Nói đền cùng, Niên chưởng quầy vẫn rất lo lắng vấn đề Khương Đào muốn thu đồ đệ. Ông thật sự không nghĩ ra được có ai có thể học thêu trong thời gian ngắn như vậy.
Tô Như Thị xua xua tay với ông, nói: “Ngươi trước cứ chuẩn bị những thứ nàng muốn, chỗ Tiểu Vinh ta sẽ nói lại sau. Phí tổn bao nhiêu cũng cứ lấy từ đây”. Nói xong liền lấy năm trăm lượng ra cho Niên chưởng quầy.
Niên chưởng quầy vội nói không cần nhiều như vậy.
Tú nương của Phù Dung tú trang tuy đã đi hết nhưng nguyên liệu cung hàng vẫn còn.
Chỉ là hắn cũng không biết còn có thể vận hành được bao lâu nữa, rốt cuộc vài gian cửa hàng tới vài năm cũng không có lợi nhuận gì, không biết chừng một hôm nào đó, nhiệt huyết của Sở Hạc Vinh sôi trào muốn bọn họ cắt bỏ đi cái gì.
“Trước cứ cầm lấy. Có bao nhiêu dùng trước, tích trữ để sau dùng”.
Có lời này của Tô Như Thị, Niên chưởng quầy cũng lấy được tự tin. Đây chính là ngôi sao sáng của giới này, có bà giúp đỡ trông nom, nhất định sẽ không thất bại.
Niên chưởng quầy đồng ý chuyện này, nói nhiều nhất nửa tháng sẽ đưa được một nhóm tới.
Tiễn Niên chưởng quầy đi rồi, Khương Đào nhờ người mang bút mực tới, bắt đầu viết viết gì đó.
Tô Như Thị sai người chuẩn bị trà và điểm tâm, tới lúc nàng đói có thể ăn, cũng không quấy rầy nàng.
Ba mươi phút sau, Khương Đào viết được một bản hợp đồng đưa cho Tô Như Thị xem.
Đương nhiên thời đại này không gọi là hợp đồng mà gọi là khế thư.
Trên khế thư nàng viết rõ, gia nhập tú phường của nàng giai đoạn đầu không thu phí bái sư nhưng sau khi được truyền dạy thì không thể tùy ý dạy cho người ngoài, yêu cầu phải công tác đủ năm năm ở tú phường, hai năm đầu cần nộp một nửa tiền vào tú phường coi như hồi báo, nếu vi phạm, phải giao nộp số tiền có thể nói là giá trên trời. Không chỉ yêu cầu người ký tên ấn dấu tay mà con một vị bạn bè thân thích tới bảo đảm.
Ở thời đại này, khế thư cũng có hiệu lực pháp luật, giống việc các hộ nhà sang quý dựa vào khế ước bán mình của hạ nhân có thể bán họ đi vậy, một khi ký khế ước, nếu vi phạm điều trên khế ước thì có thể kiện lên quan phủ.
Do đó, khế thư là rất cần thiết. Nếu tùy tiện ai cũng có thể tới học ở chỗ nàng rồi lại đi chỗ khác làm tú nương, bao nhiêu tiền cũng bù không đủ – thêu chữ thập căn bản là dễ thêu hơn nhiều so với các cách thêu bình thường nhưng ở thời đại này, chỉ thêu và vải bố được gia công lại không phải do máy móc làm, phải tiêu phí rất nhiều sức người và sức của hơn hiện đại. Nàng không trông cậy rằng tú phường có thể tự sáng tạo được cái gì nhưng khẳng định không thể để lỗ vốn.
Tô Như Thị xem xong không nhịn được cười. Bà vốn rất lo lắng đồ đệ dẫn dắt tú phường, không phải là lo nàng không biết làm hay không có tiền, những cái đó đều là chuyện nhỏ. Là bà biết, thứ gọi là lòng người, nói tốt sẽ tốt, nói hỏng sẽ hỏng, vừa nhìn thì chẳng biết được rõ ràng ra sao. Bà lo lắng đồ đệ giao tiếp không nhiều, sợ một mảnh nhiệt tình của nàng sẽ bị người khác dội cho một gáo nước lạnh thôi.
“Giúp người cũng biết phòng người”. Tô Như Thị cười, “A Đào nhà ta nay lớn rồi”.
Khương Đào cũng cười theo, lại viết tiếp bản kế hoạch.
Thêu chữ thập chẳng phải chuyện khó, tuy cách dùng chỉ và làm vải có hơi đặc biệt nhưng nếu hiểu được cách làm thì mất một ít thời gian sẽ làm được. Nàng viết được khế thư có thể phòng bị được đa số nhưng lại không phòng được những tiểu nhân chuyên đi lợi dụng sơ hở. Cho nên đây chỉ là cách dùng ban đầu của tú phường, sau đó, nàng sẽ dạy bọn họ một số kỹ năng khá khó nhưng được yêu thích trên thị trường.
