“Yêu cầu của tôi đối với các người không cao, trong mười phút hoàn thành là được” Giang Ninh quay đầu nhìn bọn họ: “Tôi chỉ cho các người thời gian một tháng, chỉ giữ lại ba mươi người đầu thông qua, bát đầu đi” Nói xong, Giang Ninh liền bỏ đi.
Anh Cẩu hít sâu một hơi, nhìn những người khác một cái, thấy họ đều bất động liền nhịn không được mà chửi.
“Bình thường không phải giỏi lắm à? Không phải đứa nào cũng nói bản thân là cao thủ sao, lên đi!” Lời vừa dứt, hắn cởi luôn áo mình ra, xông lên trước.
Nhưng vừa bước lên cầu thăng bằng, nhẹ lắc một cái thì trọng tâm bị nghiêng, lập tức té vào đống bùn.
“Mẹt Khó thế Sắc mặt anh Cẩu khó coi, xấu hổ quá.
Hắn cần răng thử lại lần nữa, lần này té càng nặng hơn, hắn đến một bước cũng không lên được, càng đừng nói đến chuyện đi như đi trên đất bằng phẳng giống như.
Giang Ninh.
Năm mươi người đều nhìn chằm chằm, đương nhiên họ hiểu rõ đợt huấn luyện của Giang Ninh khó cỡ nào.
Thời gian một tháng sao có thể làm được.
Nhưng nếu thông qua rồi, họ có thể tưởng tượng được tố chất của bản thân sẽ mạnh mẽ đến mức nào! “Âm!”..
`.
Anh Cẩu không từ bỏ, một lần rồi lại một lần, mặt đã đầy bùn nhưng vẫn không bỏ cuộc.
Khó khăn lắm mới có được cơ hội từ Giang Ninh, hắn nào chịu từ bỏ! Rất nhanh, có người bát đầu di chuyển, sau đó là người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư…
Cũng không chịu thụt lùi, ai cũng hy vọng trở nên mạnh mẽ, ai cũng không muốn mất mặt trước mặt Giang Ninh.
Rất nhanh, sân huấn luyện truyền đến từng tiếng gầm tức giận, từng thân hình lăn lộn từ trong bùn, di chuyển ở các loại thiết bị huấn luyện.
Một lần thất bại, vậy thì lần thứ hai, lần thứ ba … càng chiến càng hưng phấn, càng chiến càng không cam tâm! Giang Ninh không quan tâm bọn họ.
Anh rất rõ, chỉ cần có thể vượt qua trong một tháng, vậy.
thì năng lực của họ chắc chắn được nâng cao đến kinh người. Chỉ là ai có thể kiên trì được đây? Vậy thì phải xem ý chí và bản lĩnh của mỗi người rồi.
Giang Ninh lái xe đến Lâm thị, mà lúc này người của Kim Nhiên đã đến rồi.
Hai người đàn ông vạm vỡ, nhìn một cái là biết họ là sinh đôi.
“Ngô Cường, Ngô Binh, nhiệm vụ của các người là kiếm tên thần kinh đó sau đó đánh phế hẳn!” Sắc mặt Kim Nhiên hung ác, ném ra tấm hình của Giang Ninh: “Đánh gãy tay chân của hắn, hiểu chưa!”