Vừa ra đến sảnh Lý Oanh đã thúc giục Tiểu Khả bắt buộc cô phải nói cho mình nghe về tình hình của Thái Đường. Tiểu Khả cũng không gấp gáp trả lời, đợi đến khi cả ba người đã hoàn toàn cách xa tẩm điện cô mới dừng lại bước chân, lúc này cả ba người đang đứng ở hành lang nối giữa tiền điện và hậu điện. Tiểu Khả ngó nghiêng quan sát xung quanh, nơi này hiện tại ngoại trừ ba người thì không còn ai nữa, lúc này cô mới buông lỏng phòng bị.
Lý Oanh lúc này gần như muốn nổ tung, nàng hằn hộc, “Bây giờ đã có thể nói cho bổn cung biết hay chưa?!”.
Tiểu Khả gật gật đầu, nhưng lúc muốn mở miệng thì chợt nhớ ra bên cạnh vẫn còn một người nữa. Cô hướng ánh mắt kiêng dè về phía nữ nhân lạ mặt kia, việc lần này cô không yên tâm khi để người ngoài biết được.
Lý Oanh nhìn theo ánh mắt liền đoán được suy nghĩ của người kia, nàng vội vàng lên tiếng. “Nhữ nhi không phải người lắm lời, hơn nữa còn vô cùng thân thiết với Huyên nhi, không cần phải lo”.
Tiểu Khả trong lòng thầm ngạc nhiên với hai chữ Nhữ nhi của Lý Oanh, cố lục lại trí nhớ của mình. Nhữ nhi… Nhữ nhi… A! Trần Nhữ, thì ra nàng là con gái thứ ba của Trần Cảnh Thụy Bảo công chúa! Theo như biểu hiện trong lời nói có vẻ Lý Oanh rất tin tưởng nàng, xem ra là do bản thân quá cảnh giác rồi. Tiểu Khả thở hắt một cái, quay sang đối mặt với Lý Oanh.
“Phiền nương nương trước tiên gọi người lập tức mang tới một chậu nước nóng ngâm với lá trà xanh. Tiếp theo là chuẩn bị vài thứ, mạn che mặt, tìm lá của cây mật sâm nấu nước nóng rồi đổ đầy vào dục vũng, đóng tất cả cửa sổ trong tẩm điện của công chúa đừng để gió lùa vào”.
“Tại sao?!”. Thụy Bảo nghi ngờ.
Tiểu Khả hơi đanh mặt, “Như nô tài nghĩ, công chúa đã bị Thiên Hoa!”.
Như một tảng đá ầm một cái rơi xuống, Lý Oanh bên tai ong cả lên, lảo đảo như muốn ngã may mắn Tiểu Khả đã nhanh hơn một bước đỡ lấy vai nàng. Thụy Bảo ở bên cạnh tâm trạng cũng âm u không kém, khi vừa nghe xong câu nói của Tiểu Khả thì đôi mắt đã ngấn lệ, hai tay che miệng cố gắng không phát ra thanh âm khổ sở. Về phần Lý Oanh, nàng lúc này hai mắt bần thần, tay chân tựa vô lực nương vào người của cô, môi hồng mím lại, đôi mắt rưng rưng ánh nước, dường như chỉ cần một tác động nhỏ thôi sẽ khiến cho cảm xúc của nàng vỡ òa.
Thật sự đối diện với hai luồng cảm xúc tiêu cực này không có gì gọi là thái quá, hơn nữa Tiểu Khả lại thấu hiểu rất rõ tâm trạng của Lý Oanh lúc này. Tiểu Khả mặc dù là một bác sĩ tư vấn tâm lý, nhưng cô cũng đã từng phải học qua vài tháng thực tập bên ngành y chính thống, biết về kha khá loại bệnh. Thiên Hoa ở thời hiện đại chính là bệnh ban đỏ. Đối với thời hiện đại nói chung và bản thân cô nói riêng, bệnh phát ban đỏ này không hề khó điều trị, thậm chí nó còn cỏ thể coi là một căn bệnh ở mức độ nhẹ, thậm chí có thể tự điều trị tại nhà.
