Vừa dứt lời, Kỷ Thiên Mình vỗ mạnh xuống mặt bàn một cái, ầm một tiếng phát ra.
“Cấp dưới xin lui xuống”
Cấp dưới vội vã nói, không đợi Kỷ Thiên Minh đáp ứng, đã nhanh chóng chuồn khỏi.
Nếu không đi, sẽ vô cớ gặp họa.
Kỷ Thiên Minh giận đến cả người run rấy, đi thẳng vào phòng của Kỷ Nguyệt Trâm.
Cô ta đang đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa gõ bàn phím, hoàn toàn không nghe được tiếng mở cửa và tiếng bước chân Hồn nhiên không biết, có người nguy hiểm đang tới gần mình.
Cô ta đang viết chương mới cho hôm nay.
[Lục Tĩnh bị Kỷ Thiên Minh hạ thuốc, cả người không thể động đậy, vô cùng tuyệt vọng.
Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, đột nhiên cửa phòng bị đá văng, Trương Diệp lại vào được.
Anh ta hung ác nham hiểm nhìn Kỷ Thiên Minh, lạnh giọng nói: “Hóa ra, em tiếp cận tôi vì nó! Tôi muốn cho em biết được cảm giác bị phản bội là như thế nào! Các anh em, em ấy cho các người, hưởng dụng cho đã đi!”
‘Vừa dứt lời, Kỷ Thiên Mình võ mạnh xuống mặt bàn một cái, ầm một tiếng phát ra.
“Cấp dưới xin lui xuống”
Cấp dưới vội vã nói, không đợi Kỷ Thiên Minh đáp ứng, đã nhanh chóng chuồn khỏi.
Nếu không đi, sẽ vô cớ gặp họa.
Kỷ Thiên Minh giận đến cả người run rẩy, đi thẳng vào phòng của Kỷ Nguyệt Trâm.
Cô ta đang đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa gõ bàn phím, hoàn toàn không nghe được tiếng mở cửa và tiếng bước chân Hồn nhiên không biết, có người nguy hiểm đang tới gần mình.
Cô ta đang viết chương mới cho hôm nay.
[Lục Tĩnh bị Kỷ Thiên Minh hạ thuốc, cả người không thể động đậy, vô cùng tuyệt vọng.
Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, đột nhiên cửa phòng bị đá văng, Trương Diệp lại vào được.
Anh ta hung ác nham hiểm nhìn Kỷ Thiên Minh, lạnh giọng nói: “Hóa ra, em tiếp cận tôi vì nó! Tôi muốn cho em biết được cảm giác bị phản bội là như thế nào! Các anh em, em ấy cho các người, hưởng dụng cho đã đi!”
Kỷ Thiên Minh nhìn hơn mười người vạm vỡ sau lưng Trương Diệp, sợ tới mức thân thể run run.
Không đợi anh ta có phản ứng, đã bị người đàn ông to lớn cười phóng đãng dẫn đi.
Sau đó, anh ta bị đưa đến kho hàng dưới mặt đất, ẩm thấp lạnh lẽo.
Anh ta bị trói trên cây cột lạnh như băng, mắt bị bịt lại Anh ta muốn kêu cứu, nhưng miệng bị lấp kín.
Có cái gì đó đang chạm vào người anh ác loại dụng cụ tra tấn đủ kiểu dáng!
Là..
Ngón tay Kỷ Nguyệt Trâm lướt nhanh trên bàn phím, mỗi viết Kỷ Thiên Minh bị tàn phá, cô ta đều kích động Cả người như ăn stride(1) , không dứt ra được.
(1): một nhãn hiệu kẹo cao su bên Trung Quốc.
Xong hai nghìn chữ, cô ta tựa như thượng đế, nhìn bọn họ.
Thấy Kỷ Thiên Minh bị ngược, khỏi nói có bao nhiêu hưng phấn.
“Chậc chậc chậc ..“ Kỷ Nguyệt Trâm cảm thán: “Kỷ Thiên Minh, em gái anh rất có tâm, tạo ra cho anh nguyên một cái hậu cung, một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy,.. đều của anh!”
“Vậy anh có nên cảm ơn em không?”
Sau lưng truyền đến giọng nói khàn khàn trầm thấp của người đàn ông, giọng nói sâu không lường được.
Kỷ Nguyệt Trâm đang đeo tai nghe, lờ mờ nghe thấy tiếng nói, không có nghĩ nhiều Bây giờ cô ta còn bị vây trong trạng thái hưng phấn.
Cô ta xua tay, cười hì hì nói: “Khỏi khỏi, đều là người một nhà, nên làm mài”
Nói, nháy mắt sắc mặt cô ta cứng ngắc, nhận ra có gì đó không thích hợp.
Vừa rồi… ai nói chuyện.
Giờ phút này cô ta mới thật sự cảm nhận rõ ràng sống lưng lạnh vù vù, đó là oán giận của người nào đó.
Cổ họng cô ta lăn lộn, cô ta nuốt nuốt nước bọt, trái tim rất lạnh rất lạnh đấy.
Cô ta không dám quay đầu lại nhìn, cô ta lắp bắp nói: “Hình như … hình như hơi đói bụng, em đi ăn trưa…”
Cô ta đứng dậy, vừa muốn rời khỏi, lại bị Kỷ Thiên Minh ấn lại Sức lực không lớn, cô ta cũng không dám vặn lại.
“Anh không ngờ em gái lại thương anh như thế, thấy trong cuộc sống thực không có bạn trai, lại tạo ra cho anh nhiều bạn trai trong thế giới hư cấu như vậy nha?”
Kỷ Nguyệt Trâm nghe nói như thế, cảm thấy da đầu căng đau.
“Anh… Anh ở trong truyện của em là một anh chàng vô cùng đẹp trai, tất cả mọi người đều thèm muốn sắc đẹp của anh đến nhõ dãi.
Hơn nữa anh còn khác với các nhân vật phản diện khác, anh sẽ không ngủm củ tỏi đâu, em sẽ cho anh ở trong truyện em sống lâu trăm tuổi đấy! Em… Em sẽ… sắp xếp cho anh một đoạn nhân duyên tốt!
“Kỷ Nguyệt Trâm, em muốn chết hay không muốn sống nữa?”
Kỷ Thiên Minh u ám nói.
Kỷ Nguyệt Trâm vậy, khóe miệng chùng xuống, lòi ra vẻ mặt sắp khóc.
“Anh ơi… Giờ em xóa truyện đi, còn kịp không?”
“Bây giờ em chui lại vào bụng mẹ làm lại, vẫn còn kịp đấy!”
“Anh… anh đây là muốn giết em gái ruột của mình sao?” Kỷ Nguyệt Trâm run bần bật hỏi tra tấn linh hồn này.