Hoắc Vũ Hạo và đồng bạn sớm đã đi tới bên ngoài Nhật Thăng Thành vào một ngày trước, nhưng bọn hắn nhưng không có nóng lòng vào thành, mà là trà trộn vào một thương đội cỡ lớn, ở ngoài thành ở một ngày.
Có Hoắc Vũ Hạo ở đây, cơ hồ là tương đương với một cái hồn đạo khí tham trắc công suất lớn. Cho dù với tình huống khoa học kỹ thuật của đế quốc Nhật Nguyệt, nếu chỉ từ năng lực dò xét mà nói, cũng không có bất kỳ loại hồn đạo khí nào có thể so sánh cùng Tinh Thần Tham Trắc của hắn!
Lần này, sau khi Hoắc Vũ Hạo xuất quan, đã đem các loại năng lực của bản thân hòa hợp một chỗ, đồng thời càng lĩnh hội sâu sắc đối với tinh thần lực Hữu Hình Vô Chất của mình.
Hiện tại thời điểm hắn tiến hành dò xét toàn phương vị đã có thể nhẹ nhõm dò xét đến phạm vi đường kính ba cây số, có thể nhận biết được bất luận cái gì gió thổi cỏ lay. Mà nếu như hắn tập trung tinh lực dò xét theo một phương hướng, nếu ở phía mặt đất bằng phẳng, thời tiết và địa hình thuận lợi thì có thể dò xét trong phạm vị từ năm đến bảy cây số.
Mà đây vẫn là khi hắn chưa sử dụng Vận Mệnh Nhãn.
Một đêm nghỉ ngơi để cho Hoắc Vũ Hạo dò xét mà nói thì đã đủ rồi. Hắn biết rõ, đế quốc Nhật Nguyệt nhất định có cường giả thủ hộ nhóm hồn sư bị bắt. Vì để không đánh rắn động cỏ, hắn cũng không có tiến hành dò xét trong nội thành.
Vũ hồn của hồn sư luôn thiên kì bách quái, nương theo sự phát triển của hồn đạo khí biến chuyển từng ngày, hắn không thể khẳng định đế quốc Nhật Nguyệt không có người nào không thể dò xét thấy tinh thần lực của hắn. Cẩn thận chạy được thuyền vạn năm, một khi lần hành động này không thành công, lần sau lại đến thì cơ hội sẽ càng thêm mong manh.
Hoắc Vũ Hạo bọn hắn lần này chỉ có bảy người, thuần túy bằng thực lực cứng đối cứng thì căn bản không có khả năng thắng. Cho nên, chỉ có thể dựa vào học viện Sử Lai Khắc kiến tạo cơ hội cho bọn hắn, lại thêm trí tuệ của bọn hắn.
Trải qua một đêm dò xét, Hoắc Vũ Hạo phát hiện hai quân đoàn hồn đạo sư năm trăm người đó chia làm mười tổ, đều đặn bố trí ở ngay bên ngoài Nhật Thăng Thành.
Đại thế của Nhật Thăng Thành hoàn toàn là bình nguyên gò đất, trận địa do toàn bộ một ngàn tên hồn đạo sư bố trí xuống từng kiện Hồn Đạo Pháo đẳng chất không cao, nhưng số lượng kinh người, sắp xếp nhiều như rừng cây. Trong đó còn kèm theo một chút hồn đạo khí cấp bậc cao tồn tại. Có thể nói, Nhật Thăng Thành trước mắt đơn giản giống như một tòa Tử Vong Chi Thành, nếu như chi đại quân hồn đạo sư này nguyện ý, bọn hắn thậm chí có thể trong khoảng thời gian ngắn đem trọn tòa thành thị san thành bình địa.
Mà hai chi quân đoàn hồn đạo sư này còn không phải phiền toái nhất, càng thêm phiền phức chính là trên toàn bộ tường thành của Nhật Thăng Thành, đã toàn bộ biến thành trận địa hồn đạo khí tham trắc. Hoắc Vũ Hạo đơn giản dò xét một vòng, liền phát hiện các loại hồn đạo khí bao gồm hồn đạo khí tham trắc toàn địa hình viễn trình, hồn đạo khí tham trắc cận trình nhiệt năng, Hồn Đạo Khí Tham Trắc Đối Không Cự Ly Trung, Hồn Đạo Khí Định Vị Tự Phát Động, cùng với lượng lớn hồn đạo khí tham trắc trên không.
