“Ta phải nói với ông nội và cậu rằng ngươi ức hiếp ta, ta muốn đổi một kỵ sĩ trưởng mới…”
Nói xong nước mắt lập tức trào ra, khóc như một đứa trẻ ngây ngô.
Kỵ sĩ trưởng bỗng thấy hơi luống cuống vội buông cái tay đang ghìm y ra: “Cậu yên tâm, chỉ cần cậu không gây chuyện thì tôi dám lấy danh nghĩa kỵ sĩ ra bảo đảm tuyệt đối sẽ không để lộ dù chỉ một chút nội dung trong kính.”
“Ta gây chuyện ở đâu chứ?” Đáy mắt Đỗ Cửu mau chóng thoáng qua một tia vui sướng khi âm mưu thành công, miệng lại ấm ức biện hộ, “Ta chỉ thích kỵ sĩ trưởng thôi mà, ghi lại hình ảnh để tự mình xem, nếu ngươi nói đến chuyện trước đó thì chẳng lẽ kỵ sĩ trưởng cảm thấy khó chịu sao?”
Một tay y lặng lẽ vòng qua cổ kỵ sĩ trưởng khiến thân thể trần trụi của mình dán sát người hắn, nước mắt vẫn còn vương trên khóe mắt, khóe môi câu lên, trong sáng tới tận cùng mà cũng mê hoặc tới cùng cực, tựa như ác ma dụ dỗ người ta sa đọa.
Lần đầu tiên kỵ sĩ trưởng nhìn thấy vẻ đẹp mâu thuẫn tới vậy nên không khỏi ngơ ngẩn.
Đỗ Cửu nhân cơ hội này nắm mạnh lấy trường kiếm của kỵ sĩ trưởng, khí thế tựa như muốn rút kiếm báu ngàn năm ra khỏi vỏ, ấm ức trên mắt đã bay mất tự bao giờ mà thay vào đó là ác ý tràn đầy.
Hành động này quá bất ngờ khiến kỵ sĩ trưởng không kịp đề phòng để y ra tay được, hắn kêu lên một tiếng rồi mau chóng giữ lấy tay y, trực tiếp trở ngược người Đỗ Cửu lại đánh mạnh lên mông y.
Đỗ Cửu ngớ ra, tới khi hoàn hồn lại không tài nào tin được: “Ngươi đánh ta! Ngươi mà lại dám đánh ta?!” Y lớn tới chừng này rồi lần đầu có người dám đánh y! Có ông nội và cậu chống lưng nên từ nhỏ tới lớn không ai dám động vào một ngón tay y, đừng nói là Arthur mà đến mấy vương tử công chúa thiên phú trác tuyệt kia cũng phải tươi cười chào hỏi y, đừng nói là đánh mà ngay cả mặt nặng mày nhẹ với y còn không dám.
Kỵ sĩ trưởng không hề do dự đánh bôm bốp lên mông y, giãy giụa cắn xé của Đỗ Cửu cơ bản vô dụng với hắn, không hề khiến hắn lung lay chút nào.
“Còn muốn quậy nữa không?” Hắn giữ lấy cằm Đỗ Cửu khiến y nhìn mình.
Mặt mày Đỗ Cửu oán hận: “Ngươi buông ta ra, ta nói một lần cuối, nếu ngươi không buông ra thì chắc chắn ta sẽ nói với ông nội ngay!”
Vẻ mặt kỵ sĩ trưởng không hề có cảm xúc gì, lại vỗ lạch bạch thêm mười cái, bấy giờ Đỗ Cửu không thể nhịn nổi nữa, đau tới chảy cả nước mắt.
“Ngươi buông ta ra!” Chuyện bị đét mông tới khóc thật sự mất mặt không chịu nổi, y muốn xoay mặt đi nhưng lại bị kỵ sĩ trưởng kìm chặt không nhúc nhích được, nước mắt lăn dài, giờ đây mới thật sự thấy ấm ức.
Kỵ sĩ trưởng cực kỳ cố chấp, lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Còn muốn quậy nữa không? Trả lời tôi!”
Đỗ Cửu biết thức thời mới là trang tuấn kiệt, khẽ sụt sịt: “Không, không, ta sẽ không quậy nữa.” Trong lòng thì phẫn hận, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, đợi đấy!
Kỵ sĩ trưởng hiểu rõ tính tình y đương nhiên không tin lời nói suông ấy, nhưng hắn cũng biết không thể ép y quá mức nên bèn buông y ra, đặt y trở lại sô pha sau đó nhặt quần áo lên mặc vào.
Đỗ Cửu xuýt xoa nhếch miệng, chỉ cần nhúc nhích một tí là mông lại đau, kỵ sĩ trưởng đánh thật mà sức lực của một người tập võ như hắn người bình thường sao chịu nổi, quá đau.
