–
“Dân Tắc?”
Bành Dân Tắc nghe có người gọi mình, hoàn hồn lại, thấy nước trong bồn rửa đã dâng đến mép bồn, đang tràn ra ngoài. Anh vội vã đóng vòi nước, nhổ nắp chặn nước lên, nhìn nước bẩn và bọt rửa bát bị hút thành một vòng xoáy.
“Anh thất thần.” Ngụy Tử Hư đứng bên cạnh anh, dựa lưng vào tủ bát, cười nói: “Có phải nghĩ đến chuyện mai được về nhà nên tâm hồn bay lên mây không?”
“Phải là cậu chứ, hôm nay ăn được nhiều hơn hẳn bình thường.” Bành Dân Tắc liếc hắn một cái.
“Có sao? Hai bát là lượng cơm bình thường của tôi mà?” Ngụy Tử Hư ngạc nhiên nói, sau đó tiếp lời: “Nhưng đúng là rất vui. Mất tích mười ngày, người nhà tôi nhất định sẽ rất lo lắng.”
Bành Dân Tắc cất chén đũa vào trong tủ bát, quệt tay vào tạp dề. “Cậu bảo trong nhà có ba mẹ và anh trai nhỉ? Nhà cậu giao thiệp rộng, nói không chừng vừa về đến nơi cả Bắc Kinh đã biết mặt cậu rồi.”
“Ha ha, không đến mức đó đâu, nhưng chắc cả công ty thì biết.”
Ngụy Tử Hư đến gần Bành Dân Tắc, dán lên bả vai anh, nghiêm túc hỏi: “Nhà Dân Tắc ở đâu vậy, sau khi ra ngoài tôi có thể đến tìm anh không?”
“Ba mẹ tôi tuy hơi nghiêm khắc, nhưng về vấn đề này cũng rất văn minh, sẽ đồng ý chuyện của chúng ta. Chờ trò chơi kết thúc, chúng ta chính thức kết giao được không? Tôi rất muốn đến thăm nhà anh. Hiện giờ chắc anh đang… sống cùng vị tiên sinh kia nhỉ? Có cần chuẩn bị quà cáp không, ông ấy thích gì vậy?”
Bành Dân Tắc cởi tạp dề ra, nghe hắn nhắc tới tiên sinh, sắc mặt hơi thay đổi. “Trước đó thì, cậu quên là còn phần thưởng cho người thắng cuộc à? Cậu có nguyện vọng gì muốn Director thực hiện?”
Ngụy Tử Hư thoải mái cười: “A, suýt nữa thì quên mất. Nguyện vọng của tôi à? Đơn giản là thăng chức tăng lương. Với Director chắc là rất dễ rồi, dù sao hắn lợi hại như vậy.”
Trong mũi anh bật ra một tiếng cười khẽ. “A… Vậy sao.” Bình thường nụ cười của Bành Dân Tắc luôn vô cùng thoải mái chân thật, nhưng mỗi lần nhắc đến Director, vẻ mặt anh lại khiến Ngụy Tử Hư cảm thấy rất xa lạ. Khóe miệng hơi nhếch lên, đầu mày nhíu nhẹ, trong mắt viết đầy sự ngờ vực, là một nụ cười vừa trào phúng vừa châm chọc.
Người khác nhắc tới Director đa phần sẽ là căm hận hoặc phẫn nộ, tại sao với anh lại là trào phúng?
Kỳ thật Ngụy Tử Hư vẫn luôn có một nghi vấn, trong Death Theater hôm nay của Mạc Vãn Hướng lại được kiểm chứng lần nữa. Hắn nhớ lúc Death Theater đầu tiên mở màn, hiện trường hành quyết chấn động sâu sắc, cảm giác hoang đường kinh hãi rất lâu không tan đi được. Nhưng Bành Dân Tắc không hề có phản ứng chấn động giống vậy. Sau khi Lý Chấn chết, anh là người đầu tiên rời khỏi khán đài, trấn định tự nhiên ngồi vào ghế salon. Từng lần hành quyết đều không gây ảnh hưởng quá lớn tới anh, anh luôn có thể thong dong chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, hoặc là về phòng tập thể hình.
