– Đây là cái gì?
– Ta bị trẹo chân.
Phu nhân Hoa Khánh nhìn người áo đen, trong lòng có chút căng thẳng, rất bình tĩnh hướng rừng trúc bên kia liếc mắt một cái, cũng may người áo đen không phát hiện ra.
Hàn Tân nhìn thấy người nọ đến trong đình, cũng không thi lễ với phu nhân Hoa Khánh, mà ngồi ngay một bên trên ghế, lập tức nhíu mày, trong lòng lại nghĩ người này rốt cuộc là ai.
Vừa rồi tuy rằng thấy không rõ dung mạo người nọ, nhưng nhìn bước chân, chắc chắn là một người đàn ông, đêm hôm khuya khoắt thế này, một người đàn ông tới bên trong hoa viên, thậm chí không chào hỏi phu nhân Hoa Khánh, điều này làm cho trong lòng Hàn Tân đầy vẻ ngờ vực.
Hàn Tân nhẹ nhàng bước tới một bên sát rậm trúc gần ngôi đình, bóng dáng ẩn ngay trong rậm trúc, đôi mắt nhìn về hướng ngôi đình, tuy rằng khoảng cách có phần xa bên kia nói chuyện tuy nghe không rõ, nhưng mà lại rất rõ tình cảnh ở bên kia.
Người áo đen ngồi ở trong đình, ngẩng đầu lên, trên đình treo một cái đèn lồng, cái đèn chiếu vào vành mũ với khuôn mặt hắn, đó là muột khuôn mặt khôi ngô tuấn tú thậm chí có chút lạnh lùng, tái nhợt không có huyết sắc, nhưng góc cạnh rõ ràng, và mang lại một vẻ đầy phong cách.
– Ngươi để lại ám hiệu.
Người áo đen ngồi ở trên ghế, thân hình rắn rỏi, nhìn phu nhân Hoa Khánh, thần sắc rất bình tĩnh:
– Có phải đã có tin tức của bên kia rồi?
Trong mắt của phu nhân Hoa Khánh hiện ra một tia mang vẻ đau thương, nói:
– Chân ta bị thương!
– Ta đã biết, ngươi không phải có thuốc đó sao?
Người áo đen thản nhiên nói, về vết thương ở chân của phu nhân Hoa Khánh , không có chút mảy may chú ý tới, chỉ hỏi:
– Bên kia trả lời như thế nào?
Phu nhân Hoa Khánh đôi mắt đỏ lên, nói:
– Ngươi như vậy, chắc rằng nếu ta ngươi phải chăng cũng sẽ thờ ơ?
Tia sáng trong mắt của người áo đen bỗng nhiên vụt tắt, có vẻ rất không hài lòng, trầm ngâm một lát, rồi nói: – Ngươi cũng biết, chúng ta làm tất cả, đều là vì nghĩ tới tương lai. Đại sự làm trọng, sao phải vì việc nhỏ thế này mà tức giận?
– Việc nhỏ?
Phu nhân Hoa Khánh âm thanh bi thương:
– Hóa ra trong lòng ngươi, phải chăng ta bị thương, chỉ là việc nhỏ thôi.?
Người áo đen nhíu mày, thì thấy phu nhân Hoa Khánh lấy trong tay áo ra một phiến trúc cực bé, chỉ to bằng một ngón tay út, vứt cho người áo đen, người áo đen đón lấy, cũng không nhìn lại phu nhân Hoa Khánh, hai ngón tay dùng sức, bóp nát ống trúc, bên trong lấy ra một mật thư .
Hắn mở bức thư, đưa lên chiếc đèn lồng, cẩn thận nhìn một lần, lập tức hiện ra một thần sắc rất lạ, nhắm mắt lại, thoáng chút suy nghĩ, một lúc lâu sau, mới hỏi:
– Không có cái gì khác nữa sao?
– Không có!
Phu nhân Hoa Khánh lắc đầu.
Người áo đen đứng lên, đi đến bên cạnh chiếc đèn lồng, gỡ đèn lồng xuống, lấy bức mật thư ra, đốt thành tro tàn, sau đó đem đèn lồng treo lên chỗ cũ.
Hàn Tân ẩn ở trong rừng trúc, nghe không rõ bọn họ nói cái gì, nhưng lại nhìn ra nhất định là đang làm việc gì đó đầy bí ẩn, nhìn thấy người áo đen đốt cái gì đó, trong lòng cũng đoán đc rằng, đó nhất định là vật bí mật, không thể để cho người khác thấy được.
Người áo đen im lặng một lát, mới nói:
– Bên kia đã bày bố xong, chỉ chờ ta hành sự thôi!
Phu nhân Hoa Khánh lắc đầu, thản nhiên nói:
– Ngươi không cần phải nói với ta mấy việc đó làm gì, việc này đối với ta… cũng không có hứng thú gì.
