Đường Long cũng là truyền âm cho Dược Linh không cần khiêng dè gì mà cứ thi triển thủ đoạn của mình, có hắn ở đây không cần lo lắng.
Trên quảng trường cực lớn, tất cả thí sinh tham dự thi đấu đang cầm giấy, cẩn thận đọc sau đó các loại vẻ mặt hiện ra, nhất thời cả trường lạnh ngắt như tờ. Không khí an tĩnh kéo dài gần năm phút, chợt một âm thanh thanh thuý vang vọng trên quảng trường.
Đinh
Tiếng chuông báo hiệu vang lên, khi tiếng chuông vang lên tất cả các thí sinh đều không hẹn mà cùng buông vật đang cầm trong tay xuống sau đó vung tay lên chỉ một thoáng hơn ngàn lô đỉnh màu sắc và hình thái khác nhau đột ngột xuất hiện trên các bàn đá.
Các thí sinh đều lấy ra dược đỉnh của mình nhưng mà Dược Linh lại khác biệt, chỉ thấy nàng vung tay lên từng loại dược liệu theo ý niệm của nàng mà bay ra sau đó bị hỏa diễm thiêu đốt. Hành động bất thường của Dược Linh cũng thu hút sự chú ý của mọi người, nàng cũng là đứng ở vị trí dễ thấy nhất nên không muốn để ý cũng khó.
– Thủ pháp luyện đan của tiểu oa nhi kia thật đặc biệt.(Pháp Mã)
– Đây là lần đầu tiên ta thấy có người không cần dược đỉnh mà luyện đan.(Gia Lão)
Yêu Dạ nhìn về phía ngồi bên cạnh mình nhàn nhã uống trà, nàng biết thủ pháp luyện đan này là xuất từ thiếu niên ngồi bên cạnh mình.
– Thủ pháp đó là do anh truyền cho nàng?(Yêu Dạ)
– Ừ, đó là độc môn thủ pháp của ta, chỉ truyền cho những người thân cận.
– Hể, vậy vị tuyển thủ Dược Linh kia là người thân cận của cậu?(Yêu Dạ)
– Nàng là nữ nhân của ta.
Yêu Dạ giật mình khi mà Đường Long thốt lên những lời đó, nàng xoay sang nhìn Nạp Lan Yên Nhiên thì ngạc nhiên là Nạp Lan Yên Nhiên không chút khó chịu nào cả trước lời nói của Đường Long.
– Yên Nhiên không tức giận khi mà Đường ca nói những lời đó sao?(Yêu Dạ)
– Ta vì sao phải tức giận, ta cũng biết chuyện này mà. Đối với ta mà nói thì chỉ cần ở bên cạnh anh ấy là đủ rồi.(Nạp Lan Yên Nhiên)
Yêu Dạ nhìn Nạp Lan Yên Nhiên một chút rồi lại nhìn sang Đường Long, nàng ánh mắt đảo sang Nhã Phi.
– Ta cũng là cùng câu trả lời của Yên Nhiên muội thôi.(Nhã Phi)
– Rốt cuộc thì Đường ca có gì mà để cho những nữ tử ưu tú như các ngươi yêu mến như vậy?(Yêu Dạ)
– Có rất nhiều mà Yêu Dạ công chúa không biết đâu.(Nhã Phi)
Theo lần lượt thí sinh động thủ luyện chế Đan dược thì đồng hồ cát lớn cũng bắt đầu chảy cũng đại biểu cho thời gian tính giờ thi cũng bắt đầu.
Tiêu Viêm thì cẩn trọng cầm tờ giấy phương thuốc tìm hiểu thấu đáo, dù sao hắn cũng được Dược Trần dạy dỗ nên không có lỗ mãng. Tầm mắt của hắn nhìn sang Dược Linh thấy nàng cùng lúc luyện chế hai lần dược liệu liền nở nụ cười khinh thường.
