Diệp Sầm nhìn hiệu trưởng: “Nó không cần.”
“Gì cơ?” Hiệu trưởng nhất thời không hiểu được ý của Diệp Sầm.
“Diệp Lệnh Úy không cần giao du với quá nhiều người. Hiệu trưởng cũng hiểu rõ, những người muốn kết bạn với Diệp Lệnh Úy, đa số đều không có mục đích tốt.” Mặt Diệp Sầm vô cảm: “Hơn nữa, như chủ tịch Phí nói, Diệp Lệnh Úy không phải người thích gây hấn, nó luôn rất ngoan ngoãn.”
Diệp Huyến thường xuyên bị nó chọc cho tức chết: “…”
“Sao, sao có thể vì một người mà sửa nội quy nhà trường được, chuyện này, chuyện này không hợp với quy tắc…” Hiệu trưởng vẫn còn đang do dự.
Diệp Sầm giương mắt: “Nghe nói hiệu trưởng muốn xây lại tòa nhà tổng hợp, bồi dưỡng học sinh học chuyên ngành nghệ thuật.”
Trong phòng họp im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, hiệu trưởng chịu thua, ông tằng hắng: “Tôi sẽ nhanh chóng xử lý.”
Ông vừa dứt lời thì nghe thấy Phí Thương cười một tiếng.
“…”
Hiệu trưởng lúng túng không biết nhìn đi đâu.
“Được rồi, chuyện của Diệp Lệnh Úy đã nói xong.” Phí Thương ngồi dậy: “Giờ nói tiếp chuyện của Phí Lan.”
Hiệu trưởng mờ mịt: “Phí Lan? Phí Lan giúp Diệp Lệnh Úy, có làm sao đâu?”
“Tôi muốn cho Phí Lan ra nước ngoài.” Phí Thương nói bằng giọng hời hợt: “Mong hiệu trưởng và thầy Phương ký tên giúp tôi.”
“Cái gì?” Phương Khả Mông không thể tin nổi, anh đứng bật dậy làm ngã cả ghế.
Hiệu trưởng cũng không hiểu chuyện gì: “Ra nước ngoài? Hôm nay làm thủ tục luôn?”
“Phí Lan có biết chuyện này không?” Phương Khả Mông chau mày. Anh hiểu rõ Phí Lan, Diệp Lệnh Úy còn ở đây, chắc chắn Phí Lan sẽ không đi đâu hết chứ đừng nói chi là ra nước ngoài.
Ra nước ngoài, quá nửa là quyết định của riêng Phí Thương.
Phương Khả Mông hơi lo lắng. Tính của Phí Lan và Phí Thương y hệt nhau, Phí Thương nói một là một hai là hai, đã quyết chuyện gì thì sẽ không đổi ý, Phí Lan còn quá hơn. Hai người này mà không thống nhất được với nhau thì e là người chịu thiệt sẽ là Phí Lan, dù gì Phí Thương cũng là ba hắn.
“Nó không cần phải biết.” Phí Thương nói.
“Cứ vậy đi, lát nữa thư ký của tôi sẽ đến làm thủ tục.” Phí Thương nói xong chuyện của mình rồi thì đứng dậy định đi, hoàn toàn không cho Phương Khả Mông và hiệu trưởng có cơ hội thuyết phục.
“Sếp Phí, còn nửa năm nữa là thi tốt nghiệp rồi, bây giờ ra nước ngoài thì hơi bất lợi…”
“Đúng thế, lỡ như ra nước ngoài rồi không thích nghi kịp, cái được không đủ bù cho cái mất đâu, ông có muốn suy nghĩ thêm không?”
Dì Lệ cũng quen biết Phí Thương, tuy bà không thích Phí Thương nhưng cũng biết Phí Lan thế nào, ngày hắn còn bé cũng từng gặp rồi, huống chi Diệp Lệnh Úy lúc nào cũng luôn miệng nhắc Phí Lan mỗi khi gọi điện thoại cho bà, bà biết rõ quan hệ của hai đứa rất tốt.
Bà không khỏi lo lắng theo: “Sếp Phí, cũng phải để con mình đồng ý đã chứ.”
Dì Lệ lớn tuổi hơn Phí Thương. Ông ta dừng lại, đáp lời: “Nó không có quyền từ chối.”
Rõ ràng học cùng một trường nhưng lại thất trách nhiều lần, không trông chừng được Diệp Lệnh Úy còn để cậu bị thương, cho nên hắn phải bị dạy dỗ để rút kinh nghiệm.
Hiệu trưởng và Phương Khả Mông sầu lo. Hiệu trưởng ở lại tiếp tục xã giao với người nhà họ Diệp, Phương Khả Mông thì không thèm dựng ghế dậy đã chạy theo ra ngoài: “Sếp Phí, không được đâu, không ra nước ngoài được đâu, thế sẽ hại Phí Lan…”
Bọn họ quên mất là Phí Lan cũng đứng ngoài phòng họp nhỏ.
Phí Lan hơi khó hiểu, nhìn Phí Thương: “Ra nước ngoài?”
Tiếng của Phương Khả Mông im bặt đi. Anh đứng cạnh Phí Thương, biết là bây giờ không phải lúc mình xen vào. Hiện tại đang là thời gian để Phí Lan đàm phán với Phí Thương.
“Tôi không ra nước ngoài.” Phí Lan nói bằng giọng điệu lạnh lùng.
Phí Lan vừa dứt lời, Phí Thương liền đi tới trước mặt hắn, ung dung vén ống tay áo lên. Trước khi mọi người kịp hiểu ra, ông ta giơ lên tát vào mặt Phí Lan.
Phương Khả Mông hoảng hồn, bước lên kéo Phí Lan ra sau lưng mình: “Chủ tịch Phí, có gì từ từ nói, chưa gì đã ra tay là sao?”
Phí Lan đẩy đầu lưỡi vào quai hàm. Hắn đi tới trước mặt Phí Thương, hơi bị ù tai nên động tác khá chậm chạp.
“Ông thích làm gì tôi mặc kệ.” Giọng Phí Lan khàn khàn: “Tôi không có bản lĩnh gì, ông vẫn là ba của tôi, nhưng ông đừng có đùa giỡn với tôi.”
Phương Khả Mông nghe thấy lời nói xằng bậy của hắn thì quát lớn: “Phí Lan, em nói chuyện với ba mình như thế sao?”
Phí Thương hoàn toàn không tức giận vì Phí Lan chống đối. Ông ta đẩy Phí Lan – người mà hiện giờ ông ta chỉ xem như là thằng nhóc con, sau đó nói ra câu tiếp theo: “Nói lời tạm biệt với bạn bè đi, hai ngày nữa ba sai người đưa con ra nước ngoài.”
Phí Lan đuổi theo ông ta: “Ba.”
Phí Thương khựng lại: “Con ít khi nào gọi ba như thế, nhưng tiếc quá, ba không thay đổi quyết định đâu.”
Phương Khả Mông biết, e là chuyện này sẽ không còn cơ hội cứu vãn nữa.
Hết chương 72.
Dii: Trời ơi một người ba cực phẩm:v Số tui làm sao í toàn dính mấy bộ có phụ huynh bị khùng