vầy rất khó ngăn cản.
Tu sĩ cùng cấp đồng hành với Hàn Lập là một lão giả họ Mã của Hạo Nhiên Các thuộc Chính Đạo Minh, người gầy quắc thước, bộ dáng tiên phong đạo cốt. Vị còn lại tên là Cốc Song Bồ – đó chính là lão giả mặc áo xanh mà Hàn Lập đã gặp trong đại điện.
Mặc dù Hàn Lập chỉ nhìn bề ngoài Túi linh thú bên hông nhưng hơi thở mơ hồ phát ra trong đó khiến cho Hàn Lập cảm thấy không quá thoải mái, có vẻ như linh thú bên trong không tầm thường.
Hai người này đều là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, hiển nhiên ba người cũng không phân chia cao thấp.
Bởi vì sợ đại quân pháp sĩ sớm đánh tới nơi muốn trợ giúp, cho nên ba người sau khi thương lượng sơ qua, lập tức bỏ lại bảy tám gã tu sĩ Kết Đan Kỳ, khống chế độn quang cực nhanh đi trước một bước, để mấy vãn bối Kết Đan Kỳ tới sau.
Lão giả họ Mã là người sôi nổi, tại trên đường cùng hai người Hàn Lập cứ cười mãi, tựa hồ như không phải đi đối mặt với pháp sĩ mà là giống như đang du sơn ngoạn thủy hơn.
Về phần Ngự Linh Tông Cốc Song Bồ thì sắc mặt lại âm trầm, không nói một câu nào, chẳng biết trong lòng đang nghĩ cái gì.
Còn Hàn Lập cũng cười cười, thường xuyên tiếp lão giả họ Mã vài câu, tạo cho hai người cảm giác thư sinh nhu nhược. Hơn nữa hai người đều biết Hàn Lập vừa mới tiến cấp lên Nguyên Anh Kỳ nên không coi trọng thực lực của hắn lắm.