– Luyện chế cùng lúc hai dược liệu đúng là hành động nông nổi. Ngươi cũng là chú định không thành công.(Tiêu Viêm)
– Lần này luyện chế là Nhị phẩm Đan dược – Sinh Cốt Đan là loại Nhị phẩm Đan dược khó luyện chế nhất trong Nhị phẩm Đan dược. Ngươi chờ làm bẽ mặt đi cũng là làm bẽ mặt hắn.(Tiêu Viêm)
– Ngươi tốt nhất là nên chú tâm luyện đan đi Tiêu Viêm.(Dược Linh)
– Xin lỗi, ta không biết cô đang nói gì. Ta là Nham Kiêu mà không phải Tiêu Viêm.(Tiêu Viêm)
– Cứ tiếp tục giả vờ khi ngươi vẫn còn có thể đi.(Dược Linh)
Pháp Mã ngồi trên cao nhìn thấy hành động lỗ mãng của Dược Linh liền nhíu mày, hắn liếc mắt nhìn sang Đường Long trò chuyện vui vẻ với Yêu Dạ công chúa.
– Đường ca, tựa hồ đệ tử của anh rất tự tin. Thế mà cùng lúc luyện chế hai phần dược liệu.(Yêu Dạ)
– Nàng tự có tính toàn của mình, ta cũng không xen vào.
Đối thoại giữa Dược Linh và Tiêu Viêm giả dạng Nham Kiêu cũng làm cho Yêu Nguyệt công chúa chú ý, nàng cũng chú ý một chút rồi chú tâm vào việc luyện đan, nàng tuy là tò mò việc Dược Linh luyện đan không cần dược đỉnh nhưng đó không phải chuyện cần thiết bây giờ.
Yêu Nguyệt công chúa dược thảo thiêu đốt ngọn lửa là thâm sắc chứng tỏ ngọn lửa là ngưng tụ từ Đấu Khí của bọn họ.
Lúc này, thời gian khảo hạch đã qua hơn mười phút. Trong thời gian ngắn ngủi mười phút này, trên quảng trường rộng lớn thỉnh thoảng lại xuất hiện hồng quang loé lên. Hồng quang loé lên tiêu biểu cho một thí sinh đã thất bại, các Luyện Dược Sư thất bại cũng chỉ có thể đỏ mặt, tinh thần sa sút rời khỏi đài. Đối với các Luyện Dược Sư mà nói thì luyện dược thuật chỉ rập khuôn theo truyền thống mà nói, loại khảo hạch phải suy luận như thế này, cơ hồ là muốn lấy mạng của bọn họ.
Tiêu Viêm đem dược đỉnh đỏ sẫm đặt trước mặt mình, hắn từ giới chỉ lấy ra một viên Đan dược tử sắc, theo hắn búng ngón tay thì Đan dược bắn vào trong miệng. Theo Đan dược nhập thể thì trên người Tiêu Viêm dấy ra tử sắc hỏa diễm. Bởi đang đứng tại vị trí mà toàn trường đều có thể nhìn thấy, hơn nữa với phong cách xuất trận như vậy nên hầu hết khách quý hay người xem đều chú ý đến nhất cử nhất động của Tiêu Viêm. Nhìn thấy hắn đột nhiên phun ra Tử sắc hoả diễm lập tức từng trận kinh hô vang lên.
– Tử sắc Hỏa diễm? Quả nhiên là có chút môn đạo.(Pháp Mã)
Tử sắc hoả diễm trên bàn tay Tiêu Viêm giống như những linh tinh nhảy múa linh hoạt. Một lát sau, Tiêu Viêm vung nhẹ bàn tay, Tử sắc hoả diễm trực tiếp bay thẳng đến hoả khẩu của dược đỉnh, nhất thời tử hoả mãnh liệt bên trong dược đỉnh bốc lên thiêu đốt dược đỉnh đang lạnh lẽo, dược đỉnh nhanh chóng nóng lên.
Đến khi nhiệt độ bên trong dược đỉnh đã đến một giới hạn, Tiêu Viêm bàn tay áp vào miệng dược đỉnh chậm rãi nhắm mắt, linh hồn lực lượng dò xét nhè nhẹ toả ra, từ từ khống chế tử hoả đang bốc lên.
Dược Linh bên này thì liên tục kết xuất thủ ấn kỳ lạ mà ngọn lửa trôi nổi trước mặt nàng cũng là tỏa ra nhiệt độ lúc cao lúc thấp, động tác của nàng cực kì thuần thục mà không cần phải cảm nhận dược liệu đã đạt đến yêu cầu hay chưa.
