Chẳng thể thống kê cụ thể có bao nhiêu người đã tử vong sa trường, ngước mắt ra xa, chỉ thấy bốn bề hoang tàn, thi thể đầy đất.
Ma Kha Mạt ném mạnh bức thư vừa nhận được xuống đất.
“Hết rồi…hết cả rồi, Hoa Lạt Tử Mô xong rồi…”
“Khả hãn, đã xảy ra chuyện gì?”
“Thành Ngọc Long thất thủ, Ba Cách Đạt cũng thất thủ, Hoa Lạt Tử Mô tàn rồi…”
“Cái gì? Sao…sao có thể, mới mấy tháng, người Trung Nguyên đã làm thế nào”.
“Người Trung Nguyên, bọn chúng chính là ma quỷ”.
“Khả hãn, vậy giờ phải làm sao?”
Ma Kha Mạt từ từ đứng dậy, đột nhiên rút bảo kiếm bên hông ra, thị vệ xung quanh vội cản hắn ta lại.
“Khả hãn, không thể”.
“Khả hãn…ngài không thể chết, ngài chết rồi, Hoa Lạt Tử Mô coi như diệt vong…”
Ma Kha Mạt thống khổ nói: “Nước đã mất, ta sống còn có ý nghĩa gì?”
“Khả hãn, chúng ta có thể xuất hải, chúng ta vẫn có vài tiểu đảo hải ngoại, Trung Nguyên sẽ không đến đó, chỉ có giữ mạng, mới có thể Đông Sơn Tái Khởi”.
“Đúng vậy…khả hãn, chúng ta chạy thôi”.
Ma Kha Mạt kiềm nén nước mắt.
“Nhưng…nhưng người nhà bổn vương đều ở thành Ngọc Long, giờ bọn họ…bổn vương có lỗi với họ”.
“Khả hãn, tất cả là tại đám người Trung Nguyên, chúng quá vô sỉ, bội tín bạc nghĩa, bày trò sau lưng, nghe nói trận chiến này là kế hoạch của gã Đa Đoạt, chính hắn ta…”
“Đa Đoạt…ta phải giết ngươi, bất luận trả giá thế nào, ta cũng sẽ giết ngươi…”