Người áo đen cười nhạt, nói:
– Hai năm qua, cũng may mà có ngươi, nếu không thì không có kết cục này. Ngươi yên tâm, trong hai năm qua ngươi giúp ta rất nhiều, ta chắc chắn không bạc đãi ngươi đâu!
– Ngươi nói với ta những lời này, đã như coi ta là kẻ nô tài làm việc cho ngươi. Nước mắt tuôn ra từ khóe mắt phu nhân Hoa Khánh, thanh âm bi thương:
– Ngoại trừ nói với ta cái gọi là đại sự này, ngươi phải chăng đã không có lời khác muốn nói với ta nữa?
Người áo đen bình tĩnh nói:
– Nói cái gì? Những lời nói ngọt ngào chăng? Ngươi và ta đều đã không còn là trẻ con nữa, những lời đó… cần nói sao?
Phu nhân Hoa Khánh cắn môi, cười gượng, nói:
– Không sai, chúng ta đều không còn là những đứa trẻ, không phải ngây thơ nữa, những lời nói hoang đường kia, chúng không cần phải để ở trong lòng, chỉ coi như là một giấc mơ….!
Người áo đen đi đến trước mặt phu nhân Hoa Khánh, đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng nâng chiếc cằm trắng nõn của phu nhân Hoa Khánh, nói nhẹ:
– Nàng nói những lời này, dường như đang có nỗi oán giận gì?
Hàn Tân ở trong rừng nhìn thấy người áo đen chạm vào phu nhân Hoa Khánh, vò chặt hai nắm tay, gân cốt nổi lên, đôi mắt hắn liền phủ lên một vẻ lạnh lùng.
Trong cảm nhận của hắn. phu nhân Hoa Khánh giống như tiên nữ thánh khiết, làm sao cho phép người khác không tôn trọng, trong lòng tràn ngập nỗi tức giận, may mà kìm được nên không xông ra.
Phu nhân Hoa Khánh ngẩng đầu, dưới ngọn đèn dầu, khuôn mặt xinh đẹp, lộng lẫy không có gì sánh được, nhưng trong mí mắt kia, lại ngập đầy những giọt nước mắt, đôi mắt nhìn chằm chằm người áo đen kia, hỏi:
– Chàng phải chăng đã từng yêu ta thật lòng? Từ đầu đến cuối, những gì ta nghe được chỉ là giấc mơ mà thôi?
Người áo đen rút tay về, chắp hai tay sau lưng, nhíu mày nói:
– Nàng muốn cái gì?
– Ta chỉ muốn biết, từ đầu tới giờ, chàng có hay không đã từng thích ta?
Phu nhân Hoa Khánh giọng bi thương nói:
– Lúc trước chàng quan tâm lo lắng cho ta, hay chăng chỉ là vì để ta giúp chàng liên lạc với bên phương Bắc? Ta ở trong mắt chàng, phải chăng chỉ là một con cờ trên bàn cờ mà thôi? Hiện giờ chàng đã đạt được thỏa thuận với phương bắc rồi, quân cờ này đã không còn tác dụng nữa, vì thế chàng cũng không muốn tỏ sắc thái giả dối với ta nữa?
Người áo đen lạnh lùng nói:
– Ta không thích nàng hỏi ta giọng điệu như thế này. Trong lòng nàng nếu đã muốn như thế này, nếu mà đã không tin vào ta nữa, thì đó là tùy nàng.
Phu nhân Hoa Khánh cười gượng nói:
– Nếu không phải như thế, tại sao từ trong những lời nói của chàng, lại không nghe thấy được những lời an ủi như lúc trước? Tại sao bây giờ chàng một tháng không tới đây một lần?
Người áo đen bình tĩnh nói:
– Kế hoạch của ta đang tiến hành, thời gian này, nếu ta đi ra ngoài nhiều, một khi bị người ta phát hiện, khó tránh khỏi ảnh hưởng kế hoạch của ta. Nàng nên biết, ta lúc này đây… tuyệt đối không thể thất bại. Mười năm… mười năm qua, ta nằm gai nếm mật, chính là vì lần này đây, làm sao có thể nào thất bại?
– Hoá ra… trong lòng chàng ta đã là người làm liên lụy tới chàng!
Phu nhân Hoa Khánh nhân toát ra một vẻ tuyệt vọng khôn tả.
Người áo đen thản nhiên nói:
– Truyền lời của phương bắc. Ta không làm họ thất vọng, cũng đừng làm cho ta thất vọng.
Liếc nhìn phu nhân Hoa Khánh một cái, không hề nói thêm lời nào, chắp hai tay sau lưng, bước nhanh đi ra khỏi ngôi đình.