Tiêu Viêm khi dùng linh hồn cảm giác cũng là nhíu mày. Trong luyện chế đan dược, luyện chế dược liệu chính là đề luyện, phải đạt tới một độ tinh thuần nhất định, có đôi khi mức độ tinh thuần cao hơn một điểm hoặc thấp hơn một điểm đều dẫn đến việc luyện đan thất bại. Chính vì vậy mà phương thuốc chính thống mới thật sự là trọng yếu, bởi vì phần lớn các phương thuốc chính thống đều có ghi chép rất chi tiết, trong đó dược liệu được luyện chế đến độ tinh thuần như thế nào.
Đáng tiếc hiện tại Tiêu Viêm cũng không có được phương thuốc chính thống, cho nên hết thảy đều phải dựa vào chính bản thân hắn sử dụng cảm giác lực, để chậm rãi thăm dò mà thôi. Một gốc hạ cấp dược liệu, tiêu hao của Tiêu Viêm hơn mười phút đồng hồ mới đạt đến tình trạng mà bản thân hắn cảm nhận được. Sau đó hắn mới cẩn thận mang dược liệu thứ hai đưa vào dược đỉnh.
Tiêu Viêm cũng là phân thần nhìn những người khác đặc biệt là Yêu Nguyệt công chúa cùng Dược Linh, hắn quan sát được Yêu Nguyệt công chúa cũng giống như hắn đang phải từng bước mà làm, về phần Dược Linh thì nàng đã đề luyện rất nhiều dược liệu và đang dung hợp các dược liệu lại với nhau.
Thịch
Ngay Tiêu Viêm thu hồi ánh mắt, lúc này phía trước không xa trên một bàn đá một dược đỉnh lửa cháy hừng hực, dược đỉnh không chống đỡ được nhiệt độ trong giây lát nổ mạnh, khi dược đỉnh nổ lập tức nghiền nàt Đan dược đang được luyện chế trong đó, vì vậy quang mang chói mắt sáng rực lên.
Dược đỉnh nổ khuôn mặt cháy đen, Luyện Dược Sư ngây ngốc nhìn hồng quang sáng lên sau một lúc lâu mới hùng hổ xuống đài, nghiến răng nghiến lợi trước vô số ánh mắt nhìn, hướng bên ngoài quảng trường bước đi. Khi đi ngang qua trước mặt thì Tiêu Viêm có một chút kinh ngạc vì đây là một Tam phẩm Luyện Dược Sư người ngoại quốc.
Theo thời gian chậm rãi trôi qua, trên quảng trường lớn hồng quang không ngừng loé sáng, những Luyện Dược Sư sắc mặt hoặc xanh mét hoặc đỏ bừng bất đắc dĩ rời khỏi bàn khảo hạch, dưới vô vàn những ánh mắt tiếc hạn trên khán đài, hậm hực rời khỏi đấu trường nơi làm cho bọn họ thương tâm không ít. Bất quá, mặc dù khảo hạch lần này tương đối khó khăn nhưng đến tham dự đại hội lần này cũng có không ít người có thực lực, vì nhiều nguyên nhân mà thất bại, hiện tại vẫn còn hơn phần nửa Luyện Dược Sư đang cùng với Tiêu Viêm bình tĩnh cẩn thận thăm dò độ thuần đề luyện dược liệu.
Đến khi đồng hồ cát trên bức tường đá chảy xuống gần một nửa, Tiêu Viêm đối với độ thuần của dược liệu qua thăm dò rốt cục đã hoàn thành, trừ bỏ hai phần dược liệu thất bại trong lúc đề luyện thì thảnh quả của Tiêu Viêm vẫn được tính là rất tốt.
Dược Linh cũng là bắt đầu ngưng đan rồi, có thể tốc độ của nàng là nhanh nhất trong các Luyện Dược Sư mà điều quan trọng nhất là nàng đang luyện chế hai Đan dược cùng một lúc. Pháp Mã cũng là kinh dị nhìn một màn này.