Việc tiêu thụ đồ thêu chữ thập, nàng cũng đã có suy tính lợi nhuận bình dân của thị trường. Đầu tiên là những người có thể ăn no mặc ấm, có thể theo đuổi những món cao hơn nhưng lại không đủ sức mua những đồ quá đắt trên thị trường. Thêu chữ thập vừa đúng lúc sẽ có thể lợi dụng được không gian này, nó vừa tốn ít thời gian hơn cách thêu bình thường còn có thể dùng được rất nhiều chỗ. Nếu là không thể trả được giá tiền quá cao, có thể thêm một ít hoa văn trang trí thêu hoặc là thêu lên quần áo cho đẹp thêm, chắc hẳn cũng không cần vì việc bán mà phát sầu.
Còn về quy mô buôn bán hiện tại của tú trang, đều sẽ đi trước các đồ có đẳng cấp cao hơn. Nàng sẽ chọn cách bình ổn giá cả, như vậy sẽ không xung đột chính diện với bọn họ. Trong một khoảng thời gian ngắn cũng không có ngươi thạo nghề nào nhớ tới nàng, tiêu phí sức người sức của tới bắt chước nàng.
Trong đầu có rất nhiều ý tưởng, Khương Đào cứ viết mãi cũng đã được mấy chục trang giấy.
Sau mãi cho tới khi mặt trời xuống núi, phố cũng đã lên đèn rồi, Tô Như Thị liền ngăn nàng lại.
Khương Đào cũng không kiên trì nữa, thu hết bản thảo lại.
Tô Như Thị cũng không để nàng ở lại ăn cơm, bảo nàng sớm về nhà nghỉ ngơi.
Bởi vì chuyện bắt đầu thuận lợi hơn nàng nghĩ rất nhiều, lại có được sự cổ vũ của Thẩm Thời Ân và Tô Như Thị, tâm trạng Khương Đào rất tốt, nói chuyện với Tô Như Thị một lúc mới ra về.
Về tới nhà đã là rất muộn, Thẩm Thời Ân đang chờ ở đầu ngõ, thấy nàng cười nói: “Ta đoán, nàng tới biệt viện Sở gia đúng không?”.
Khương Đào cũng đã quen với tính tiên tri này của hắn, nói: “Thương lượng chi tiết với nghĩa mẫu một lúc, có nói chuyện với cả Niên chưởng quầy”.
Thẩm Thời Ân thấy nàng cười rất vui vẻ, nhịn không được cũng cong cong môi, nói: “Có thể giúp được người khác khiến nàng cao hứng như vậy?”.
Vừa nói hắn vừa nắm lấy tay Khương Đào đi về nhà, Khương Đào cười nói: “Cũng không phải là giúp được, ta cũng không có mở thiện đường. Giúp là một chuyện, thực chất cũng muốn giúp chính mình”.
Khương Đào lại mở máy hát, vừa đi vừa nói chuyện với hắn.
Hai người vừa mới đi tới cửa nhà liền nghe được cách vách truyền tới tiếng hét thê lương của phụ nhân…
Lời của tác giả: Bình luận chút chuyện đi, kỳ thật ta ít khi phản bác bình luận dưới chương, dù sao cũng là bỏ tiền tới xem, đưa ra cái nhìn khác nhau là chuyện bình thường.
Nhưng dưới tình huống nữ chủ có năng lực, muốn giúp những nữ nhân khác có được việc làm, thoát khỏi cuộc sống gian nan, không biết vì cái gì mà mọi người cho rằng nàng ấy là “thánh mẫu”. Có thể là chúng ta đối với từ “thánh mẫu” này có lý giải lệch lạc, bản thân ta cho rằng nếu là tình huống cho phép, có thể giúp được người khác cũng là một chuyện bình thường.
Xa không nói, ….( đoạn này là tác giả lấy ví dụ những nữ y tá bác sĩ bận rộn nhiều việc nhưng băng vệ sinh không có, khi biết chuyện thì rất nhiều tỷ tỷ trên weibo kêu gọi đưa tới thì bị một số nam nhân chỉ trích nói việc như băng vệ sinh nhịn được thì nhịn dù sao cũng đang bệnh dịch)
Bản thân ta không cho rằng định nghĩa “thánh mẫu” là như vậy cho nên khả năng trong tác phẩm của mình cũng là ý nghĩ như vậy. Nếu có mạo phạm hay khiến bạn thấy không ổn, chỉ có thể nói xin lỗi.
Cuối cùng nhịn không được cảm thán một câu, không phải chỉ có trong văn mới nói “thế nhân đối xử với nữ tử rất khắc nghiệt”, người đương thời cũng đối xử với nữ tử rất khắc nghiệt.
Chút tâm hự của edit: các bác biết em lười mà, mấy lời của tác giả dài mà ko liên quan thì em tóm tắt lại cho các bác nghe nhó, đương nhiên là cái quan trọng tác giả muốn truyền tải như xì poi hay gì đó thì em trích nguyên văn.