Phim ảnh toàn lừa người ta, cơ bản không hề sướng tí nào hết, chỉ đau thôi.
Nhưng mà nhập vai Alsace thì trừ đau đớn ra đúng thật là có chút sung sướng, là sự khoái trá trên tâm lý, kỵ sĩ trưởng càng mạnh bạo thì y lại càng thấy sung sướng, thứ cảm giác này không phải chưa từng có nhưng lúc này lại có hơi khác biệt.
Sự mạnh bạo của kỵ sĩ trưởng không mang theo thô bạo mà chính là sự mạnh bạo khiến y cảm thấy được quan tâm, được yêu thương, tựa như anh trai lại tựa như cha y, khiến y thoải mái khiến lòng y vui vẻ, cũng khiến y khẽ hốt hoảng.
Đợi y hoàn hồn lại kỵ sĩ trưởng đã mặc xong quần áo hành lễ với y: “Cậu chủ nghỉ ngơi đi ạ, ngày mai tôi sẽ lại tới.”
Đỗ Cửu tóm lấy bình hoa trên bàn ném qua: “Cút! Không có ngày mai đâu, lát nữa ta sẽ bảo ông nội đuổi cổ ngươi!”
Kỵ sĩ trưởng nhẹ nhàng chụp lại sau đó tìm chỗ đặt xuống, cơ bản không thèm để ý tới lời y nói: “Vậy tôi đi trước.”
Đỗ Cửu lại muốn khóc thêm lần nữa, đánh y đau như vậy mà phủi mông đi ngay, sao lại có người thế kia chứ! Thật quá đáng!
Đau quá.
Ấm ức trong lòng y thiệt sự sắp trào cả ra ngoài.
Thấy kỵ sĩ trưởng sắp mở cửa bước ra, cuối cùng y cũng không nhịn được mở miệng gọi hắn lại: “Ngươi đừng đi!”
Kỵ sĩ trưởng dừng chân: “Cậu chủ còn có việc gì muốn sai bảo?”
Đỗ Cửu mấp máy môi, muốn mở miệng bảo hắn ở lại nhưng lại bị sự kiêu ngạo cắt ngang, lời nói vọt tới bên môi rồi lại không thể nào thốt ra được, chỉ biết sượng sùng nhìn kỵ sĩ trưởng mong hắn có thể chủ động hiểu ra được ý mình.
“Người đứng lại… shh…”
Đỗ Cửu vội cất lời, y vừa cử động thì mông đã đau rát.
Đuôi mày kỵ sĩ trưởng khẽ nhếch: “Có việc gì cậu chủ cứ nói thẳng ra.”
“Ta… ngươi…” Đỗ Cửu ấp a ấp úng, y luôn luôn kiêu ngạo ngang ngược, làm sao cũng không thể thốt ra được lời cầu xin người khác.
“Nếu không có gì thì tôi xin lui trước.” Kỵ sĩ trưởng tựa như không nhìn ra được vẻ khó xử của y, giơ tay lên định sập cửa lại.
Đỗ Cửu ấm ức tới không chịu được, lần đầu tiên y cảm thấy ấm ức tới vậy, nhưng muốn y cúi đầu thì thật sự y không làm được, đành dứt khoát bỏ cuộc sau đó tức tối quay đầu vùi mặt vào sô pha: “Không có gì! Ngươi đi đi!”
Y nuốt ngược giọt nước mắt sắp trào ra trở lại, y không phải đứa mít ước như Barra, y là con trai, làm sao có thể khóc được chứ!
Không phải chỉ là một kỵ sĩ hoàng kim thôi sao, có gì hay ho chứ, cùng lắm thì ngày mai y nói với ông nội đổi cho y một người mới! Hơn nữa còn là kỵ sĩ bạch kim mạnh hơn kỵ sĩ hoàng kim nữa kìa!
Chắc chắn người mới sẽ tốt hơn kỵ sĩ trưởng nhiều, khiến y sướng hơn nữa!
Y căm giận nghĩ, bỗng cảm thấy đỉnh đầu hơi nặng như bị thứ gì đó nhẹ vỗ lên, sau đó nghe được một tiếng thở dài chứa đựng bất đắc dĩ và chịu thua, tiếp đến cơ thể nhẹ bẫng, cả người bị bế lên trong tư thế nằm sấp như vậy.
“Yên tâm, tôi không đi đâu.”
Đỗ Cửu ngẩn ra, hoàn hồn lại bèn đưa tay ôm chặt lấy eo kỵ sĩ trưởng, sau đó cắn mạnh lên tay hắn.