Anh ta dù phải đào sâu ba tấc đất, muốn tìm thấy cô ấy, và đối mặt chất vấn cô ấy.
Gó lá gan đem tình cảm của mình ra đùa giỡn, tại sao lại không có can đảm đối mặt với anh ta?
Anh ta nhất định phải tìm ra cô ấy, đem cô ấy giam cầm bên mình, để cho cô ấy nếm trải mùi vị sống không bãng chết là như thế nào.
Nhưng… cô ấy đang ở đâu?
Sống hay chết, là tốt là xấu, là vui sướng hay vẫn là đau khổ…
Anh ta thực sự muốn biết.
‘Vào giờ phút này, anh đã hiểu được Cố Thiện Linh.
Việc của tình cảm không thể bị lừa gạt.
‘Yêu là yêu, không yêu là không yêu, và những cảm xúc khác không thể trộn lẫn.
Anh ta không thừa nhận răng Cố TI Linh đúng, nhưng… mỗi người đều không thể kìm lòng mình được.
Cố Thiện Linh có ý định xin lỗi chị gái, cũng vì thế trả cái giá đắc.
Nhưng hiện tại bản thân anh ta còn lo không xong, và anh ta cũng không còn tâm tình để lo nhiều việc như vậy.
Anh ta đã tìm thấy Hứa Trúc Linh.
“Bạch Minh Châu liên lạc với cô lần cuối cùng là khi nào?”
Hứa Trúc Linh ngạc nhiên khi nghe thấy ba từ “Bạch Minh Châu” từ miệng anh ta.
“Anh… anh nhớ ra rồi sao?”
“Thảo nào, tôi thấy cô rất quen thuộc, hóa ra là vì quan hệ của cô với Bạch Minh Châu, khiến tôi ấn tượng” Ôn Mạc Ngôn chua xót nói.
“Châu Châu đã lâu không liên lạc với tôi.
Lần cuối cùng gửi bưu thiếp là khi tôi tốt nghiệp.”
“Địa chỉ nào?”
Hứa Trúc Linh nói ra địa chỉ rõ ràng, cô cũng biết Ôn Mạc Ngôn sẽ không bỏ cuộc.
Mặc dù cuộc điều tra vẫn tiếp tục, nhưng vẫn không tìm thấy người này.
Bạch Minh Châu giống như là hơi nước biến mất trong không khí.
“Cô ấy đã chết?”
Ôn Mạc Ngôn lo lắng siết chặt vai cô, không ngừng lay động.
Hứa Trúc Linh cảm thấy rằng bản thân mình sắp bị tan thành từng mảnh.
“Không… Sẽ không, tôi hỏi qua Dương Nguyệt, cô ấy đã giúp tôi bói, và Châu Châu hiện tại rất tốt.”
“Thầy bói nào?”
Khi tuyệt vọng thì cái gì cũng có thế thử, anh ta đã không thể tìm thấy bất cứ manh mối nào của Bạch Minh Châu, cho nên chỉ có thể dựa vào những người khác để tìm kiếm một chút manh mối .
Hứa Trúc Linh gọi cho Dương Nguyệt và hỏi Bạch Minh Châu rằng cô ấy còn sống hay đã chết.
Rốt cuộc thì một người đột nhiên biến mất lâu như vậy, đến cảnh sát cũng đành bất lực.
“Hỏi cuộc sống tốt hay xấu? Hãy cho tôi ngày sinh, và tôi sẽ tính.”
Dương Nguyệt đã là một người từng trải, loại đoán mệnh đơn giản này vẫn là dễ như trở bàn tay.
Cô ấy kiểm tra nó một lần và nói: “Người đó vẫn còn sống rất tốt. Cô gái này được trời cao ưu ái, mà theo các phạm vi, cô gái này có khuôn mặt nhỏ nhắn nếu không thay đổi gì, tướng mạo thật sự rất tốt. Có thể sống đến tám mươi tuổi, rất khó để mà chết được.
Nhưng… ở giữa lông mày của cô ấy lại đầy sát khí, sợ rằng cô ấy đã va chạm với thứ gì đó, và phải chịu một số khó khăn trong nửa đầu của cuộc đời mình.”
“Nhưng chuyện tốt thì rất gian nan, sau này sẽ có phúc lớn. Lúc nào chuyện tốt cũng ở cuối cùng, phải không?”
Sau khi Dương Nguyệt nói xong, vẻ mặt của Ôn Mạc Ngôn vẫn rất âm u.
Cô ấy cong môi: “Như thế nào? Đáp án này không thỏa đáng sao? Không lẽ cô ấy có thù với anh, anh muốn nghe tin xấu sao?”
“Tôi và cô ấy… liệu còn có duyên phận gì không?”
“Anh trai, theo tôi biết, anh đã kết hôn rồi?
Vợ của anh còn đang mang thai, ăn trong bát, nhớ thương trong nồi đấy à?”
“Này, Dương Nguyệt, chuyện của anh ta một lời rất khó nói hết được. Tôi sẽ nói với cô sau, bây giờ cô tính toán giúp đi.”
“Đúng vậy, hiện tại kết hôn cũng không có gì bảo đảm, sau này có lẽ sẽ ly hôn!”
Dương Nguyệt tiếp tục kiểm tra, cuối cùng khẽ läc đầu: “Có quá ít thông tin, tôi không thể xem tướng số, tính toán cũng không chính xác. Duyên phận giữa hai người thật sự là quá nông quá ngần, đúng là rất khó nói hết chỉ trong một lời.”
“Thứ tình cảm không thể cưỡng cầu, chỉ có thể thuận theo tự nhiên, nếu không sẽ phản tác dụng. Nó giống như đồng hồ cát, cứ ngỡ là nằm được, nhưng càng chảy càng nhanh. Nếu như anh thuận theo tự nhiên, nói không chừng người đó có thể sớm xuất hiện ở trước mặt anh. Đây là một định luật rất kỳ quái, anh cũng chỉ có thể nhịn xuống mà chờ đợi! “
Chờ đợi…
Cái này giống như là, xa xa không hẹn, không biết khi nào gặp lại Ôn Mạc Ngôn nắm chặt tay, trong lòng cảm thấy chua xót.
Bạch Minh Châu, tôi phải chờ cô đến khi nào?
Tôi chỉ muốn một câu trả lời, tại sao dám làm lại không dám nhận?
Cô lẩn trốn làm gì sợ cái gì, bởi vì áy náy hay sao? Cô đối với tôi… thực sự là chỉ dù một chút cũng không động lòng thật sao?