“Ừ”
Mẹ của Thu Vân ở một bên nhìn hai người nói chuyện thì nở một nụ cười vui vẻ. mặc dù bà tiếp xúc với Trương Thác chưa được nhiều nhưng bà cũng có thể nhận ra rằng anh không phải là người xấu. Có thể giao con gái của mình cho cậu ấy thì mình cũng yên tâm hơn nhiều.
Nhà hàng mà ba người muốn đi các bệnh viện tâm bảy kilomet, lúc đầu Trương Thác muốn gọi xe nhưng mẹ của Thu Vân lại không đồng ý.
“Thác à, chúng ta đón xe thì phải tốn mất hơn năm mươi nghìn đó. Lỡ mà bị kẹt xe thì phải lên tới sáu mươi nghìn.
€ó chuyến xe buýt đi thẳng tới đó, ba người chúng ta chỉ mất có mười nghìn, số tiền còn lại đủ mua thức ăn cho hai ngày.
Không nên gọi xe” Mẹ của Thu Vân xua tay rồi nói.
Trương Thác thấy mẹ của Thu Vân kiên quyết như thế thì anh cũng không nói gì thêm.
Ba người đi tới trạm xe buýt rồi đứng chờ khoảng năm phút thì xe buýt đến.
Trương Thác nhìn số người trên xe thì thở dài một hơi, đúng là thành phố lớn mà.
Xe buýt ở Châu Xuyên vào giờ cao điểm này có rất nhiều người, nhưng cũng không chen chúc lắm, chỗ người bình thường trong xe buýt là đã đủ. Những người trong xe buýt ở Sơn Thành như muốn ép thành bánh thịt vậy.
Xe buýt dừng lại, vừa mới mở cửa ra thì mẹ của Thu Vân đã chen tới, còn gọi Trương Thác đi theo.
“Nhanh lên Thác, mau lên xe, nếu chờ chuyến sau thì phải chờ thêm hai mươi phút nữa đó.”
Thu Vân đi theo sau lưng mẹ mình, Trương Thác thì đi sau lưng cô ấy. Anh vừa chuẩn bị lên xe thì cảm giác có một sức mạnh truyền tới. Anh quay đầu lại nhìn thì thấy có ba bốn người cũng đang chen lên xe.
Đúng lúc đó, có một giọng nói mềm mại vang lên trước người Trương Thác.
Trương Thác lúc này đang đứng trên chỗ lên xuống của xe buýt, sau lưng anh có hai ba người đang dùng sức chen lên.
Mà trong xe buýt đã tràn đầy người, hoàn toàn không chen thêm vào được nữa.