“Tổng giám đốc Tịch, cái này còn chưa xong mà…” Thư ký thấy anh ta muốn rời khỏi thì sửng sốt, ở đây bận muốn chết, tổng giám đốc còn muốn rời đi?
“Tự xử lý đi, thu mua mấy công ty nhỏ này đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi.” Tịch Xuyên trực tiếp rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại.
Khóe môi thư ký giật giật, mấy công ty nhỏ? Ở kinh thành, công ty nhà họ Nguyễn nằm trong top đầu đấy, tuyệt đối không phải là công ty nhỏ, nếu không bà Tịch cũng không có khả năng cho Tịch Xuyên cưới Nguyễn Trà My.
Nhưng mà ông chủ muốn đi, anh ta cũng không ngăn lại được.
Nếu như máy giám sát không được kết nối mạng thì không thể hack từ xa. Phản ứng đầu tiên của Tịch Xuyên là nghĩ tới Tào Du. Tào Du là cục trưởng cục cảnh sát…
Có điều sau một giây thì bước chân của Tịch Xuyên đột nhiên ngừng lại. Việc tra xét như này tìm Tào Du là thuận tiện nhất, nhưng vì sao anh ba không tìm Tào Du mà lại tìm mình?
Tịch Xuyên đột nhiên cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.
Anh ta vừa mới tính tìm Tào Du hỗ trợ thâm nhập vào mạng nội bộ, nhưng anh ba không tìm Tào Du, bỏ gần tìm xa mà tìm mình, vậy thì chuyện này có chút kỳ quái, không, là rất kỳ quái.
Tịch Xuyên vừa định gọi điện thoại thì dừng động tác, sau đó tìm một số điện thoại khác, gọi tới.
Tịch Xuyên vốn cho rằng tra một chiếc xe qua camera giám sát là chuyện rất đơn giản, nhưng bởi vì thành phố A có rất nhiều camera giám sát trên đường, chiếc xe kia là từ trung tâm mua sảm Quảng Dụ rời đi, chỗ ấy là nơi phồn hoa nhất, nhiều camera giám sát nhất.
Nhưng mà Tịch Xuyên đã tra xét camera ngoài mười dặm tất cả đoạn đường bên ngoài của hàng cũng không phát hiện được chiếc xe kia.
Tịch Xuyên sẽ không nghi ngờ lời của Nguyễn Hạo Thần, nhưng mà anh ta thật sự không tra ra được.
Ngược lại, anh ta nhìn thấy xe của Tào Du từ trung tâm rời đi một đường đi về hướng đông, đi trên đường như không có mục đích…
Tịch Xuyên không biết chuyện gì xảy ra, chỉ là anh ta cảm giác chiếc xe của Tào Du xuất hiện ở đây không phải là trùng hợp.
“Anh ba, không tra được chiếc xe mà anh nói.” Tịch Xuyên nhanh chóng gọi điện thoại báo cho Nguyễn Hạo Thần, bởi vì anh cảm thấy chuyện này đối với anh ba vô cùng quan trọng, anh sợ sẽ làm chậm trễ chuyện của anh ba.