Nhưng, đối với thời đại này mà nói căn bệnh này chưa hề có thuốc trị, hơn nữa cũng chẳng ai biết cách chữa tuyệt đối. Bệnh ban đỏ tuy là bệnh nhẹ nhưng lại có thể truyền nhiễm qua môi trường không khí hoặc tiếp xúc trực tiếp hay khoảng cách gần với bệnh nhân, vả lại thời gian phát bệnh là khá nhanh. Đại đa số người mắc bệnh ban đỏ vào thời phong kiến đại đa số đều sẽ mất mạng do chữa trị không đúng cách, và có rất ít người sống sót được là nhờ vào đề kháng mạnh mẽ cùng phương pháp điều trị hiệu quả. Ngược lại ở thời đại y học tuy có tiến bộ nhưng vẫn vô cùng lạc hậu và thô sơ này lâu dần đã vô tình hình thành trong tư tưởng của mọi người một quan niệm chung cực kì tai hại, phàm bất kì kẻ nào đã mắc phải bệnh Thiên Hoa đều chỉ còn nằm chờ chết.
Với quan niệm cổ hủ như vậy thì thử hỏi làm sao mà Lý Oanh lại không tuyệt vọng.
“Không…Không thể nào!”. Lý Oanh bần thần lẩm bẩm.
Thụy Bảo sợ hãi buông một câu nói như đánh thẳng vào sự tuyệt vọng của Lý Oanh. “Bị Thiên Hoa… sẽ chết đấy!”.
Câu nói này hoàn toàn làm cho Lý Oanh đổ gục, nàng xuôi tay dựa hẳn vào trong lòng Tiểu Khả, cô ra sức đỡ lấy giúp nàng đứng vững. Hai dòng nước mắt tuôn rơi, Lý Oanh đôi mắt vô thần như không muốn tin vào sự thật trong câu nói của Thụy Bảo. Rồi đột nhiên đôi mắt nàng như bừng sáng, nàng lắc đầu nguầy nguậy, quay người bắt lấy cổ tay của Tiểu Khả, ra sức siết chặt.
“Ngươi đã nói dối phải không? Có khi nào ngươi đã…”.
“Không thể!”.
Một câu nói khẳng định chắc nịch gạt phăng đi lời của Lý Oanh, nàng run rẩy nhìn vào đôi mắt kiên định trước mặt, đột nhiên trong lòng dâng lên một cỗ nghẹn ứ nơi buồng phổi.
“Mạn phép nô tài kiêu ngạo. Từ xưa đến nay, nô tài chưa bao giờ đoán sai bệnh”.
Lời của Tiểu Khả triệt để đánh sập bức tường vững chãi trong lòng Lý Oanh, nàng bất lực xuôi tay. Nước mắt thi nhau rơi xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Vậy Huyên nhi sẽ phải chết sao…”. Thanh âm lạc dần đi.
“Tại sao ngươi lại có thể khẳng định dõng dạc như vậy chứ!”. Thụy Bảo bước tới chất vấn Tiểu Khả.
“Vừa rồi nô tài đã kiểm tra kĩ càng, công chúa toàn thân nóng ran, thần sắc tái nhợt nhưng gò má lại ửng hồng một mảng lớn. Cánh tay xuất hiện những nốt đỏ trải đều lên đến bả vai, cổ nổi hạch lớn, đây chính xác là dấu hiệu của Thiên Hoa”.
“Vậy tại sao chỉ có một mình ngươi lại biết được, trong khi những lão Thái y uyên bác hơn ngươi lại không thể đoán ra được bệnh!!”.
“Đương nhiên!”. Tiểu Khả buông một câu ngắn gọn, “Bởi vì bọn họ đều không dám trực tiếp đến kiểm tra trên người của công chúa”.
Đến lúc này Thụy Bảo cũng đành bất lực, “Chẳng lẽ không còn cách nào để cứu Hoàng tỷ nữa hay sao?”.
“Nô tài đâu nói là vô phương”.
Lý Oanh cùng Thụy Bảo đồng loạt quay lại nhìn về phía Tiểu Khả với ánh mắt ngỡ ngàng. Cô tạm thời không để ý đến họ, chầm chậm thả người ngồi xuống lan can phía sau. Lý Oanh bên kia ngược lại vô cùng nôn nóng, nàng lau vội dòng nước mắt, bước qua đứng trước cô. Thật sự Tiểu Khả cũng rất muốn mau chóng nói cho nàng biết nhưng quả thật bây giờ cô đã cạn kiệt sức lực rồi. Từ lúc ở bên ngoài trở về đến giờ cô chưa từng ngồi qua, một giọt nước hay một hạt cơm cũng chưa có vào bụng, lại còn phải vội vã chạy tới đây để gặp nữ nhân này, hơn nữa hiện tại lại vướng vào bệnh của Thái Đường. Thật sự là vắt cạn sức lực của cô rồi, hiện giờ cô dù muốn mở miệng nói chuyện cũng không còn hơi.
