– Ngũ công tử, người là quý tộc, sơn hào hải vị ăn nhiều rồi. Một con cá như thế này, có gì để mà ngon cơ chứ?
Hàn Mạc cười híp mắt nói:
– Có lẽ rất nhiều ngày chưa ăn được thứ tốt a! Ừ, ta nghe có người nói, quen ăn sơn hào hải vị rồi, mấy ngày chưa ăn cơm, thỉnh thoảng được ăn một chút hương đồng gió nội, sẽ cảm thấy được mỹ vị vô cùng.
Đỗ Băng Nguyệt ngẩn ra, chợt hiểu ý tứ của hắn, chân dậm dậm, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, quay thân đi vào nhà trong.
Đảo chủ híp mắt, nhìn cảnh này, trong mắt léo lên tia vui vẻ, tự mình rót rượu cho Hàn Mạc, nhẹ giọng nói:
– Ngũ công tử, lão phu ngày trước cùng người nói chuyện, không biết Ngũ công tử còn nhớ được hay không?
Hàn Mạc uống một ngụm rượu, chậm rãi nói:
– Chuyện Đảo chủ nói hẳn là việc chuyển nhà phải không?
Đảo chủ mặt lộ vẻ vui mừng, gật đầu lia lịa:
– Đúng vậy, đúng vậy. Ngũ công tử, chuyện này mong rằng được ngài thành toàn a!
Một lần nữa hắn đứng dậy, thi lễ thật sâu.
Hàn Mạc đứng dậy đỡ hắn ngồi xuống, hòa nhã nói:
– Đảo chủ, Lãnh Chiếu đã chết, Tiên Nhân Đảo hiện tại thái bình rồi, vì sao còn muốn chuyển nhà?
Đảo chủ bưng chén rượu nhỏ hớp một hơi lớn, nhưng ngay sau đó ho khan. Đỗ Băng Nguyệt nghe được tiếng ho của phụ thân, lập tức vọt ra, vỗ nhè nhẹ vào lưng Đảo chủ, giọng mang theo ngữ khí trách cứ:
– Cha, thân thể người không tốt, đừng uống rượu nữa!
– Không có gì, không có gì. Hôm nay cùng Ngũ công tử nói chuyện, trong lòng cao hứng, uống vài chén thôi mà, không đáng ngại!
Đảo chủ khoát khoát tay, nhưng ngay sau đó lại thở dài nói:
– Ngũ công tử, ngươi cũng nhìn thấy thân thể lão phu rồi đó. Nói không chừng tối nay nằm ngủ, ngày mai đã không dậy nổi. Trước kia ta thấy Lãnh Chiếu có chút năng lực, dự định cho hắn đảm nhận chức đảo chủ, nhưng mà…Ài, dã tâm của hắn lại quá lớn, nếu không giết hắn, cả Tiên Nhân Đảo sẽ bị hắn dẫn tới chỗ vạn kiếp bất phục. Nhưng ngoại trừ Lãnh Chiếu, trên đảo này mặc dù dân số đông đảo, nhưng trong mắt ta, không có ai đủ sức đảm đương quản lý hết tất cả mọi người. Đáng tiếc thay, nghĩ tới Tiên Nhân Đảo chúng ta mười mấy năm trước nhân tài còn rất nhiều, giờ nhìn lại, không còn được người nào.
Hàn Mạc lắng nghe. Hiển nhiên hắn cũng hiểu, hải tặc là những hán tử cường hãn. Nếu như một người không có võ công mạnh mẽ cộng thêm uy vọng to lớn, được chọn lựa để dẫn dắt, về sau không những không thống lĩnh được mọi người, nói không chừng còn nảy sinh ra nội chiến nữa.
– Cho nên, nếu như không chuyển nhà, chờ sau khi lão phu chết, ta sợ rằng những người trên biển khác sẽ nhìn hau háu vào Tiên Nhân Đảo, tiến đến cướp lấy.
Đảo chủ rốt cuộc đã nói ra những lo lắng của mình.
Đỗ Băng Nguyệt nhẹ nhàng đấm lưng Đảo chủ. Trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra vẻ ảm đạm.
Việc dân biển chuyển nhà, Hàn Mạc có mấy phần nắm chắc. Đến lúc đó ở bên ngoài Đông Hải thành cho bọn hắn một vi trí, thành lập thôn xóm. Sau đó đánh dấu hộ tịch, vậy thì không còn phiền toái lớn gì nữa.