Tiêu Viêm vì quá tập trung mà quên biết cung cấp Đấu Khí cho Tử Hỏa dẫn đến việc hắn từ nãy đến giờ làm đều thành công cốc.
– Trình độ như vậy mà đòi làm sư phụ bẽ mặt? Thật là ngây thơ.(Dược Linh)
Trên đài cao, nhìn ngọn lửa trong dược đỉnh của Tiêu Viêm đội nhiên bị tiêu thất, cả đám Pháp Mã cùng sửng sốt nhưng chưa nói điều gì chỉ bình tĩnh đợi. Mặc dù hoả diễm bị tắt, hơn nữa thời gian cũng sắp hết nhưng trên mặt bàn của Tiêu Viêm, dược liệu vẫn còn đủ một phần bởi vậy hắn vẫn còn cơ hội, đương nhiên điều kiện tiên quyết là hắn phải nắm chặt thời gian, bởi vì cát trong đồng hồ trên tường chỉ còn lại một phần ba.
Tiêu Viêm cũng là bắt đầu lại từ đầu nhưng tốc độ cũng nhanh hơn, hắn cũng là quen tay dễ làm nên hắn cũng nhanh chóng lấy lại phong độ của mình.
Đang
Yêu Nguyệt công chúa cánh tay cũng vung lên thu lấy đan dược bay ra khỏi dược đỉnh.
Sau đó trên quảng trường lớn, như có phản ứng dây truyền, một loạt nắp lô đỉnh bật ra, rồi vài trăm viên đan dược hình thù không đồng nhát bắn vào không trung, sau đó đều được chủ nhân của chúng hưng phấn thu hồi.
– Giờ chỉ còn lại mỗi Dược Linh và Nham Kiêu mà thôi.(Pháp Mã)
– Cửu Long Hí Châu.
Ngang Ngang Ngang Ngang Ngang Ngang Ngang Ngang Ngang
Đột nhiên giữa thiên địa xuất hiện rồng ngâm chín lần và ngọn lửa trôi nổi trước mặt Dược Linh có cửu long vờn quanh phun ra nuốt vào Linh khí.
– Bí pháp?(Gia Lão)
– Đây là lần đầu tiên mà ta thấy được loại Bí pháp này.(Pháp Mã)
Cửu long vờn quanh viên sồ đan một lúc rồi tan biến đi, ngọn lửa cũng là tắt đi và hai viên Đan dược cũng xuất hiện, Dược Linh đưa tay nhất trảo thì hai viên Đan dược cũng rơi vào trong tay nàng.
Cát trong đồng hồ quả thật còn rất ít, vẫn lặng yên rơi xuống. Chính vào lúc những hạt cuối cùng sắp rơi xuống thì vô luận là khách quý hay người xem đều như muốn vang lên một tiếng thở dài tiếc nuối thì một tiếng thanh thúy vang lên.
Đang
Đôi mắt đang khép hờ của Tiêu Viêm đột nhiên mở ra, bàn tay vỗ nhẹ lên dược đỉnh, nắp đỉnh bay vụt ra, một viên đan dược trong một khắc cuối cùng bắn ra, ánh sáng chói lóa làm hoa mắt người nhìn. Ngẩng đầu nhìn Đan dược bay ra, Tiêu Viêm sắc mặt bình tĩnh, bàn tay vung lên một cỗ hấp lực hút ngay nó vào tay.
Khi Đan dược vào đến tay thì những hạt cát cuối cùng trong đồng hồ cũng đổ xuống, nhất thời trên quảng trường hơn một trăm đạo hồng quang bùng lên, những Luyện Dược Sư chưa luyện chế xong Đan dược thì quang kính trên mặt bàn đá bùng phát ánh sáng.
Những Luyện Dược Sư bị loại đi cũng cười khổ lắc đầu, lần lượt từng người thu hồi dược đỉnh ảo não rời khỏi quảng trường. Đứng ở sau bàn, Tiêu Viêm nhìn những Luyện Dược Sư lục tục rời khỏi khu vực thi đấu, ánh mắt lướt qua chung quanh, có chút kinh ngạc hiện lên, đây mới là vòng đầu tiên mà đã khiến hơn một phần ba thí sinh bị loại.