Ngoại trừ lần hành quyết Hàn Hiểu Na, anh tựa hồ không kìm chế được mà chạy ra ngoài, ngồi bên bờ hồ trò chuyện đôi ba câu với Ngụy Tử Hư. Ngụy Tử Hư không nhìn ra giữa anh và Hàn Hiểu Na có gì vướng mắc. Nếu không phải do bản thân người chết, chẳng lẽ là bởi phương thức xử tử, hoặc là lời thoại của Director?
Mạc Vãn Hướng chết rồi, anh lại quay về với phản ứng bình thản như trước, thậm chí có thể thản nhiên thay quần bơi bơi qua lại trong hồ mấy vòng.
Buổi tối ngày thứ nhất, anh nói với Ngụy Tử Hư phải lạc quan, nhưng lạc quan đến mức độ này đã vượt quá phạm trù bình thường.
Là lạc quan, hay là tê dại?
Đêm nay là đêm cuối cùng, chỉ còn một người, và một Sói.
Bành Dân Tắc và Ngụy Tử Hư cũng sẽ phải đưa ra quyết định cuối cùng trong đêm nay. Bành Dân Tắc dọn dẹp xong nhà bếp, ra khỏi cửa tản bộ dọc theo bờ hồ, lẳng lặng suy nghĩ kế hoạch cho tối nay.
Có thể xác định trong tay Ngụy Tử Hư có hai loại vũ khí. Một là súng Laser của Tiêu Hàn Khinh, hắn đã dùng nó giết Triệu Luân. Súng Laser có tầm bắn rất xa, nhìn từ buổi tối ngày thứ ba khi Ngụy Tử Hư giả bộ bị tập kích có thể thấy được. Nhưng khuyết điểm là chỉ có thể bắn theo phương thẳng, phạm vi cũng hẹp. Không rõ khả năng ngắm bắn của Ngụy Tử Hư đến đâu, nhưng trực giác Bành Dân Tắc mách bảo phần thắng của anh không lạc quan. Anh nhìn mặt hồ phẳng lặng. Khúc xạ có thể tạo thành sai lệch thị giác, nếu lặn xuống dưới nước liệu có thể tránh được đòn trí mạng không?
Nhưng Ngụy Tử Hư hẳn sẽ không cho anh cơ hội làm vậy. Nếu là hắn, có thể sẽ giấu súng Laser ở nơi nào đó trên cơ thể, làm bộ vô hại mà tiếp cận Bành Dân Tắc, sau đó bất thình lình bắn chết anh. Nếu như bị buộc phải cận chiến với Ngụy Tử Hư, hình thể chênh lệch khiến Bành Dân Tắc có vài phần tự tin có thể áp chế hắn. Điều khiến anh không tự tin là, đến lúc thật sự phải đánh cược bằng tính mạng, anh chắc chắn sẽ không nỡ xuống tay độc ác với Ngụy Tử Hư, nhưng Ngụy Tử Hư thì hoàn toàn có thể.
Còn một loại khác vũ khí, đến giờ Bành Dân Tắc vẫn chưa nắm rõ về nó. Nhìn từ hiệu quả thì có lẽ là độc tố phát tác chậm, Ngụy Tử Hư từng dùng nó giết Chu Du và Lưu Tỉnh. Nguyên nhân cái chết của hai người này không đồng nhất, lẽ nào thứ vũ khí đó có thể khống chế phương thức gây tử vong sao? Nếu là độc tố có tình trì hoãn, nói không chừng còn có thể khống chế cả thời gian tử vong? Một thứ vũ khí khó tin như vậy, nhưng Bành Dân Tắc vốn đã quen thuộc với Death Show hiểu rõ, với nguồn tài lực và công nghệ kỹ thuật của các cổ đông đứng sau, nó hoàn toàn có thể tồn tại. Nhưng nếu đã là độc, thì phải có tiếp xúc với đối tượng, bất kể là thông qua đồ ăn hay thân thể, chỉ cần chú ý quan sát, chắc chắn sẽ nhận ra sự khác thường.