Lý Oanh nhìn tình trạng của người kia, nàng đoán là có lẽ hắn đang rất kiệt sức. Nàng nhận thấy mỗi khi hắn cất giọng nói chuyện thanh âm cũng dần yếu đi. Lúc nãy hắn vô cùng vững vàng đỡ lấy nàng, bây giờ đôi chân lại run lẩy bẩy. Thật ra nàng không phải kiểu người ngang ngược thích hành hạ nô tài nhưng bệnh tình của Huyên nhi đang vô cùng nguy hiểm, cho nên bắt buộc nàng phải tra hỏi hắn rõ ràng.
“Ngươi mau nói, thật sự có cách cứu Huyên nhi sao!?”.
Tiểu Khả gật đầu. “Đúng. Những ngày sắp tới mọi chuyện người đều phải nghe theo nô tài”.
“Tại sao bắt buộc Hoàng mẫu phải nghe theo lời ngươi chứ, lời của ngươi đáng tin hay sao? Thái y viện nhiều người như vậy nhưng cũng không chữa được bệnh Thiên Hoa!”. Thụy Bảo khó chịu.
Tiểu Khả cười cười. “Họ không chữa được thôi, nô tài có thể mà…”. Cô dần mất sức, mọi thứ trước mắt mờ đi hẳn, đầu óc choáng váng xoay vòng. Tiểu Khả đưa tay xoa xoa hai bên thái dương, lưng dựa hẳn vào cột trụ phía sau, hai chân cũng từ từ không còn sức. Chắc là vì thời gian quá lâu không có gì ngọt ngọt để bỏ bụng nên lại bị hạ đường huyết rồi.
Thái độ của Tiểu Khả khiến cho Lý Oanh vô cùng ngạc nhiên, mặc dù đang trong tình trạng không ổn nhưng từ trên người hắn lại cho nàng cảm nhận được sự kiên định trong lời nói ấy. Nàng đã từng giao phó Huyên nhi cho người này một lần, và căn bệnh của hài tử đích thực đã chuyển biến vô cùng tốt. Bây giờ giao Huyên nhi cho hắn một lần nữa, nàng có cảm giác chắc chắn con của nàng sẽ được cứu. Không hiểu tại sao, nàng gặp người này đâu được bao lâu, cũng chẳng biết rõ thân thế của hắn nhưng hắn lại cho nàng một niềm tin vững chắc. Từ xưa đến nay chưa ai dám vỗ ngực tự nói bản thân mình có thể trị được căn bệnh Thiên Hoa, nhưng người này lại hoàn toàn ngược lại. Đột nhiên nàng có một dự cảm, người này mặc dù thua kém về tuổi tác so với những lão Thái y nhưng về y thức lại vượt xa hơn sự hiểu biết của bọn họ. Dù sao Huyên nhi đã mắc phải Thiên Hoa, nắm sẵn cái chết trong tay, nay lại có một tia hi vọng, vậy tại sao lại không thử chứ!
Cuối cùng Lý Oanh đã quyết định đưa ra lựa chọn. “Được, bệnh tình của Huyên nhi đều trông nhờ hết vào ngươi. Chỉ cần có thể cứu sống được Huyên nhi thì ngươi muốn gì bổn cung đều sẽ cho ngươi!”.
“Chẳng phải nương nương đã sắp xếp cho nô tài một công việc tốt không phải sao? Đó hãy xem như là nô tài đã nhận được phần thưởng của mình rồi đi!”. Tiểu Khả nhoẻn miệng cười tươi.
Biểu hiện của người này khiến Lý Oanh bất ngờ, nàng chưa từng thấy kẻ nào có suy nghĩ đơn thuần như vậy cả. Người trong cung này ai mà chẳng muốn thăng quan tiến chức, hoặc là giàu sang phú quý. Cho nên luôn luôn tìm mọi cách để lấy lòng chủ tử, hi vọng một ngày nào đó sẽ trèo được lên vị trí cao. Loại người hám danh hám lợi như thế nàng đã gặp rất rất nhiều, chưa từng có trường hợp ngoại lệ. Vậy mà người này lại không hề truy cầu lợi lộc cho bản thân dù cơ hội đang ở ngay trước mặt, lại chỉ vì một công việc nhỏ nhoi mà đã cảm thấy mãn nguyện. Người này, là thật sự đơn thuần hay là tâm cơ sâu như biển? Nhiều lần giúp nàng nhiều chuyện như vậy nhưng chưa từng chịu nhận ban thưởng. Rốt cuộc hắn là người như thế nào?