– Ồ?
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, chỉ thấy trong vỏ trai lại còn có một viên trân châu to lớn, dù cách rất xa cũng có thể cảm ứng được trong trân châu tản mát ra linh khí, làm cho tâm thần người thư thái, thật giống như có thể đốn ngộ chân lý võ đạo vậy.
– Trân châu lớn như vậy, ít nhất phải ngàn năm mới có thể súc tích a?
Lý Phong Vũ suy đoán.
Văn Nhân Thiên Thiên lắc đầu:
– Tuyệt đối không chỉ ngàn năm, ta đã thấy trân châu ngàn năm, chỉ to bằng nắm tay, nhưng viên này… to gần bằng cối xay.
Lăng Hàn cũng gật đầu, kiếp trước hắn từng chiếm được một ít trân châu ngàn năm, nghiền thành bụi phấn gia nhập trong vật liệu, có thể tăng lên rất nhiều hiệu quả thành đan, gần như to bằng nắm tay, cách viên này rất xa.
– Sinh linh sống càng dài càng hiếm thấy, không biết con trai này sống bao nhiêu năm, khả năng có mấy ngàn năm hơn vạn năm.
Hắn nói.
– Theo suy đoán của ta, con trai này bị xu tu kỳ quái kia bắt được, ngay cả xác cũng bị đối phương chiếm, chậm rãi tiêu hóa lực lượng của trân châu.
– Nó có thể mọc chân nhanh như vậy, một là đặc tính bản thân, hai là trân châu trợ giúp.
Chư Toàn Nhi kinh ngạc nói:
– Nói cách khác, trân châu này nguyên bản còn lớn hơn?
– Hẳn là như vậy.
Lăng Hàn gật đầu.
– Phát, phát, trân châu lớn như vậy, có thể bán bao nhiêu nguyên tinh a!
Lý Phong Vũ mừng như điên. Tầm Kim Thử cũng gật đầu.
– Bảo vật như vậy, ngươi lại muốn dùng để đổi nguyên tinh?
Nguyên Thừa Hòa xì một tiếng.
– Tầm nhìn hạn hẹp!
Tầm Kim Thử nhất thời khó chịu, bảo bảo nơi nào đắc tội ngươi? Nó nhìn chằm chằm Nguyên Thừa Hòa, mài răng, rất muốn cắn người.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Chúng ta cần phải cảm tạ con yêu thú này, không chỉ đưa chúng ta lượng lớn thịt thú, còn có một viên Bảo Châu vạn năm, ta nghĩ, ở toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục, cái này là độc nhất vô nhị.
Trai có thể sống đến vạn năm vốn rất ít, bình thường chỉ mấy trăm năm, nếu muốn dưỡng ra Bảo Châu vạn năm, này chẳng những phải mệnh dài, còn phải số may, trung gian không bị bất kỳ sinh linh nào gây thương tích.
Con trai già này cuối cùng không tránh được vận mệnh bị ăn, xúc tu của con yêu thú này không chỗ nào không lọt, có thể tiến vào vỏ trai, ăn huyết nhục sạch sành sanh, tuyệt đối là gặp khắc tinh.
Lăng Hàn cất trân châu đi, trân châu này quá quý giá, nghiền nát ra, tinh hoa trong đó sẽ thất lạc chí ít một nửa, đây là sự tình kẻ ngu si mới làm.
Hắn thu trân châu, lại cho huynh muội Lý Phong Vũ, Văn Nhân Thiên Thiên một ít linh dịch xem như là bồi thường, mọi người đều hoan hỉ, dù sao chém giết xúc tu kỳ quái chủ yếu là công lao của Lăng Hàn và Hổ Nữu.
Nguyên Thừa Hòa không được phân cái gì, nhưng hắn không bất mãn, bởi vì Lăng Hàn coi hắn là người mình, phân cho hắn mới gọi khách khí.
Tâm thái của hắn cũng thay đổi, từ vừa mới bắt đầu không phục đến hiện tại vui lòng phục tùng, chủ yếu là nhìn thấy chênh lệch với Lăng Hàn.
Nhưng vào lúc này, chỉ thấy ba người từ đằng xa trực tiếp bay vụt tới, mục tiêu sáng tỏ.
Hai già một trẻ, hai ông lão đều là Hoá Thần Cảnh, người trẻ tuổi kia là Sinh Hoa Cảnh, nhưng thình lình đi ở phía trước, có vẻ hơi khác thường.
Võ đạo là địa phương coi trọng tôn ti nhất.
– Giao Bảo Châu ra, các ngươi có thể lăn!
Người trẻ tuổi kia ra lệnh, ánh mắt đảo qua Chư Toàn Nhi, không khỏi sáng lên, chỉ qua nói.
– Nàng lưu lại!
– Tốt tốt, bán cho ngươi!
Hổ Nữu lập tức vỗ tay biểu thị đồng ý.
—————