Dùng ngôn ngữ mạng để miêu tả, thì chính là loại giọng có thể khiến lỗ tai mang thai được luôn ấy.
Cô không kìm được mà bị âm thanh của anh hấp dẫn, hoàn toàn không biết anh đã giảng tới câu nào, chỉ cứ thế nhìn chằm chằm Cố Gia Huy.
Đôi môi vừa mỏng vừa gợi cảm khẽ mấp máy dưới ánh sáng, tiếng nói trầm thấp dễ nghe, mắt đẹp mày dài khẽ rủ xuống, vừa kiên nhẫn lại vừa nghiêm túc.
Hứa Minh Tâm nhìn tới mê mê mẩn mẩn.
Cuối cùng, sau khi Cố Gia Huy giảng xong, nói: “Em hiểu chưa vậy?”
Vừa ngước mắt, liền nhìn thấy cô vợ nhỏ đang nhìn chằm chằm mình tới mất cả hồn từ lúc nào.
Ngay lập tức Cố Gia Huy không biết nên làm sao, đành gõ nhẹ lên đầu của cô: “Nhìn đủ chưa? Nước miếng của em sắp rớt ra ngoài rồi kìa.”
Cô nghe xong, lập tức tỉnh táo lại, vội vàng lau lau khoé miệng, lại phát hiện chẳng có cái gì cả.
Cô xấu hổ tới chết mất, sắc mặt khẽ ửng hồng.
“Em ăn mặc như thế này, lại còn dùng ánh mắt khát khao như vậy nhìn tôi, là muốn làm gì đó với tôi à?”
Cố Gia Huy ung dung nở một nụ cười, nụ cười đó lại mang đến một ma lực kỳ lạ.
Vô cùng ngả ngớn, ranh ma, nhưng lại vô cùng quyến rũ.
Lại có chút xấu xa, khiến người khác rung động.
Cô cảm thấy máu trên toàn thân như xông lên não bộ, gò má nóng đến bỏng rát.
Đôi mắt của cô không biết nên nhìn về đâu, lắp bắp nói: “Nào… Nào có…”
“Anh nói lại lần nữa được không? Lần… Lần này em nhất định sẽ nghe thật cẩn thận.”
Cố Gia Huy không còn cách nào khác chỉ đành giảng lại một lần nữa.