Tiếng đàn bi thương, lòng người như tiếng đàn, Hàn Tân biết được, trong lòng của phu nhân Hoa Khánh, có lẽ cũng có những nỗi khổ không thể nói ra.
Tiếng đàn ngân nga, cuối cùng cũng tới lúc ngừng lại.
Sau tiếng đàn, phu nhân Hoa Khánh cũng chưa đứng dậy ngay, mà ngồi đó không nhúc nhích, cũng không biết là đang nghĩ về cái gì. Hàn Tân nhìn cái bóng dáng uyển chuyển kia, không khỏi nhíu mày, trên trán hiện ra vẻ lo lắng.
Một lúc lâu sau, mới nhìn thấy phu nhân Hoa Khánh đứng dậy, vẫn không xoay người lại, nhưng mà nhìn thấy bóng dáng mĩ miều kia, lại ở ngay trước mắt Hàn Tân, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng đó, Hàn Tân đã cảm thấy rất vui rồi.
Hắn không biết đêm nay hắn có thể nhìn thấy được hay không khuôn mặt mà hắn thấp thỏm nhớ nhung từ lâu nay, có thể là phu nhân Hoa Khánh sẽ như vậy rời đi, chỉ để lại cái bóng hình, nhưng ngay cả như thế, Hàn Tân cũng đã cảm thấy thỏa mãn.
Phu nhân Hoa Khánh chậm rãi đi ra đình, lưng đối lưng với Hàn Tân, dường như muốn rời khỏi ngay, đi được chỉ vài bước, phu nhân Hoa Khánh đột nhiên quay người lại, Hàn Tân lập tức nhìn thấy được được khuôn mặt kiều mĩ kia, dáng người đẫy đà, lặng lẽ giống như hoa mẫu đơn trắng nở trong vườn hoa.
Phu nhân Hoa Khánh cái dáng vẻ hoang mang lo sợ, dường như còn đang suy nghĩ cái gì, thoạt nhìn mềm mại vô lực, hướng bên này chậm rãi đi vài bước, rồi lại xoay người đi lại, đi được vài bước, lại quay lại.
Nàng liền quay lại với bước đi thong thả, có vẻ trong lòng đầy ắp tâm sự.
Rồi đột nhiên, phu nhân Hoa Khánh dường như bước hẫng một cái, cả thân thể nhoáng lên một cái, dường như muốn ngã sấp xuống. Có lẽ như đã định trước đêm nay hai người không thể âm thầm trôi qua như thế này rồi, Hàn Tân đã không kìm được nỗi lòng mà hô lên:
– Cẩn thận!
Và từ trong bụi rậm nhảy ra.
Chỉ có điều hắn chậm một bước, phu nhân Hoa Khánh tâm sự trùng trùng, chân dẫm phải một hòn đá, toàn thân té lăn trên đất, Hàn Tân chạy tới, vội hỏi:
– Nàng… nàng không sao chứ?
Phu nhân Hoa Khánh người ngã rồi thì cũng đành, nhưng đột nhiên trong bụi rậm nhảy ra một người, khiến cho nàng giật mình sợ hãi, ngay sau đó nghe được giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một nam nhân mặc đồ của người hầu, bất chấp đang đau, lên giọng quát:
– Ai cho ngươi đến đây? Còn không cút ra ngoài, ngày mai tự đi lĩnh hai mươi gậy.
Nàng tưởng là đầy tớ trong phủ.
Hàn Tân lo lắng nói:
– Nàng bị thương ở đâu? Đột nhiên nhớ tới cái gì, từ trong ngực móc ra một bình thuốc, nói:
– Trên người ta có mang theo Kim sang dược, nàng bị thương ở chỗ nào, tra lên đi, rất nhanh lành vết thương!
Hắn bước lên trên hai bước, ở gần phu nhân Hoa Khánh trong gang tấc, khuôn mặt thể hiện rõ sự ân cần không nói ra thành lời.
Nghe thấy tiếng nói với vẻ thân thiết, phu nhân Hoa Khánh nhau mày lên, cảm thấy người này có chút không bình thường, cẩn thần quan sát khuôn mặt người này, dưới ánh trăng lờ mờ, nhưng vẫn nhìn thấy rõ, nét mặt biến sắc, giật thột nói:
– Là… à ngươi?
Hàn Tân thấy phu nhân Hoa Khánh nhận ra, có phần phấn chấn, nói:
– Vương Phi còn nhớ ta? Là ta… nàng bị thương ra sao rồi?
