Dì cả của Thu Vân vừa muốn mở miệng thì giọng nói của Quách Ngọc Văn đã vang lên: “Cô cả lừa các người hai tỷ bảy trăm triệu ư? Các người cũng buồn cười quá đấy, sao không soi mặt vào nước tiểu mà xem các người có giống với người có gần ba tỷ không hả?”
Quách Ngọc Văn vừa nói xong thì những người ngồi trong phòng cười vang.
Dì cả của Thu Vân cũng chẳng thèm để ý tình cảm mà trực tiếp măng: “Cái thứ không biết xấu hổ, nói bà đây lừa các người hơn hai tỷ? Muốn tìm thì đi tìm người lừa gạt các người ấy, đừng đứng đây khóc lóc om sòm với tôi.”
Hốc mắt của Thu Vân đỏ lên: “Chính là bà, chính bà tìm người tới giả bác sĩ rồi lừa tiền của chúng tôi!”
“A!” Dì cả của Thu Vân cười một tiếng rồi nói: “Chứng cứ đâu?”
Trương Thác lắc đầu: “Tôi không có chứng cứ, tôi chỉ biết là bà bắt tay với người khác lừa tiền của chúng tôi. Tôi cho bà một cơ hội, bà có trả tiền hay không!”
“Ha hai” Dì cả của Thu Vân cười to một tiếng rồi nhìn chăm chằm Trương Thác mà nói: “Cậu uy hiếp tôi? Cậu có tin hôm nay tôi sẽ khiến cậu không đi ra được khách sạn này không hả?”
Dì cả của Thu Vân nói rồi lấy điện thoại ra, người mà bắt tay với bà ta lừa tiền của nhà Thu Vân là một đại ca xã hội đen.
Bên này còn đang nói thì có một nhân viên phục vụ đẩy cửa đi vào.
Quách Thiên Tuấn nhìn người đi vào với vẻ mặt không vui rồi quát lên: “Có biết phép tắc hay không hải!”
“Xin lỗi xin lỗi!” Nhân viên phục vụ vội vàng nói: “Tôi cần nói chuyện với quản lý Quách”
“Cậu nói đi” Quách Ngọc Văn đưa mắt nhìn nhân viên phục vụ.
“Quản lý Quách, cậu Ngũ tới rồi”
Quách Ngọc Văn nghe thấy cái này thì thay đổi sắc mặt, cô ta cũng chẳng buồn chê bai mấy người Trương Thác nữa mà vội vàng đi ra ngoài, cô ta còn chuyên môn dặn dò bố mình: “Bố, khó khăn lắm nhà cô nhỏ mới tới đây một chuyến, cũng đừng để họ đi, ngồi lâu một chút, lại gọi thêm mấy món ăn”
Quách Ngọc Văn nói xong thì đi nhanh ra ngoài.