Dương Khai nheo mắt, khí tức dần trở nên nguy hiểm.
Gã thanh niên đó sửa sang lại y phục, lúc này mới ung dung nhìn lại, hừ lạnh một tiếng nói:
– Là ngươi đang tìm lão già và cô nương đó?
– Phải.
Dương Khai gật đầu.
– Ngươi có manh mối của họ?
– Không có, ta cũng đang tìm bọn họ!
Y cười hê hê gian xảo.
– Nếu ngươi có tin tức gì, có thể nói cho ta biết không?
– Ngươi cũng đang tìm họ?
Dương Khai nhíu mày.
– Ngươi tìm họ để làm gì?
– Làm rõ lập trường của ngươi đi, câu này phải để ta hỏi mới phải.
Sắc mặt y lập tức u ám, giọng khó chịu:
– Nhưng mà ngươi đã hỏi, nói cũng không sao.
Dứt lời, thần sắc y bỗng trở nên dữ tợn, hai tay nắm vào tay vịn, phát ra chân nguyên:
– Ta tìm bọn chúng đương nhiên là muốn chúng phải chết! Bổn thiếu gia ra nông nỗi này là tại lão già đó! Tiểu tử, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi có quan hệ gì với bọn chúng, tốt nhất là ngươi hãy nghĩ cho kỹ rồi trả lời, nếu ngươi là bằng hữu hay người thân với bọn chúng, ta sẽ cho ngươi nếm thử khổ hình, rồi hành hạ ngươi đến chết!
– Lão già đó đánh tàn phế ngươi à?
Dương Khai ngạc nhiên hỏi
Mộng Vô Nhai là người thế nào? Nếu không phải có nguyên nhân đặc biệt, lão sẽ không nặng tay với một vãn bối như vậy.
Các lý giải duy nhất chính là tên này đã chọc giận Mộng Vô Nhai.
Dương Khai lập tức nghĩ đến Hạ Ngưng Thường, Mộng chưởng quầy coi tiểu sư tỷ như báu vật, nếu tên này có ý đồ bất chính với tiểu sư tỷ, nói không chừng đúng là đã chọc giận Mộng Vô Nhai.
Hơn nữa cách hành sự của tên này, vừa nhìn là biết là hạng ăn chơi trác táng, đam mê nữ sắc. Tiểu sư tỷ tuy không lộ dung nhan thật, nhưng ai cũng thấy được tỷ là quốc sắc thiên hương, nhất là khí chất ngây thơ thuần khiết đó cũng đủ hút hồn kẻ khác rồi.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Khai cũng trở nên khó coi.
– Trình gia ta xem lão già đó như khách quý, lão lại xuống tay với thiếu gia nhà ta, thực không thể tha thứ.
Gã cao to dẫn Dương Khai đến lạnh giọng nói:
– Tiểu tử, ngươi với lão già đó rốt cuộc là có quan hệ gì? Nếu dám nói dối, ông cho ngươi biết tay.
– Tại sao lão ấy lại làm thế với thiếu gia nhà ngươi? Có thể nói cho ta biết được không?
Dương Khai nhìn y, ánh mắt sắc như đao.
Y chưng hửng, hừ nhạt:
– Chỉ là thiếu gia nhà ta thích cô nương đó, cho thuốc vào thức ăn thôi.
– Cho thuốc?
Dương Khai khẽ gật đầu.
– Nhìn cũng đủ biết thiếu gia nhà ngươi quả thật có thể làm ra chuyện như vậy.
Hạ Ngưng Thường là Dược Linh Thánh Thể, dùng dược vật đối phó với nàng đúng là trò cười cho thiên hạ. Cho dù biết tiểu sư tỷ ắt vẫn bình an vô sự, nhưng trong lòng Dương Khai vẫn bừng bừng lửa giận.
– Lão già đó đánh ngươi tàn phếđã là thủ hạ lưu tình rồi, nếu là ta, ta sẽ không làm vậy đâu.
Dương Khai cợt nhả.
– Tiểu tử, ngươi nói gì?
Gã cao to quát hỏi.
Tên thanh niên đó nhìn Dương Khai phấn khích:
– Đổi lại là ngươi, ngươi sẽ làm gì?
– Giết!
Bọn chúng nghe vậy liền ngạc nhiên, rồi cùng cười phá lên.