Thế nhưng Hàn Mạc nhìn đèn lồng, bỗng nhiên xuất hiện một ý niệm cực kì táo bạo trong đầu.
– Đảo chủ, ta nghen nói trên biển không thiếu các nước nhỏ, người đã từng thấy qua chưa?
Hàn Mạc ngẩng mặt lên. Sau khi trầm tư một hồi lâu mới hỏi.
Đảo chủ sửng sốt. Mặc dù không rõ Hàn mạc vì sao lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn gật đầu nói:
– Ngũ công tử nói tới những quốc gia ở biển Đông Nam kia sao? À, cũng từng biết đến. Tất cả đều là một số hòn đảo tương đối lớn, thưa thớt, hình như có mười mấy quốc gia. Bản thân ta từng đi qua bảy tám quốc gia. So với bốn nước Trung Nguyên, nhưng quốc gia kia vô cùng nhỏ bé, chật hẹp, không đáng để nhắc tới.
Đỗ Băng Nguyệt cũng nói:
– Đúng vậy a, những quốc gia kia rất nhỏ. Trước kia ta còn nghe nói, có hai quốc gia thực lực quá yếu, bị vài nhóm hải tặc liên thủ lại diệt quốc.
– A!!!
Trên mặt Hàn Mạc bỗng nhiện lộ vẻ hưng phấn, tựa như một đứa bé thấy có đồ chơi mới.
– Đỗ cô nương, cô cũng biết những quốc gia kia?
Đỗ Băng Nguyệt bĩu môi nói:
– Đó là điều tự nhiên, trên biển người nào chẳng biết!
Hàn Mạc gật đầu nói:
– Vậy thì tốt, tốt quá.
Đảo chủ cùng Đỗ Băng Nguyệt có chút kỳ quái, không biết Hàn Mạc vì lý do gì mà bất chợt hưng phấn như thế. Hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó Đảo chủ nhẹ giọng hỏi:
– Ngũ công tử, ý của ngài là…?
– Đảo chủ, ta có xem qua một quyển sách, tên là “Đông Hải Địa Chí”. Trên quyển sách đó có nói, trên biển Đông Nam có rất nhiều quốc gia. Thực lực của bọn họ mặc dù yếu, nhưng sản vật lại phong phú, có không ít thứ tốt.
Hàn Mạc với thần sắc mong đợi nhìn Đảo chủ, hỏi:
– Những điều đấy là thật hay giả?
Đảo chủ kiến thưc rộng rãi, tựa hồ hiểu được điều gì đó, gật đầu nói:
– Lời nói của Ngũ công tử không sai biệt lắm, những nước nhỏ kia có không ít vật hiếm thấy.
Xoay người nhìn Đỗ Băng Nguyệt nói:
– Nguyệt Nhi, vào lấy giùm ta mấy cái hộp ra.
Đỗ Băng Nguyệt dạ một tiếng, lập tức quay về phòng.
– Ngũ công tử, người có phải muốn dùng chiến thuyền Đông Hải trấn phủ quân đi tấn công những quốc gia đó, cướp lấy tài vật.
Xuất thân là Đảo chủ hải tặc, chữ trước tiến nghĩ đến chính là cướp đoạt.
Hàn Mạc vội vàng khua tay nói:
– Đảo chủ hiểu lầm.
Suy nghĩ một chút hỏi:
– Đảo chủ, ở trên biển chưa có đội thương thuyền nào lui tới giữa bốn nước Trung Nguyên cùng với những quốc gia kia sao? Ý của ta là, song phương còn chưa từng giao dịch qua?
Thật ra thì thời đại này, tư tưởng của mọi người vẫn chưa được rộng mở bao nhiêu. Bốn nước Trung Nguyên mua bán tới lui cũng chỉ trong đất Trung Nguyên. Cho dù là trong bốn nước, mua bán cũng chưa chắc được thông suốt. Chẳng hạn như giữa Ngụy Quốc và Yến Quốc, tuyến mua bán của song phương cũng rất khó khăn.
Về phần cùng các quốc gia trên biển tiến hành giao dịch, chuyện này càng cực kì hiếm thấy.
