…
…
Lúc trở về quân khu XX, Cố Lan San cùng ngồi trên xe với vị thủ trưởng đó, còn xe chở Thịnh Thế đi theo ở đằng sau.
Trên đường người thủ trưởng kia gọi một cú điện thoại, cô chỉ nghe qua lời nói của người thủ trưởng đó, cũng đoán được là đang gọi cho người nhà Thịnh Thế.
Xe cứ lảo đảo dọc theo đường đi, cũng không biết trải qua bao lâu, xe mới ngừng lại.
Cách cửa sổ xe, Cố Lan San nhìn thấy bên ngoài có rất nhiều gương mặt quen thuộc, ngay cả ông nội Thịnh lớn tuổi cũng tới.
Có thể người nhà họ Thịnh biết được Thịnh Thế ở trong chiếc xe phía sau, cho nên mọi người đều tập trung nhìn vào chiếc xe đó.
Thịnh Thế được người ta khiêng xuống, đưa vào trong bệnh viện, người nhà họ Thịnh đều vội vàng đi theo phía sau, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào trên người Thịnh Thế, nên hoàn toàn không chú ý tới Cố Lan San.
Cố Lan San đợi đến khi người nhà Thịnh đều biến mất không thấy gì nữa, cô mới từ trên xe đi xuống.
Cô cũng không hề rời khỏi quân y, mà là lặng lẽ đi theo rất xa, nhìn Thịnh Thế được đưa vào tầng nào, cô liền đứng dưới lầu đó.
Sau khi người nhà họ Thịnh đi vào vẫn chưa có ai đi ra, Cố Lan San vẫn đứng dưới tầng lầu đó, nhìn chằm chằm cửa ra vào.
Cố Lan San cũng không biết rốt cuộc đã đứng bao lâu, cảm thấy có chút mệt mỏi, liền ngồi lên chiếc ghế đá của lầu dưới bệnh viện.
Thật ra thì cô rất muốn đi vào, nhưng cô nghĩ đến những chuyện xảy ra với Hàn Thành Trì, bị mẹ Thịnh nhìn thấy tận mắt, lại nghĩ đến chuyện Thịnh Thế bỏi vì cô nên mới bị như thế này, cô lại cảm thấy mình không còn mặt mũi nào đối mặt với người nhà Thịnh Thế.
Cố Lan San nghĩ đến chuyện bởi vì cứu mình, mà Thịnh Thế mới biến thành như vậy, lại nghĩ đến mấy lời Dương Lan Phong nói.
Cô cũng không biết chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên trong đầu lại nghĩ đến chuyện lúc trước khi còn ở trong Ngự Thự Lâm Phong, lúc thu dọn đồ đạc đã lật tới chiếc áo sơ mi bị hỏng của Thịnh Thế.