– Ngươi cư nhiên có thể sử dụng Liệt Dương Kình, nhưng chiến kỹ đả thương được ta đó là gì? Trong cửu đại di tộc không có khả năng xuất hiện loại chiến kỹ tinh diệu tới như vậy, trừ phi… Ngươi rốt cuộc là ai?
Tuy rằng Vân Thiên Hà không rõ cửu đại di tộc trong lời nói của trung niên nhân rốt cuộc là cái gì, nhưng chỉ lạnh lùng nói:
– Một cỗ thi thể đã chết biết điều này có ích gì?
Nói xong, Vân Thiên Hà liền trực tiếp đi thẳng tới gần trung niên nhân.
Sắc mặt trung niên nhân có chút tro tàn, trong miệng lại ngạo nghễ nói:
– Liệt Dương Kình trên thế gia, còn sót lại tại Đồ thị Lợi Châu, Chinh thị Thanh Châu, Diệp thị Sở Châu, Tiêu thị Hải Châu, Mộng Thiên thị tại Mộng Thiên Đảo, ngoài cửu đại di tộc thế gia ngoại môn Hỏa Nguyên Địa Môn ra, còn có thế lực nào khác? Hừ, cho dù ngươi không nói, nhưng ta có thể đoán ra được chính là từ đệ tử Đồ thị tới từ Lợi Châu không cần phải nghi ngờ, giết ta, Đồ thị các ngươi cũng phải trả cái giá bị diệt môn!
Nghe được những từ ngữ cửu đại di tộc Hỏa Nguyên Địa Môn, trong lòng Vân Thiên Hà khẽ động, không khỏi nhớ tới một ít điển cố liên quan tới tứ đại tông môn Lão Cái đã kể cho hắn nghe trên đỉnh núi hoang, trong lòng hắn không khỏi nổi lên một ít nghi vấn, lẽ nào Đồ thị nguyên lai cũng là một gia tộc trong cửu đại di tộc ngoại môn Hỏa Nguyên Địa Môn còn truyền lưu lại cho tới tận ngày nay?
Lúc này trung niên nhân thấy cước bộ của Vân Thiên Hà dừng lại, trong mắt hiện lên một tia quang mang, chợt đứng bật dậy, giống như thiểm điện xoay người chuẩn bị bỏ chạy về phía rừng phong thụ phía sau.
Bất quá vận khí của trung niên nhân thực sự quá mức kém rồi, hắn vừa mới xoay người chạy được vài bước, bởi vì đường nhìn đen kịt không rõ, không thấy được phương hướng gì, chỉ nghe thấy ầm một tiếng, khuôn mặt đụng mạnh vào một thân cây lớn, thân mật hôn môi với thân cây, lập tức bị rơi ra mấy cái răng.
Vân Thiên Hà cảnh giác đuổi tới, khi trung niên nhân mới xoay người đứng lên, cũng không hạ thủ lưu tình, trực tiếp rút thanh trủy thủ bên hông ra, chỉ thấy một đạo bạch quang hiện lên, giơ tay chém xuống, trung niên nhân kia không tránh né được, thân thể nhất thời cứng đờ, trên cổ phun ra một vòi máu, liền mềm nhũn ngã xuống đất.
Thanh trủy thủ do Đường Linh Toa tặng, chém sắt như chém bùn, quả nhiên không phải vật phàm, một đao đã lấy đi tính mạng trung niên nhân.
Cầm trủy thủ với gần lau vết máu lên quần áo trung niên nhân, cẩn thận thu lại, sau tiến hành một phen xử lý bố trí đối với cỗ thi thể này, Vân Thiên Hà nhanh chóng rời khỏi rừng phong thụ, huýt sáo một tiếng ra hiệu.
Cộp cộp cộp…
Sau khi tiếng sáo ra hiệu vang lên, rất nhanh có tiếng bước chân ngựa truyền tới, ngay sau đó Vân Bôn từ phía rừng cây chạy ra, Vân Thiên Hà không chờ Vân Bôn dừng lại, trực tiếp xoay người nhảy lên lưng ngựa, rất nhanh liền biến mất trong bóng đêm le lói chút tia sáng đầu tiên.
…
Lúc hừng đông, phía đông dần dần lộ ra vài tia sáng lấp lánh.
Khi Vân Thiên Hà giục ngựa chạy tới địa điểm Đồ Thiên Thanh bố mai phục, Lục quản gia cũng đã giải quyết trong một gã địch nhân khác ẩn nấp bên trong trấn Phong Diệp, hầu như song song với hắn tới nơi này.
Sau khi tiếp ứng hội họp với Đồ Thiên Thanh, Vân Thiên Hà tới vị trí mai phục đánh lén, tỉ mỉ quan sát Đồ Thiên Thanh bố trí mai phục.
Đồ Thiên Thanh đã từng học qua phá quân lược, tựa hồ cũng có chút tâm đắc, đối với lựa chọn ví trí phục binh cùng với an bài địa điểm đánh lén bẫy rập, đều rất thích hợp.
Địa thế nơi này không bằng phẳng, có một sườn dốc, hai bên đều có cây cối che lấp, Đồ Thiên Thanh cũng không bố trí trên đường những loại công cụ như dây thừng chặn chân ngựa hay chông sắt các loại, chỉ đào gần đó vài hỗ dẫy thoạt nhìn không rõ ràng lắm, mục đích là vì muốn địch nhân tới hố này phải ghìm ngựa đi chậm lại.
Mà sát chiêu chân chính là trong đám cây cối sườn dốc, Đồ Thiên Thanh dẫn theo mấy hộ vệ Thiên Đồ dùng dây thừng phân biệt buộc vào giữa hai cây, lại bố trí một cái giá gỗ, tiếp tục làm thêm vài chỗ khác, nhìn khá chằng chịt ngang dọc giao nhau, tạo thành một trát thương trận giản dị nhưng lực sát thương lại vô cùng cường đại.
Trát thương trận này lấy ba người làm một tổ, lợi dụng hai vị võ sĩ kình lực cường đại giật mạnh dây thừng, sau đó một người khác dùng trát thương đã tước ra cẩn thận xoay tròn chính giữa khung, dựa vào lực đàn hồi cường đại của dây gân tản ra, tuy rằng chính xác không được tốt lắm, thế nhưng lực xuyên thấu của trát thương cũng cực mạnh, điều này so với nỗ tiễn bắn xa cũng có hiệu quả tương đối giống nhau.
Khác nhau chính là, nỗ xa có thể nhiều lần bắn tên, mà trát thương trận giản dị này chỉ bố trí tạm thời, dùng xong một lần là phải bỏ, chủ yếu lợi dụng kinh sợ địch nhân, đả kích sĩ khí và ý chí chiến đấu, do đó bên mình chiếm ưu thế chủ động, thừa cơ xuất kích.
Hố sâu đã bố trí xong, chỉ còn chờ con mồi đến rơi vào bẫy!