Thứ nhất là về nhân lực vật lực các quốc gia trên biển không thể so sánh, quan trọng hơn nữa trên biển thường xuyên xuất hiện hải tặc, không có đội hộ vệ cường đại, gần như không thể đi lại được.
Hàn gia khống chế Đông Hải không nghĩ tới chuyện mua bán đường biển, thì những người khác tự nhiên càng không có điều kiện này.
– Ngũ công tử, không dối gạt người. Ta ở trên biển nhiều năm như vậy, thật sự chưa thấy thương thuyền lui tới. Mấy năm trước, thương thuyền chủ yếu từ bờ biển Khánh Quốc đi tới bờ biển Yến Quốc. Khi đó mọi người cũng có ý muốn mạo hiểm thử làm chuyến mua bán.
Đảo chủ nhớ lại nói:
– Cách đây vài thập niên, có mấy chiếc thương thuyền Khánh Quốc táo bạo vượt biển Đông Hải muốn buôn bán với những quốc gia nhỏ kia. Nhưng đi chưa được quá nửa đường, đã bị hải tặc trên biển liên thủ cướp đoạt không còn một mống. Những thương nhân kia cùng hộ vệ đều bị giết sạch, bị ném xuống biển lớn làm mồi cho cá.
– Thì ra là như vậy!
Hàn Mạc thở dài nói:
– Hèn gì Đông Hải Quận ta không thể nhìn thấy được sản vật hải ngoại, thì ra song phương chưa từng tiếp xúc nhau a!
Đỗ Băng Nguyệt một tay nâng cái rương đem tới đặt trên mặt đất nói:
– Cha, chính là cái này a?
Đảo chủ gật đầu, đưa tay mở chiếc hòm ra. Từ bên trong đó lấy ra một bình thủy tinh trong suốt ra ngoài, trong bình chứa chất lỏng màu đỏ. Ở thời đại này, vật đó tuyệt đối hiếm có.
Hàn Mạc vừa nhìn thấy bình thủy tinh, thiếu chút nữa cả kinh nhảy dựng cả lên.
Nhưng hắn biết, thời đại này, cả dải đất Trung Nguyên, còn chưa từng sản xuất ra thứ đồ chơi bằng thủy tinh này.
– Cái này gọi là rượu nho.
Đảo chủ có phần hơi đắc ý nói:
– Ài, cái này rất nhiều năm trước ta có được, từ một người ở quốc gia Stockholm, mùi vị cực kì đăc biệt. Hơn nữa bình đựng rượu này cực kì hiếm thấy, nghe bọn hắn nói, nó có tên là “Bột Lợi”!
Trong lúc ánh mắt Hàn Mạc vẫn chưa hết khiếp sợ, hắn lại lấy ra một bình thủy tinh con con. Bên trong đựng chất lỏng màu vàng. Đảo chủ vô cùng cẩn thận mở nó ra. Một mùi thơm nồng đậm thấm đẫm ruột gan phát ra:
– Cái này gọi là nước hoa Phổ Lan, từ một người của quốc gia Phổ Lan, bôi một giọt trên người sẽ lưu lại hương thơm rất lâu.
Hắn lại đưa tay vào trong hòm, cầm ra tấm da thú nói:
– Cái này gọi là bức tranh da, Ngũ công tử hãy nhìn.
Hắn chỉ vào bức họa trên da nói:
– Đây là bức tranh da của A Lý Đồ Quốc, hiển hiện trên bức tranh này cũng coi như cực kì đăc biệt.
Hàn Mạc ngưng thân nhìn kỹ, chỉ thấy trên tấm da thú vẽ một bức họa quái thú cực kỳ kỳ quái. Để vẽ tranh khẳng định không phải dùng bút lông, mà là dùng đao công điêu khắc tinh tế mà thành, tay nghề thực sự xảo đoạt thiên công (vô cùng khéo léo).
– Những thứ này ta chuẩn bị cho Nguyệt Nhi làm đồ cưới, nhưng chưa từng lấy ra xem.
Đảo chủ nhìn Hàn Mạc vuốt râu cười.
Đỗ Băng Nguyệt nghe vậy, mặt đỏ lên, khẽ giận trừng mắt nhìn phụ thân.
– Tốt, thiệt là tốt!
Hai mắt Hàn Mạc sáng lên, nói:
– Đảo chủ, ta chỉ cho các ngươi một con đường sáng, các ngươi có đi hay không?