Lục Thành ở bệnh viện chuẩn bị về nhà thì nhận được điện thoại của Lăng Nghiên.
“Lăng Nghiên, cô tìm tôi có việc gì sao ?”
“Lục Thành không hay rồi, có người đã bắt cóc Lâm Lâm, hiện tôi và Tiểu Việt đang đuổi theo chiếc xe đó, tôi gửi định vị cho anh”
“Cái gì ? Được rồi, tôi đến ngay”
Lục Thành hoảng loạn, lập tức chạy đi.
Ra đến ngoài Lục Thành bị Tần Thiếu Nhiên đi đến cản lại.
“Nè nè, cậu làm sao vậy ? Hối hả vậy là có chuyện gì ?”
Lục Thành gấp gáp nói với Tần Thiếu Nhiên.
“Mau lấy xe cậu đưa tôi đi, tôi phải đi cứu Lâm Lâm, cô ấy bị bắt cóc rồi”
“Cái gì ? Nhã Lâm gặp chuyện rồi, vậy mau lên xe đi”
Hai người họ cùng lên xe của Tần Thiếu Nhiên đi đến nơi Lăng Nghiên đã gửi. Lục Thành cũng không quên gọi cho trợ lí cấp cao của Lục thị.
“Với danh nghĩa của người thừa kế Lục thị, triệu tập người đi tìm thiếu phu nhân, phải bắt sống kẻ chủ mưu, phải đưa người đến trong vòng 10 phút cho tôi”
“Vâng thưa thiếu gia”
Tần Thiếu Nhiên bên cạnh bất ngờ trước hành động của Lục Thành vì trước đây Lục Thành đã từng nói sẽ không muốn tiết lộ thân phận và không muốn trở về Lục thị để làm việc, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không mang thân phận của mình ra để làm bất cứ việc gì.
Tần Thiếu Nhiên ở phía sau lấy ra cho Lục Thành một khẩu súng.
“Cầm lấy, có lẽ cần dùng”
“Được”
“Cũng rất lâu rồi cậu chưa động vào súng, vẫn ổn chứ ?”
“Không động vào, cũng không phải đã quên mất cách dùng, năm đó cậu còn thua tôi thảm hại đó”
Hoá ra Lục Thành trước đây từng cùng Tần Thiếu Nhiên học bắn súng, anh ấy còn biết đánh võ, bắn cung còn cả cưỡi ngựa, nhưng vì sau này cần phải chuyên tâm vào việc học y nên đã bỏ quên các kĩ năng đó từ lâu.
Sau khi đuổi theo đến địa chỉ của Lăng Nghiên thì phát hiện cả hai người họ đều đã bị thương, ngất xỉu ngay bên trong xe bị đâm vào vệ đường hư hỏng nặng, Lục Thành hốt hoảng đi đến cố gắng gọi Lăng Nghiên tỉnh lại.
“Lăng Nghiên, cô không sao chứ ?”
“Để tôi gọi xe cấp cứu cho họ”
“Lăng Nghiên……”
Lăng Nghiên trong cơn đau mơ màng tỉnh lại, cô ấy cả người đau đớn gắng gượng nói với Lục Thành.
“Kẻ bắt Lâm Lâm………họ có chuẩn bị rất kĩ lưỡng…….họ…….họ rất đông”
Nói xong Lăng Nghiên lập tức rơi vào hôn mê, Lục Thành trở nên rối rắm, anh ấy muốn tự mình đuổi theo xe họ thì bị Tần Thiếu Nhiên giữ lại.
“Cậu không được đi”
Lục Thành tức giận hất tay Tần Thiếu Nhiên ra.
“Đừng cản tôi, tôi phải cứu cô ấy, người bắt giữ cô ấy có chuẩn bị kĩ lưỡng như thế thì chắc chắn họ đã nhắm vào cô ấy từ trước”
“Nhưng…….”
Trong lúc họ còn đang cãi nhau thì người của Lục gia lái xe đến, một đoàn xe hơn mười chiếc dừng ở đó.
“Thiếu gia”
“Đến rồi, mau đi thôi”
“Vâng ạ”
Lục Thành căn dặn Tần Thiếu Nhiên.
“Cậu lo cho họ, xong việc tôi sẽ báo cho cậu”
Tần Thiếu Nhiên rất lo cho Lục Thành nhưng họ vẫn phải đặt an toàn của Nhậm Nhã Lâm lên hàng đầu, thế là anh đồng ý để Lục Thành rời đi.
“Cẩn thận, xong việc ở đây tôi sẽ đuổi theo ngay”
“Được, vậy tôi mượn khẩu súng của cậu vậy”
“Được”
Thấy đoàn xe Lục Thành rời đi, Tần Thiếu Nhiên trong lòng vô cùng lo lắng, anh ấy vẫn chỉ có thể cầu mong Lục Thành an toàn đưa Nhậm Nhã Lâm quay lại.