– Tiểu tử ngang ngược lắm, ở Trình gia ta còn dám nói như vậy, chắc là ngươi không biết viết từ chết thế nào phải không? Ở Thủy Lam Thành này, Trình gia ta là…
Gã cao to giễu cợt, lời chưa nói hết bỗng dừng lại.
Mùi máu xộc ra, mắt y trợn tròn, mặt đỏ gay. Cảm giác các mạch máu và kinh mạch không ngừng giãn nở, mặc cho y có cố gắng thế nào cũng không thể áp chế được.
Ầm…
Huyết nhục bay đầy trời. Không ai biết đã xảy ra chuyện gì, xương cốt y đã tan tành, chỉ còn một vũng máu đỏ sẫm.
Những người đứng gần đó, trên người dính đầy các mảnh thịt.
Cảnh tượng như chốn địa ngục, bọn chúng sợ đến sững người, đứng chôn chân một chỗ, chẳng phản ứng gì, tên thanh niên ngồi trên ghế lại nghẹn họng nhìn trân trối, không dám tin nổi vào mắt mình.
– Ta hỏi lần cuối, các ngươi có biết lão già và cô nương đó đi đâu không? Biết thì mau nói ra, các ngươi còn có thể toàn thây.
Đôi mắt Dương Khai quét qua một vòng ác nghiệt.
– Giết hắn!
Tên thanh niên đó biến sắc, sau cùng cũng lấy lại tinh thần, quát lớn.
Mấy người còn lại như tỉnh mộng, động đậy trở lại.
Gió nổi sấm dậy, Dương Khai đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, nhưng chân nguyên trong cơ thể lại bùng phát ra.
Phong Lôi Vũ Dực không hề hiện ra, hai lực sấm gió tiềm tàng lại giao hòa thành một miền chết chóc trong hoa viên.
Võ giả Thần Du Cảnh bị cuốn vào trong đó, không còn đường phản kháng, bị chém thành vô số mảnh vụn, chết một cách thê thảm.
Gã thanh niên ngồi trên ghế sửng sốt, y không ngờ, lần này lại vướng phải một tên ôn thần như vậy.
Vì Dương Khai trẻ tuổi, nên y mới sai người dẫn về, nhưng không ngờ công lực của đối phương lại không phải ở mức mà lẽ ra cái tuổi này nên có.
– Siêu Phàm Cảnh? Không thể nào!
Y trợn tròn mắt, lòng đầy hoảng sợ.
Có thể dễ dàng đánh chết nhiều Thần Du Cảnh như vậy, bản thân hắn còn chưa động đậy lấy một cái, chỉ có Siêu Phàm Cảnh mới có sức mạnh này, nhưng thế gian này lại có một tên Siêu Phàm Cảnh trẻ tuổi như vậy sao?
Nhìn Dương Khai lạnh lùng, từng bước đến gần mình, y rống lên xé ruột xé gan:
– Đừng tới đây! Ta không biết tung tích hai người kia đâu, đừng tới đây!
– Vậy thì ngươi phải chết.
Dương Khai cười dữ tợn, sau khi biết đối phương không nói dối, hắn tung một quyền đánh vỡ đầu đối phương.
Trong hoa viên ngập mùi máu, Dương Khai mang thần sắc thản nhiên, trận này đối với hắn gần như chẳng phải là chiến đấu, đối phương dám động đến hắn, là tự tìm cái chết.
Hai nữ tử kia không bị tổn thương gì, nhưng hình như bị chấn động quá độ, lúc này nhìn Dương Khai với ánh mắt thất thần, người run rẩy, không dám động đậy.
Dương Khai nhìn hai ả, ánh mắt dần dịu lại, hắn không muốn lôi thôi với hai nữ tử này.
Bỗng nhiên Dương Khai lạnh lùng nhìn về một phía.
y, hắn quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một đám võ giả theo sau một gã cao to trung niên đi tới.
Tu vi của đám người đó không cao, về cơ bản đều là Thần Du Cảnh, nhưng số người không ít, hơn nữa khí tức linh hoạt, sắc ben, rõ ràng là đều là hạng liếm máu trên lưỡi đao.
Đến trước mặt Dương Khai, gã cao to trung niên đó liếc mắt quan sát hắn.
– Có việc gì?
Dương Khai bực dọc hỏi y.