Cho nên thành phố Giới Bắc rất khó phát triển mạnh, phương bắc cũng như vậy, tất cả các con đường đều bị bản thân bọn họ phá hỏng, không cho phép bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào bước vào, để cho mình đứng ở thế bất bại sao?
“Đừng lo lắng, chờ đại ca tới đi.”
Lão Ngũ nói: “Chỉ cần đại ca tới là chắc chắn có thể giải quyết được.”
Lý Đông chỉ có thể gọi điện thoại cho Giang Ninh, không ngờ Giang Ninh đã lên đường.
Hán dường như biết ở đây sẽ xảy ra chuyện gì, biết Lý Đông đã hết cách, vào lúc cần tới hắn nhất thì hán lại tới.
Buổi chiều, Giang Ninh đã đến.Bên cạnh chỉ có một mình anh Cẩu.Nhưng lão Ngũ lại hiểu rõ, lần này, anh em của anh ta đều tới rồi!
“Anh Ninh, xin lõi.”
Lý Đông rất xấu hổ, anh cảm thấy mình phụ sự kỳ vọng của Giang Ninh.
Đến bây giờ, anh chỉ mới đánh thông được hai trong năm cửa ải lớn, ngay cả thành phố Thiên Bác vẫn là do Giang Ninh âm thầm ra tay giúp đỡ.
“Cậu làm rất tốt.”
Giang Ninh lại mỉm cười, biểu dương Lý Đông: “Cậu phải biết có bao nhiêu người đều không thể đánh thông được năm cửa ải này, cho dù có thể thông qua cũng phải trả giá lớn tới mức nào.”
Lý Đông gật đầu.
Đây đơn giản là cướp đoạt!
Anh không thể đồng ý.
“Yên tâm đi, ở trước mặt Lâm thị thì chuyện nhỏ nhặt này căn bản không tính là vấn đề: “
Giang Ninh nói: “Điều cậu phải làm là để tầm mắt của mình trở nên rộng hơn. Thị trường phương bắc nhỏ bé này không phải là thế giới của cậu.”
Mấy câu nói đơn giản lại làm cho Lý Đông cảm giác như máu trong cơ thể cũng muốn sôi trào.
Giang Ninh chẳng những không trách còn khích lệ anh, thậm chí bằng lòng cho anh cơ hội, để anh tiếp tục trưởng thành!
“Tôi đã từng nói là muốn mọi người cùng trưởng thành theo Lâm thị”