Có thể nói, cho dù là một con ruồi từ Nhật Thăng Thành bay ra, những hồn đạo sư phụ trách giám thị hồn đạo khí tham trắc vẫn có thể lập tức phát hiện.
Hoắc Vũ Hạo bằng vào hồn kỹ Mô Phỏng đúng là có thể ẩn thân, thậm chí có thể bằng vào năng lực Cực Hạn Băng của bản thân điều chỉnh nhiệt độ thân thể để không bị cận trình nhiệt năng hồn đạo khí phát hiện. Nhưng mà, hắn cũng chỉ có thể làm đến những thứ này. Còn Hồn Đạo Khí Định Vị Tự Phát Động thì hắn lại không có cách nào ứng đối. Loại hồn đạo khí này chính là dò xét dao động hồn lực. Thời điểm hắn sử dụng hồn kỹ Mô Phỏng và Cực Hạn Băng, không có khả năng không có bất kỳ dao động hồn lực xuất hiện. Mà lúc đó, một khi bị đối thủ định vị được, Hoắc Vũ Hạo sẽ gặp phải quân đoàn hồn đạo sư trú đóng bên ngoài bắn tập trung, còn có các loại công kích kiểu trải thảm. Với trình độ trận địa dày đặc của hồn đạo sư nơi này, dù có chạy cũng trốn không thoát.
– Vũ Hạo, làm sao bây giờ?
Sau khi ăn xong điểm tâm, mọi người Đường Môn tụ tập cùng một chỗ thấp giọng thương lượng.
Lúc này, ngoài cửa thành Nhật Thăng Thành đã sắp xếp một hàng dài người. Hiện tại, bất luận là nhập xuất Nhật Thăng Thành, đều phải trải qua kiểm tra nghiêm ngặt. Đây cũng nguyên nhân vì sao có thương đội trú đóng ở ngoại thành, kiểm tra đại thương đội rất có thể cần suốt cả ngày, thậm chí phải tốn mấy ngày cũng có khả năng.
Mấy người Hoắc Vũ Hạo hiện tại đang trà trộn trong một đại thương đội nhiều người vô cùng, căn bản không ai chú ý tới bảy người bọn hắn.
Hoắc Vũ Hạo lên tiếng:
– Ta cẩn thận dò xét qua, muốn lẻn vào trong thành cơ hồ là không thể nào, nơi này có số lượng hồn đạo khí tham trắc cực kỳ nhiều, hơn nữa cơ hồ đã bao hàm tất cả chủng loại hồn đạo khí tham trắc. Mà thông qua cửa thành kiểm tra cũng rất phiền phức, bọn hắn có hồn đạo khí tham trắc hồn lực, chuyên môn kiểm tra thân phận hồn sư, chỉ cần tiến lại gần lập tức liền có thể phát hiện dao động hồn lực trên người chúng ta, đồng thời theo cường độ dao động hồn lực để xác định đẳng cấp hồn lực của chúng ta.
Từ Tam Thạch nhíu mày, lên tiếng:
– Đã qua mấy tháng vậy mà trông coi còn nghiêm mật như thế. Nếu như ngay cả vào thành còn không được, chúng ta còn thế nào cứu người? Hơn nữa, lần này người bị bắt, chí ít có sáu, bảy trăm người. Coi như chúng ta có thể lẻn vào vào đi, có thể đem bọn hắn cứu ra, chỉ sợ cũng rất khó xông ra ngoài. Trận địa hồn đạo sư nghiêm chỉnh như thế thì sao có thể thoát được đây?
Hoắc Vũ Hạo lên tiếng:
– Quả thực phiền phức, nhưng cũng không phải đều không có một cơ hội nhỏ nhoi. Chúng ta hiện tại chỉ có thể tùy cơ ứng biến.
– Giết vào đi.
Quý Tuyệt Trần lạnh lùng nói.
Từ Tam Thạch trực tiếp hướng hắn khoát tay áo, lên tiếng:
– Ngươi đi trước đi, hẹn không ngày tái ngộ.