“Em bị cái gì đây hả?”
Minh Tuệ hơi rụt rè:
“Dạ em bị té xe hồi sáng, sau đó thấy không sao nên chạy đi luôn vì cũng trễ rồi, em còn phải viết báo cáo ba mươi khách hàng, chị Cẩm Tiên nói…”
Đinh Tuyết Hương không giữ được bình tĩnh:
“Được rồi, Cẩm Tiên nói gì em cũng phải làm theo sao? Tại sao không băng bó? Tại sao không quay về khi bị thương? Lại còn dằm mưa nữa? Em không biết quý trọng bản thân mình sao?”
Đứng trước cơn giận giữ vô cớ của Tuyết Hương, Minh Tuệ thừ người ra không biết trả lời thế nào.
Cô đang sống một mình, vì thế phải luôn mạnh mẽ. Nhưng mạnh mẽ bao nhiêu mới có thể chống chọi được đến tận bây giờ, tại sao ai cũng muốn ức hiếp cô vậy chứ?
Minh Tuệ không khóc, cô không thích khóc trước mặt người lạ, nhưng gương mặt cô tái đi vì những tủi hờn. Đinh Tuyết Hương cũng biết mình lỡ lời nên nhẹ giọng:
“Chị xin lỗi.”
Nói rồi chị bế bổng Minh Tuệ lên, mặt cho cô vùng vẫy đòi xuống.
Dù cho Minh Tuệ có như nào, Tuyết Hương cũng mặc kệ, đi xăm xăm về phía trước, chỉ đặt cô xuống đất khi đã đi đến cửa phòng chung cư, nơi Minh Tuệ ở.
Minh Tuệ đi lò cò vào trong, liếc nhìn con người tự nhiên kia đang thong thả mà đi theo cô vào nhà. Minh Tuệ bối bối rồi rồi mặc kệ, lấy đồ vào nhà tắm để thay.
Ở ngoài đây , Đinh Tuyết Hương nhìn một vòng khắp căn nhà rồi lấy nồi nấu cho Minh Tuệ một tô cháo, cô chắc chắn cái con người cứng đầu thích hành hạ bản thân kia vẫn chưa ăn gì đâu.
Khi Minh Tuệ tắm xong, bước ra ngoài, Tuyết Hương cũng đã nấu cháo xong, mùi cháo thơm phức làm bụng cô sôi lên sùng sục:
“Em ngồi đây, chị xem sao?”
Minh Tuệ một màn nhìn thấy Tuyết Hương đang đứng ở bếp, cẩn thận mà nấu cháo cho cô. Đây đúng là cuộc sống mà Minh Tuệ luôn hằng mong ước từ trước đến giờ. Nhưng rất tiếc người đứng đó không phải là chị Ân Tú.
Đinh Tuyết Hương thật sự đã làm cho Minh Tuệ cảm động rồi, cuộc sống hạnh phúc này, có ai mà không muốn cơ chứ?
Nước mắt dâng lên, Minh Tuệ cố kìm nó lại, đỏ hoe mắt. Cô ngượng ngùng mà ngoan ngoãn ngồi xuống cái ghế bành Đinh Tuyết Hương chỉ.
Tuyết Hương tìm được dụng cụ y tế trong nhà, chị đang tỉ mỉ xem vết thương đã sưng to của Minh Tuệ, không khỏi đau lòng thở hắc ra.
Chị cẩn thận băng bó lại cho cô, Minh Tuệ đau, vô thức rụt chân lại. Tuyết Hương dịu dàng chu môi ra thổi “Phù, phù,…” mấy cái, rồi tự dưng nhẹ nhàng hơn một chút.
Chị còn chu đáo chuẩn bị một túi nóng để chườm lên cái mắt cá chân đã sớm sưng to của Minh Tuệ.
Minh Tuệ không hề biết, cái gì của Minh Tuệ, Đinh Tuyết Hương điều cực kì để tâm đến.
Xong xuôi mọi thứ, Tuyết Hương vẫn chưa có ý định đi về, chị ngồi đó nhìn Minh Tuệ ăn hết tô cháo, uống sạch ly nước ấm mới miễn cưỡng mà thở phào hài lòng.
“Em cần tối nay chị ở lại đây với em không?”
Tuyết Hương “tốt bụng” đưa ra đề nghị. Tất nhiên là Minh Tuệ thẳng thừng từ chối rồi, sau khi tiễn chị trưởng phòng ra khỏi cửa, Minh Tuệ mới dám nhẹ nhõm mà thở mạnh một hơi:
“Tại sao lại khủng bố mình như vậy chứ?”
Đinh Tuyết Hương vẫn còn đứng nhìn cánh cửa phòng chung cư, nhìn chằm chằm cánh cửa chưa chịu đi. Bùi Cẩm tiên càng ngày càng quá đáng như vậy, chị ta lấy việc chung để trả thù riêng.
Minh Tuệ chịu đựng như vậy đã quá đủ rồi, cô tuyệt đối không để chị ta đụng đến em ấy thêm một lần nào nữa đâu.
Cái gì cũng nên có giới hạn của nó.
Đã đến lúc đối mặt để mà giải quyết mọi chuyện rồi.
– HẾT CHƯƠNG 71 –