Lý Tự Nghiệp nghe Tần Tiêu nhắc tới tình cảnh tại Sóc Phương, không khỏi liền kích động:
– Trận chiến năm đó đánh vô cùng thoải mái, nở mày nở mặt biết bao nhiêu ah! Đại soái chém Lực Hạ Đạt, đánh chết Di Niết Tham Hãn, đánh bại Khuyết Đặc Lặc, từ đó về sau nhất chiến thành danh. Trận chiến như vậy ta đánh cả đời đều nguyện ý!
– Ha ha, hảo hán không đề cập tới chuyện năm xưa, việc đó cũng chẳng đáng là gì. Kỳ thật công lao hẳn là thuộc về chủ soái Trương Nhân Nguyện mới đúng.
Tần Tiêu nói:
– Vừa rồi chúng ta đã xem kỹ địa hình phương hướng đông bắc U Châu. Theo ta biết càng đi về hướng đông bắc thì địa thế càng bằng phẳng. Nơi đó là một đại bình nguyên, hiện tại đặt tên là Tùng Liêu bình nguyên đi. Tuy rằng trên sa bàn không có nhưng trong lòng chúng ta đều biết. Vùng đông bắc này đi xa về hướng bắc là đại thảo nguyên cùng hoang mạc, có một điểm quyết định chính là chúng ta phải có được một đội kỵ binh phi thường cường hãn giống như hổ đông bắc! Có Liêu Đông mãnh hổ thì cần gì sợ hãi Bắc Địch lang kỵ!
Lời nói của Tần Tiêu làm những vị tướng quân nhiệt huyết sôi trào, mỗi người xoa tay nóng lòng muốn thử.
Kim Lương Phượng vốn không lên tiếng lúc này lại thản nhiên nói:
– Ý tưởng cùng kế hoạch của đại soái đều là con đường chính xác nhất. Nhưng công phu trên ngựa của quân nhân Đại Đường so ra kém dân tộc du mục phương bắc, đây cũng là sự thật, thực sự không phải bằng vào quyết tâm cùng cố gắng liền có thể giải quyết. Tuy rằng Đại Đường toàn dân thượng võ, dân gian cũng không thiếu người tập võ luyện ngựa. Nhưng người Bắc Địch lấy lưng ngựa làm nhà, sống bằng nghề săn bắn, quan hệ giữa bọn họ cùng ngựa chẳng khác gì là thân nhân. Người Bắc Địch đã tập luyện cả đời mà quân nhân Đại Đường chúng ta muốn vượt qua chỉ trong thời gian ngắn ngủi thật không quá thực tế.
Tần Tiêu nhíu mày, nhìn Kim Lương Phượng dò hỏi:
– Tiên sinh có cao kiến gì?
Kim Lương Phượng cũng không khách khí, mỉm cười nói:
– Tránh sở đoản lộ sở trường mới có thể làm ít công to. Kỹ thuật ở các hạng của Đại Đường viễn siêu man tộc Bắc Địch. Nếu không tận tình lợi dụng, chẳng phải là không chí tiến thủ mà lại bỏ đi sở trường lấy sở đoản?
– Ý của ngươi muốn nói đem trang bị bù đắp lại kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung không đủ?
Tần Tiêu khẽ thở dài một hơi nói:
– Kỳ thật ta cũng từng có ý tưởng như vậy. Chẳng qua hiện tại U Châu vẫn thiếu lương thiếu tiền, làm sao mua được vài thứ kia? Muốn đánh tạo hổ kỵ tối thiểu phải sửa lại toàn bộ bàn đạp. Đổi lại bàn đạp song cước của Thiên Binh Giám, hoàn toàn giải phóng hai tay. Từ mấy năm trước khi chúng ta ở Sóc Phương từng trải qua, cho công tượng trong quân tạo ra song bàn đạp. Bất quá khi đó nguyên liệu thiết không đủ, không thể mở rộng toàn diện. Hiện tại ở trong này nhìn qua càng thêm khó thi hành, nghèo tới mức ngay cả cơm cũng không có mà ăn, còn có thể làm được những vật đó sao?
– Mặt khác thói quen của mã binh là dùng hoành đao, tất thương hoặc là trường sóc, kỳ thật không quá thích hợp đối chiến trùng kích Bắc Địch. Mà hoành đao do ta cải tạo hiện tại dùng trong Thiên Binh Giám chính là thích hợp dùng trên ngựa nhất. Hoành đao của chúng ta hiện giờ rất thẳng, không thích hợp phách khảm, uy lực không đủ.
– Người Đột Quyết dùng loại đao gì các ngươi có chú ý không? Loan đao! Khi thúc ngựa chạy như điên, chém xuống, uy lực cực lớn, có thể bổ ra giáp trụ của chúng ta. Hơn nữa thật dễ dàng rút đao trở về, liên hoàn chém giết. Mặt khác ta còn nghĩ qua cho từng chiến sĩ dùng loại thủ nỏ đặc thù…nhưng không thực tế! Tương Tác Giám chế ra một trăm thủ nỏ phải dùng thời gian một tháng. Công tượng trong quân làm sao đủ khả năng chế tạo?