Ngụy Tử Hư luân phiên sử dụng hai loại vũ khí giết người, mục đích là tùy tình thế giá họa cho phe đối lập. Đêm nay chỉ còn hai người bọn họ, Ngụy Tử Hư không cần tìm kẻ thế mạng nữa, chắc hẳn hắn sẽ nghiêng về sử dụng súng Laser có thể chủ động công kích hơn.
Bành Dân Tắc hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ, bất tri bất giác đã đi một vòng lớn, lúc ngẩng đầu lên kinh ngạc phát hiện mình đã quay về trước cửa chính biệt thự. Hai cánh cửa với kiểu dáng phục cổ đối diện với anh, hé ra một khe hở sâu hoắm âm u đủ cho một người lách vào.
Anh đột nhiên phát hiện, dù anh có nghĩ tới vô số viễn cảnh khi Ngụy Tử Hư giết chết mình, nhưng trong lòng anh vẫn chẳng có lấy một chút căng thẳng. Là do đã ở bên cạnh tiên sinh quá lâu, chứng kiến giết chóc nhiều đến mức tê dại? Hay nên nói là, anh chỉ không thể thoát khỏi con người quá sức ngây thơ của mình, ngây thơ đến mức cho rằng Ngụy Tử Hư sẽ không thật sự ra tay với anh?
Giờ là lúc anh phải tỉnh táo lại. Ngụy Tử Hư không có lý do gì để bỏ qua cho anh, nhất là cái thứ lý do ngớ ngẩn như “Yêu thích”. Bành Dân Tắc vốn cũng không am hiểu nhử mồi, huống hồ đối phương còn là một tay thợ săn lão luyện như Ngụy Tử Hư.
Nực cười là, Bành Dân Tắc không xác định được chân tâm của Ngụy Tử Hư, nhưng anh biết rõ yêu thích của anh đối với Ngụy Tử Hư cũng giống như sát ý của Ngụy Tử Hư đối với anh vậy, chắc chắn đến không có gì bàn cãi. Anh chỉ có thể đánh cược rằng Ngụy Tử Hư từng có một chút dao động với anh, để anh có thể giãy dụa cầu sinh trong chút ít dao động nhỏ nhoi đó.
Chỉ cần chống đỡ đến lúc trời sáng, hết thảy đều có sửa chữa được.
Vào cửa, đèn đóm bên trong đã tự động giảm độ sáng, cảm giác âm u hơn nhiều so với bên ngoài. Bành Dân Tắc bước lên cầu thang, khóe mắt lại thoáng liếc thấy có người nằm trên ghế bành. Người kia mặc áo ngắn tay màu lam nhạt, phía dưới lộ ra tầng tầng vải băng, đang nghiêng người sang phải nằm co rúc trong ghế.
Đó cũng chính là nơi Ngụy Tử Hư từng ngồi khi tiếp chuyện với anh vào ngày đầu tiên. Lúc này hắn đang an tĩnh nằm ngủ.
Do mất máu quá nhiều, da dẻ Ngụy Tử Hư so với ngày đầu tiên càng thêm tái nhợt, đôi môi cũng biến thành màu hồng nhạt, càng tôn thêm mái tóc và hàng lông mi đen nhánh mê người của hắn. Bành Dân Tắc đã cảnh cáo hắn không được nằm nghiêng, nhưng hắn không đổi được, đè lên vết thương, trong giấc mơ cũng nhíu mày lại khiến người ta đau lòng.
Hôm nay nhiệt độ vừa phải, không đắp chăn cũng sẽ không cảm lạnh. Nhưng nhìn hắn cuộn tròn trong ghế ngủ trưa, Bành Dân Tắc không thể làm như không thấy. Anh lấy từ phòng mình một cái chăn đắp cho Ngụy Tử Hư, sau đó ngồi xổm trước mặt hắn, đột nhiên tự giễu mà nghĩ: Nếu ngay từ đầu anh không để ý đến Ngụy Tử Hư thì đã không hãm sâu đến mức này, cũng sẽ không có nhiều người như vậy bị hắn mê hoặc kéo xuống mộ.
