“Vậy…” Triệu trưởng lão á khẩu không nói được gì.
Hàn Lập nhìn mấy người còn lại, hình như cũng không có phản đối quyết định của Lý thị, liền nhanh chóng lấy từ trong túi thuốc đem theo một cái bình nhỏ màu xanh, từ bên trong lấy ra một viên dược hoàn màu đỏ.
“Ai đó lấy cho ta một cốc nước ấm, hòa viên dược hoàn này vào trong rồi cho Lý trưởng lão uống vào.”
“Để ta” Hàn Lập còn chưa dứt lời, một thanh âm thanh thúy, rõ ràng truyền tới.
Trương Tụ Nhi mắt sưng đỏ, vốn đang đứng ở gần đó bỗng lên tiếng, liền sau đó đi ra khỏi phòng.
Lệ Phi Vũ bỗng ngẩn người ra một lúc, sau đó liền theo ra ngoài. Hàn Lập thấy vậy trong lòng không nhịn được xỉ vả Lệ Phi Vũ một phen.
Chỉ một lát sau, Trương Tụ Nhi vẻ mặt bất đắc dĩ đi vào, hai tay trống trơn, mà Lệ Phi Vũ đang cẩn thận bê một cốc nước, đi sát theo sau.
Mọi người trong phòng nhìn thấy cảnh tượng tốt này, đều không nhịn được vui vẻ lên chút, trong ánh mắt lộ ra vẻ cười cười, điều này làm cho Trương Tụ Nhi mặt đỏ ửng, tay chân thất thố, lộ ra thần thái thiếu nữ trong chốn khuê phòng.
Bất quá việc này làm cho không khí khẩn trương trong phòng giảm đi không ít, làm cho tâm tình mọi người cũng giảm bớt, nhẹ nhàng đi rất nhiều.
Lệ Phi Vũ ngoan ngoãn cầm chén bưng đến cho Lý thị.
“Hàn đại phu, ngươi xem chén nước đã được đun sôi này có dùng được không?” Lý thị chuyển ánh mắt sáng hỏi ý kiến Hàn Lập.
“Có thể được.”
Hàn Lập sớm đã nhìn qua cốc nước, gật đầu rồi tiếp lấy quai cốc. Hắn bỏ viên dược hoàn kia vào trong nước, cả chén nước trong chớp mắt bỗng hóa thành màu hồng.
“Cho Lý trưởng lão uống hết là được, nữ nhân các người vốn tinh tế cẩn thận, ngươi tới làm việc này đi.” Hàn Lập lấy tay đưa chén thuốc cho đối phương.
Lý thị vội vàng đáp ứng, không có từ chối.
Đối với nàng mà nói, mỗi câu nói của Hàn Lập đều liên quan đến tính mạng của phu quân, như thế nào mà không nghe cho được.
“Đây rốt cuộc là thuốc gì?” Lý thị nhìn vào chén thuốc, sau đó cẩn thận đem chén thuốc màu đỏ này bón vào miệng Lý trưởng lão, Triệu trưởng lão có chút không nhẫn lại được, liền hỏi ngay vấn đề mà mọi người trong phòng đều muốn biết.
“Là một loại thuốc giải độc ta tự chế, hi vọng sẽ có chút hiệu quả.” Hàn Lập lãnh đạm trả lời.
Hắn không muốn mọi người biết đến “Thanh linh tán”, ai biết loại thánh dược giải độc này có đem lại phiền toái cho hắn hay không, dù sao cẩn thận vẫn tốt.
Một lúc lâu sau khi cho Lý trưởng lão uống thuốc, nét mặt già nua đầy hắc khí của Lý trưởng lão bắt đầu trở lên nhạt dần, độc ban trên người cung từ từ chuyển biến, bắt đầu thu nhỏ lại.
Loại biến hóa có thể quan sát này, cho dù là kẻ chẳng hiểu biết gì cũng biết được độc trên thân Lý trưởng lão đang được khu trừ dần dần. Sự tình đang theo chiều hướng tốt mà phát triển.
Chứng kiến hết thảy sự tình, mọi người trong phòng không nhịn được đã bắt đầu vui vẻ ra mặt, ánh mắt nhìn Hàn Lập đã không còn như lúc đầu. Chỉ có Triệu trưởng lão mặt mũi vẫn như cũ, dùng cái mũi hừ nhẹ một tiếng, bất quá, thần sắc lão cũng hòa hoãn đi không ít.
Thấy mình còn chưa thi triển thủ pháp giải độc mà độc tố bắt đầu biến mất, Hàn Lập cũng có chút giật mình.
“Thanh linh tán” lại có hiệu quả như vậy, đúng là nằm ngoài dự liệu của hắn. Có lẽ loại độc này cũng không có cái gì quá lợi hại, trong lòng hắn không khỏi nghĩ như vậy.
Mắt thấy sự tình đang phát triển theo chiều hướng có lợi, Hàn Lập đã có chút buồn bực. Nguyên nhân căn bản có hai nguyên nhân: Thứ nhất, là vừa rồi khi giải độc hắn có nói qua, quá trình giải độc có chút nguy hiểm, nhưng nếu độc tính cứ thế này mà dễ dàng bị khu trừ, chẳng phải chính hắn đã nói dối sao, làm cho người khác nghĩ rằng hắn cố ý dấu diếm, không muốn giải độc?
Thứ hai, “Thanh linh tán” đối với độc của kẻ khác thì lại có tác dụng như vậy, tại sao lại không có tác dụng với loại độc trên cơ thể mình cơ chứ? Loại độc tiềm tàng trong cơ thể này đã làm cho Hàn Lập vẫn luôn lo lắng cho tới nay.