Phu nhân Hoa Khánh với vẻ mặt khó gần, thốt lên một tiếng nhạt nhẽo:
– Ngươi làm thế nào để vào đây?
– Ta…!
Hàn Tân ngẩn ra, lúc này mới tỉnh ngộ, sự xuất diện đột ngột của mình đã gây ra phiền toái rồi.
Phu nhân Hoa Khánh ngọ ngoạy đứng dậy, và cảm thấy đau ở mắt cá, thiếu chút nữa lại ngã xuống, may mắn Hàn Tân phía trước, nhẹ nhàng đỡ lấy cách tay nàng, mới không ngã thêm lần nữa.
Phu nhân Hoa Khánh lập tức trách mắng:
– Buông tay!
Hàn Tân buông tay ra, phu nhân Hoa Khánh đi về hướng ngôi đình, chỉ có đi hai bước, thực sự không thể đứng vững, thân mình chới với, Hàn Tân rất nhanh tiến tới đỡ và nói:
– Vương phi xin khoan đã trách, để ta đỡ nàng vào đình ngồi đã!
Phu nhân Hoa Khánh nhìn Hàn Tân liếc mắt một cái, thần sắc nghiêm nghị, nhưng cuối cùng cũng không có cự tuyệt, và Hàn Tân đỡ nàng đến ngồi ngay ở trong đình, lúc này phu nhân Hoa Khánh mới nói:
– Ngươi là vào như thế nào thế? Ngươi vào đây, muốn làm cái gì?
Hàn Tân ngày thường cũng là nhanh mồm nhanh miệng, nhưng lúc này không thốt nên lời:
– Ta… nàng đừng nóng giận… Ta… na chỉ là muốn lại đây nhìn nàng một cái, xem ngàng sống có hạnh phúc không thôi!
– Vớ vẩn!
Phu nhân Hoa Khánh cười nhạt nói:
– Ta sống hạnh phúc hay không thì có liên quan gì tới ngươi cơ chứ?
Hàn Tân vẻ mặt có chút xấu hổ, nhưng vẫn nói:
– Chân của nàng bị thương, phải… phải nhanh chóng chữa trị, loại thuốc Kim sang dược này của ta trị vết thương ngoài da rất tốt, rất nhanh có thể lành vết thương….!
Hắn cầm Kim sang dược đưa qua, phu nhân Hoa Khánh hứ một tiếng, bỏ qua, không nhận.
Hàn Tân nhất thời chân tay luống cuống, không biết như thế nào cho phải. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.
Phu nhân Hoa Khánh nhìn thấy Hàn Tân không chút chuyển động, quay đầu sang:
– Ngươi còn không nhanh đi? Chẳng nhẽ ngươi thật sự muốn ta gọi người qua đây, Ngươi tự ý xông vào Vương phủ, có biết là tội gì không?
– Ta là chỉ muốn nhìn thấy nàng thôi.
Hàn Tân vẻ mặt ảm đạm, – Nàng không thích nhìn thấy ta, thế thì ta sẽ rời chỗ này!
Hắn nhìn kỹ Phu nhân Hoa Khánh một cái, cười gượng, xoay mình muốn rời đi, nhưng chưa ra khỏi đình, lại quay người lại, đi tới chỗ phu nhân Hoa Khánh.
Phu nhân Hoa Khánh sắc mặt có chút hoảng sợ, Hàn Tân đi tới, cầm trong tay Kim sang dược đặt ngay ở bên cạnh chiếc đàn Dao, nói:
– Thuốc này rất tốt, nàng… có thể giận ta, chỉ có điều đừng có làm khó bản thân. Ta… đi đây!
Hắn không nói thêm lời nào, quay mình bước đi, đi ra được vài bước, lại dừng lại, nhưng vẫn không quay đầu lại, nhanh chân hơn một chút, rời khỏi chỗ này.
– Chờ một chút!
Phu nhân Hoa Khánh nhìn Hàn Tân với bước chân muốn rời chỗ này, cuối cùng gọi:
– Ngươi… ngươi….!
Hàn Tân dừng lại, xoay người, với giọng cười cười điềm đạm, nói:
– Nàng yên tâm, về sau ta sẽ không đến quấy rầy nàng nữa, hôm nay… chỉ có điều muốn nhìn nàng lần cuối, nàng đừng có tức giận!
Phu nhân Hoa Khánh nhìn vẻ mặt với tấm chân thành, cuối cùng thở dài nói giọng vẻ yếu ớt:
– Ngươi… ngươi tại sao phải khổ thế chứ?