Quanh thân Ngụy Tử Hư tản ra từng quầng sáng nhu hòa, soi rõ cả những hạt bụi trôi nổi. Ánh mắt Bành Dân Tắc rơi xuống gò má nhô lên của hắn, gương mặt ấy mỗi lần xuất hiện trong giấc mơ của Bành Dân Tắc đều là ác mộng.
Mí mắt Ngụy Tử Hư khẽ động, vô thức nuốt xuống, hầu kết nổi rõ của hắn hơi di chuyển, làm lộ ra từng đường gân xanh trên cổ. Nhiệt độ cơ thể hắn rất thấp, từ sau buổi tối ngày thứ ba vẫn luôn không thể khôi phục như cũ. Bành Dân Tắc chú ý tới điều đó, là vì bàn tay anh đã đặt lên cần cổ Ngụy Tử Hư, chậm rãi bao lấy cuống họng hắn.
Các đốt xương sống ở cổ cách nhau khá xa, liên kết không chắc chắn, chỉ cần một tay đặt dưới cằm, một tay giữ cần cổ, vặn một cái, Ngụy Tử Hư sẽ lập tức tắt thở trong im lặng. Tay phải Bành Dân Tắc chuyển đến khớp hàm của hắn, tay trái ấn lên cổ hắn. Cách chết này diễn ra rất nhanh, cũng không quá đau đớn, so với dùng súng bắn giữa mi tâm hắn, hoặc là dùng gạt tàn đập xuống cây lấy ráy tai, đều thoải mái hơn nhiều. Đồng tử Bành Dân Tắc co rút lại, dồn lực vào tay.
“Dân Tắc, đối với một số kẻ, chỉ có cái chết mới ngăn được họ.”
Đã không còn đường lui, cả anh và Ngụy Tử Hư đều như vậy. Bành Dân Tắc chỉ có thể giữ được lý trí khi ở ngoài tầm mắt của Ngụy Tử Hư, một khi đối diện với đôi mắt đó, anh sẽ lại một lần nữa bị đầu độc. Bành Dân Tắc nắm lấy cuống họng hắn, nếu như không có Death Show, có lẽ cả đời anh cũng sẽ không gặp Ngụy Tử Hư, Ngụy Tử Hư cũng sẽ không bị anh giết, bình an vô sự mà sống tiếp.
Đúng rồi, ba mẹ và anh trai Ngụy Tử Hư, nhất định đang rất lo lắng tìm kiếm hắn? Ngụy Tử Hư ở thế giới bên ngoài cũng chỉ là một con người bình thường, chẳng phải hắn chính là nạn nhân của Death Show sao? Là lỗi của Death Show, lỗi của tiên sinh, lỗi của cổ đông, lỗi của khán giả. Ngụy Tử Hư và anh đều chỉ là những món đồ chơi, lúc này anh cố gắng làm ra vẻ muốn giết Ngụy Tử Hư, chẳng qua là vì bản thân anh không có năng lực bảo vệ hắn.
Kỳ quái đến vậy, anh sắp bẻ gãy cổ Ngụy Tử Hư. Ngụy Tử Hư còn chưa chết, trái tim anh lại như đã ngừng đập.
Một bàn tay đột nhiên nắm lấy tay phải Bành Dân Tắc. Ngụy Tử Hư chầm chậm mở mắt, bên trong dường như có ánh nước lấp lóe. Hắn dịu dàng nhìn Bành Dân Tắc, lẳng lặng nở một cười: “Dân Tắc, ngủ dậy được thấy người mình thích ở ngay bên cạnh, thật tốt.”
Lòng bàn tay và cổ hắn là hai vùng nhiệt độ khác biệt, chặt chẽ bao quanh Bành Dân Tắc. Trong mắt hắn hiện lên thủy quang diễm lệ, phản chiếu một Bành Dân Tắc phút chốc đã bị rút cạn toàn bộ sức lực.
Liệu có thể có một phần ngàn vạn khả năng, yêu thích của Ngụy Tử Hư đối với anh, là chân thật không?