Gã còn chưa nói hết lời, Giang Ninh bước nhanh ra ngoài, đứng ở cửa và nhìn lướt qua một lượt, ánh mắt lạnh lùng.
Người dẫn đầu lập tức lấy điện thoại di động ra, đối chiếu với tấm ảnh do Triệu Hải Phong gửi đến, lập tức.
giơ tay chỉ: “Chính là hắn!”
“Bắt lại cho tôi!”
“Lên!”
“Đừng để cho hán chạy thoát!”
Gã vừa ra lệnh một tiếng, lập tức có một đám người ùa lên, trong tay vung cao gậy gộc, vô cùng hung ác.
Mà Giang Ninh, không hề để ý tới, anh Cẩu phía sau cầm một cái ghế tới và đặt ở sau lưng Giang Ninh. Giang Ninh chậm rãi ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn đám người điên cưồng kêu to, muốn xông qua tới bát mình.
“A Cẩu, từ hôm nay trở đi, tên của các cậu sẽ vang vọng ở phương bắc”
“Vâng!”
Không chỉ là một mình anh Cẩu hô to.
Trong nháy mắt, hơn hai mươi người dường như đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Giang Ninh, sau đó như sói như hổ gào thét, lao vọt ra ngoài.
Hơn hai mươi người xông về phía hơn trăm người kia, lại làm cho hơn trăm người kia tự nhiên thấy sợ hãi.
Dường như đó căn bản không phải là người đang xông về phía chúng, mà là một đám sói, hổ hung ác lại điên cưồng!
“Giế t chết chúng!”
Đại ca đi đầu tức giận gào hét, còn lập tức rút dao găm thì bên thát lưng của mình ra, trong ánh mát lóe lên vẻ sắc bén, nhìn chằm chăm vào Giang Ninh.
Gã biết chắc chắn không thể giữ lại mạng của Giang Ninh được nữa!
Nhưng chúng không biết mình căn bản không có cơ hội đến trước mặt của Giang Ninh.
“Âm Quyền thứ nhất!
Anh Cẩu chợt đánh thẳng lên ngực của một người, rắc.
Người đó gãy xương, kêu lên một tiếng thảm thiết và bay ra ngoài, mở miệng phun ra máu rồi lập tức không có phản ứng gì nữa.
Trong đám người lập tức yên tĩnh một giây.
Bất chợt lại có một tiếng kêu thảm thiết lại không hề dừng, giống như buổi tụ họp của lệ quỷ vậy.
Đám người anh Cẩu giống như sói vào bầy dê, một quyền lại một quyền với khí thế mạnh mẽ không gì sánh được!
Mấy người đi đầu chỉ có thể nhìn thấy được từng người của mình bay ra ngoài, đập mạnh xuống đất rồi hoàn toàn ngất đi.
Cảnh tượng này quá đáng sợt Không tới một phút, ngoài trên mặt đất ngoại trừ đại ca xã hội đen đi đầu thì không ai còn có thể đứng, tất cả đều bị đánh đến ngất.
Không tới một phút đấy!
“Các… các người…”
Lúc này, người đi đầu kia làm gì còn dám tiến thêm một bước nữa. Gã cầm dao găm trong tay nhưng lại là người sợ hãi nhất ở đó, cơ thể run rẩy: “Các người đừng tới đây! Đừng tới đây!”
Anh Cẩu không để ý tới gã, ánh mát vẫn lạnh lẽo.
Anh ta đi thẳng tới trước mặt người kia: “Cầm tới!”
“Anh… anh đừng ép tôi!”
Không đợi người kia phản ứng, anh Cẩu cướp lấy con dao găm và phụt một tiếng, trực tiếp đâm vào bắp đùi của gã!