Lần này không giống với sự hiểu lầm của Tống lão Thành Hoàng trước kia. Kế Duyên biết rõ Cừu Phong xem mình là cao nhân. Nhưng hắn không nói ra, “biết người, biết mặt, không biết lòng”. Khi người ta vẫn còn kính sợ thì hắn nói ra yêu cầu này cũng thích hợp, nhất là lúc này hai bên đang có chút hiểu lầm.
“A a a! Ta có cơ sở tu tiên Luyện Khí Quyết, ta có, sư thúc, chúng ta dùng nó đổi đi!”
Cô bé cao hứng, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
“Y Y ~~!”
Cừu Phong hừ một tiếng. Cô bé lập tức im lặng. Thực ra dùng Luyện Khí Quyết để đổi chẳng khác gì đối phương đang tặng không cả.
Gã nhớ đến lúc nãy nhìn thấy Thông Minh Sách, lại hồi tưởng việc Kế Duyên từng nói về Ngoại Đạo Truyện. Lần đầu tiên Cừu Phong nhìn thấy tạp thư cổ xưa của trăm năm trước. Dường như Kế tiên sinh này thật sự rất hứng thú với những chuyện ly kỳ.
Nghĩ tới đây, trong lòng Cừu Phong đã quyết định. Nhất định gã phải kết thiện duyên với vị cao nhân thâm bất khả trắc này.
“Cừu Phong cũng mong có thể giúp tiên sinh cao hứng. Chỉ tiếc trên thân không có bảo vật kỳ lạ, quý hiếm nào. Nhưng ta có một quyển sách cổ, nhất định tiên sinh sẽ thích!”
Nói đến đây, Cừu Phong vung tay áo lên, một cái thẻ bằng bạch ngọc nhỏ dài bay ra. Nó sáng lấp lánh, dài khoảng một ngón tay.
“Còn đây là Câu Thần Tàn Thiên. Cừu mỗ nghiên cứu hơn mười năm. Mặc dù nó không phải dị thuật nhưng có chút trợ giúp đối với việc lý giải thuật pháp và ngưng tụ tâm thần. Không biết có lọt vào pháp nhãn của tiên sinh không?”
Cừu Phong giới thiệu vài câu, rồi ném cái thẻ bằng bạch ngọc bay về phía Kế Duyên. Hắn bèn thò tay tiếp lấy.
Câu Thần? Trong sách tu tiên trước kia có đề cập tới dị thuật!
Cho dù là Tàn Thiên, nhưng Kế Duyên cũng biết đây không phải là cải trắng. Một con Ngân Khiếu Tử sợ là không đủ. Nhưng hắn không nỡ trả lại. Người ta cũng không thèm để ý mà.
Tuy trong lòng rất vui vẻ, nhưng không hiểu vì cớ gì, hắn còn muốn Luyện Khí Quyết hơn…
“Một con Ngân Khiếu Tử e là không giá trị được như vậy. Đa tạ ý tốt của Cừu tiên sinh. Kế mỗ nhớ ơn này.”
Vừa nói chuyện, bả vai của Kế Duyên run lên. Cần câu vung vẩy một cái, thủy cầu kia xẹt qua dây câu, giống như một người câu cá đang ném cần câu vậy. Dựa vào kỹ thuật phát lực cao siêu và thành thạo của hắn, thủy cầu đã vững vàng bay về phía Cừu Phong.
Gã vội vàng thi pháp để ổn định thủy cầu, lại khiến cho bọt nước trong thủy cầu dập dềnh, nhộn nhạo. Lần này, dù là hai đứa trẻ cũng nhìn ra trình độ cao thấp của hai bên, thật khó lường.
Trong lòng Cừu Phong khẽ thở dài. Ngoại trừ khả năng khống thủy, đối phương vẫn không thi triển chút pháp lực nào. Dù chính bản thân gã thi pháp tiếp nhận thủy cầu nhưng vẫn làm cho sóng nước dập dờn như vậy.
Gã không nghĩ tới Kế Duyên chỉ thi pháp duy trì thủy cầu. Còn lại, tất cả đều là kỹ xảo khống chế lực đạo xảo diệu. Cái này không liên quan đến thuật pháp.
“Kế tiên sinh, nếu chuyện nơi này đã xong, chúng ta cũng nên từ biệt. Ngày nào đó có cơ hội, hoan nghênh tiên sinh đến làm khách Ngọc Hoài Sơn!”
“Được, nếu có cơ hội, ta nhất định bái phỏng!”
Hai bên đều hài lòng, cùng chắp tay từ biệt.
Mà thủy cầu chứa cá Ngân Khiếu Tử đã đến tay cô bé. Đứa nhỏ này cũng dùng kỹ xảo khống thủy để trêu đùa con cá một chút. Lúc Cừu Phong thúc giục thì hai đứa trẻ mới chịu rời đi.
Nhưng vừa mới rời đi vài chục bước, dường như cô bé nói gì đó với Cừu Phong, nó quay người chạy tới chỗ Kế Duyên. Khi tới gần, cô bé móc trong túi áo ra một thẻ bằng bạch ngọc khá lớn.
“Kế tiền bối, đây là Luyện Khí Quyết cơ sở mà ngài muốn, con chỉ có cái này thôi!”
Nói xong, không đợi hắn đang kinh ngạc kịp phản ứng, cô bé ném thẻ bằng bạch ngọc đi. Nó nhanh chóng chạy về bên người Cừu Phong. Gã cũng vui vẻ chắp tay với Kế Duyên.
Trong lòng hắn cực kỳ kinh hỉ. Bất kể do Cừu Phong chỉ điểm hoặc bản thân tiểu cô nương hiểu biết đối nhân xử thế, đối với Kế Duyên đều có ý nghĩa to lớn. Hắn tiếp lấy thẻ bạch ngọc rồi không nhịn được cười thành tiếng.
“Ha ha ha ha ha… Tốt! Rất tốt! Tiểu cô nương gọi là Y Y đúng không. Trong tương lai, nếu con gặp chuyện khó xử, Kế mỗ chắc chắn sẽ gắng sức giúp con một lần. Chúng ta sau này còn gặp lại, ha ha ha ha..”
Tiếng cười kia mười phần trung khí, vui sướng, ngập tràn khí độ và sự tự tin của Kế Duyên. Tuy hiện tại hắn chỉ là một nhân vật nho nhỏ nhưng hắn vẫn rất có lòng tin với bản thân mình.
Thấy hắn cười to, sau đó chắp tay đáp lễ, Cừu Phong mới vui vẻ dắt hai đứa trẻ rời đi. Sau khoảng trăm bước, thân hình ba người càng lúc càng xa.
…
Nửa khắc sau, Cừu Phong và hai đứa nhỏ cưỡi gió bay về phía chân trời, vẻ mặt vẫn tươi cười như cũ.
“Sư thúc, đổi được cá cũng không cần cao hứng như vậy chứ!”
Thấy cậu bé nói chuyện, Cừu Phong khẽ lắc đầu. Gã mỉm cười nhìn về phía cô bé đang chơi đùa với thủy cầu. Sau đó gã lại hỏi một đằng, đáp một nẻo.
“Hắc hắc, thế gian này có một loại người đạo diệu cao tuyệt lại rất tiêu sái. Vô tư hồn nhiên, phản phác quy chân. Kết bạn với họ chính là duyên phận. Con không hiểu nhưng tương lai con sẽ phải hâm mộ đấy.”