“Yến Triệu thiết ky hung hãn tàn nhẫn, quán Hà Bắc qua Dịch Thủy không phải đi chịu chết sao?” Lưu Hắc Thát lạnh lùng nói.
Dương Thiện Hội thờ dài nói: “”Binh dà quy đạo dà. La Nghệ đa mưu túc trí. Muốn dẫn hắn nhập vây cũng không dễ dàng. Nếu không có thực sự bại. Làm sao có thể lừa gạt hắn truy kích? Đội ngũ này có thể nói là cửu tử nhất sinh. Nếu là người bên ngoài không muốn, ta xin đi trước”.
Lưu Hắc Thát trầm mặc xuống, Kiến Đức cau mày nói: “Dương Tướng quân. Ngươi
thân là chủ tướng trận chiến này. trù tính chung đại cuộc, không thể tự mình đi trước. Ngươi trước nói qua sách lược sau đó. Ta xem có được hay không”‘.
Dương Thiện Hội nói: “Thực sự bại hay giả bại trận đều có sự khác nhau. La Nghệ thân kinh bách chiến, quá nửa sẽ biết được. Cho nên người phái ra dụ địch không thể biết được kế hoạch của chúng ta. Kể từ đó. La Nghệ mới có thể thùa thắng truy kích. Phía tâv nam Dịch Thủy ba mươi dặm. có Lang Sơn. Trường Nhạc vương ở tại Lang Sơn mười dặm bố trí mai phục..
Lưu Hắc Thát cau mày nói: “Như vậy có thể đárib. bại La Nghệ sao? Vi sao không tại miệng Lang Sơn cốc bổ trí mai phục?”.
Dương Thiện Hội cười khổ nói: “Nếu là toàn lực chiến một trận, có thể bại La Nghệ. Nhưng muốn giết hắn. Nói đễ vậy sao? Trường Nhạc vương chiền trận này, vẫn cằn bại!”
Lần này ngay cả Đậu Kiến Đức cũng nhải mày. “Ta cũng phải bại sao?”
Bùi Củ bắt mãn nói: “Dương Tướng quân. Chúng ta cùng ngươi liên thủ. Là mong ngươi thắng. Nếu chi đánh bại. thì người nào cũng biết” Hắn giọng điệu có chút nặng nề. Kiến Đức khoát khoát tay nói: “”Dương Tướng quân. Ta nghĩ ngươi quá nửa còn có bố trí nữa!”
Dương Thiện Hội lộ ra vẻ khám phục nói: “Dùng người thi không nghi ngờ người. Nghi người thì không dùng người. Trường Nhạc vương có tâm như vậy, mạt tướng bội phục. Không sai. Ta nói Trường Nhạc vương bại lui, là muốn dùng cờ xí của Trường Nhạc vương dụ La Nghệ nhập cốc. Nghĩ tới Trường Nhạc vương phục binh vừa ra, lại bị La Nghệ đánh tan. Lòng kiêu ngạo của hắn chi sợ sẽ tăng vọt chưa từng có. Hắn cũng không biết quán doanh của ta. thắv Trường Nhạc vương phục binh lại bại. quá nửa đã cho rẳng chúng ta sè không còn thủ đoạn gì nữa. Vì cầu bắt được người, tất sẽ dẫn thiết ky công kích. Trường Nhạc vương lúc này lấv tốc độ nhanh nhắt thối lui vào trong Lang sơn cốc. Từ đường nhò rát lui lên trên núi”.
Hắn lại vươn tay chi trên bản đồ nói: “ở đâv nhập cốc, bên hòng có đường nhò thòng lẻn sườn núi. Trường Nhạc vương bỏ chạy. Thiết ky La Nghệ nhất định theo đuôi mà vào. Nơi đó địa thế hẹp, thiết ky thi triển không được. Ta dẫn binh sĩ mai phục tại sườn núi, Lưu tướng quán cằn dẫn binh sĩ tại chán núi chặt đứt đường lui của La Nghệ, chặn hậu viện tiếp ứng của Yến Triệu. Trong sơn cốc thiết kế nhiều vật gây cháy nổ. sườn núi nhiều thạch hòa tiễn. Đen lúc đó chi cẩn La Nghệ đi vào. chờ vạn tiễn cùng phát, hỏa thiêu Yến Triệu thiết kỵ. Kể từ đó. có thể đem đám người La Nghệ một mè hốt gọn! Chi cần La Nghệ chết, đền lúc đó quán ta phán kích Dịch Thủy, thùa cơ bắc thượng, có thể láy được u châu”.
Dương Thiện Hội chậm rãi mà nói. mọi người nhíu mày suy tư. Lưu Hắc Thát tuy nói trong lòng bất màn, nhưng thực sự cũng cảm giác mưu kế này nếu có thể thành, thì có thể xoay chuyển bại cuộc.
Kiến Đức trầm ngâm thật lâu. “Kế này nói trắng ra, chính là dụ địch xâm nhập, phục binh mà giết. Nhưng mà… người dụ địch trước đó phải hoàn toàn không biết rõ tình hình, mới có thểthặt tan tác. Nếu để cho La Nghệ nhìn ra có phục, chi sợ sẽ không mắc lừa”.
Dương Thiện Hội gặt đầu nói: “Trường Nhạc Vương sáng suốt, đã nói rõ ra được điểm mấu chốt”.
Mưu kế nhìn như đơn giãn. Dương Thiện Hội lúc trước ờ Ngưu Khẳu, đã nhượng cho Tần Thúc Bảo đánh trước. Hắn đối với Vương cổ Thanh thấv chết mà không cứu. mới khiến cho Tần Thúc Bảo nghĩ lầm nơi đó không còn mai phục nữa, mới hao tổn một trận.
“Vậy người nào đi dụ địch?”Lưu Hắc Thát hòi ra điểm mấu chốt. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn
Kiến Đức cúi đầu không nói, nhưng thần sắc đã có ý khó xử. Hắn xua nay dùng nghĩa khí trị quân. Lần này dùng kế phái người chịu chết, vốn không hợp với bồn ý. Nhưng néu như thế thật sự rắt khó khiến cho La Nghệ mắc mưu. Hắn trong cuộc đời. khó khăn không biết có bao nhiêu. Duy chi có lúc này đây. là khiến cho hắn không cách nào quyết định.
Lưu Hắc Thát vừa hòi. Dương Thiện Hội im lặng, Bùi Củ do dự. Đậu Kiến Đức lại qua thật lâu. lúc này mới nói: “Dương Tướng quân. Bùi đại nhàn. Mọi người về trước nghi ngơi đi. Kế hôm nay ta sẽ tiếp tục suy nghĩ. Hắc Thát, ngươi lưu lại”.
Dương Thiện Hội cũng không thúc giục, chậm rãi ra khòi doanh, trướng. Bùi Củ cũng đi theo ra.
Hai người nhìn như lạ lẫm. lời nói cũng ít nói.
Gió thu tinh tế, sao đẩv trời. Dương Thiện Hội nhìn về phía bầu trời đêm. đột nhiên thở
Bùi Củ ờ một bên hòi: “”Không biết Dương Tướng quán vì sao thờ dài?”
Dương Thiện Hội nói: “Ta suy nghĩ, con người cả đời này, cuối cùng cũng phải làm những chuyện mà mình không muốn làm. Khó tránh khỏi thở dài”.
Bùi Củ thản nhiên nói: “Dương quán không muốn làm cái gì?”
Dương Thiện Hội nghiêng đầu sang chồ khác, hai người ánh mắt chạm vào nhau, không trung phảng phắt kích ra vô số khói lửa. Dương Thiện Hội thật làu mới nói: “Ánh trăng đêm nay, rất không tệ!”