“Thế nào, ngươi không biết?” Vệ Đình Húc trái lại trông có vẻ khá kinh ngạc, cầm trong tay một vật gì đó được mảnh vải che bọc, dường như chắc chắn là Chân Văn Quân sẽ nhớ ra, mỉm cười nhìn nàng chờ nàng mở miệng.
Chân Văn Quân lúng túng lo lắng đứng ở tại chỗ, vẻ tươi cười cứng ngắc, tròng mắt đảo qua một vòng, hạ thật lớn quyết tâm mới tỏ ra bừng tỉnh đại ngộ mà “Nga” một tiếng thật mạnh, vui vẻ nói: “Tỷ tỷ thế mà còn nhớ rõ! Thật sự là…… Bản thân ta cũng đã quên mất!”
Vệ Đình Húc nhấc mảnh vải lên, đem hình nhân bằng gỗ đưa tới trước mặt nàng: “Ngươi nhìn xem có giống ngươi không? Mấy năm nay đi theo bên cạnh ta vào nam ra bắc liên tục vất vả, ta cũng chưa từng mừng sinh thần cho ngươi. Năm nay vừa lúc có thời gian rảnh rỗi, muốn tự tay chuẩn bị một phần lễ vật thành tâm thành tín tặng cho ngươi, xem như là lễ vật mừng tuổi mười bảy.”
Chân Văn Quân tiếp nhận hình nhân gỗ kia, thấy nó quả thực cùng chính mình giống nhau như đúc, dáng dấp tiểu hầu tử giương nanh múa vuốt còn có vài phần nghịch ngợm. Lại nhìn đầu ngón tay của Vệ Đình Húc bị thương mấy chỗ, không nghĩ tới Vệ Đình Húc lại đối với nàng dụng tâm như vậy.
“Thế nào? Có thích không?” Vệ Đình Húc thấy nàng cầm hình nhân gỗ mà không có phản ứng gì, liền truy hỏi tới cùng.
Chân Văn Quân trìu mến vuốt ve hình nhân gỗ, trong mắt lại chậm rãi chảy ra vài giọt lệ.
“Thích, đặc biệt đặc biệt thích.” Lời này nói ra ngược lại là thật tình, trong lúc lệ ý cuồn cuộn thanh âm cũng có chút nghẹn ngào, “Không nghĩ tới tỷ tỷ đối với ta lại để tâm như vậy, ta…… ta có thể ở bên cạnh tỷ tỷ thật sự là quá tốt.”
“Sao lại khóc, ngày tốt lành như vậy mà. Đến.” Vệ Đình Húc hướng nàng vẫy tay, Chân Văn Quân ôm hình nhân gỗ vào trong ngực, quỳ tiến đến trước mặt Vệ Đình Húc. Vệ Đình Húc dùng khăn tay giúp nàng lau đi nước mắt, ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp của nàng, tinh tế tỉ mỉ ngắm nhìn.
“Chỉ chớp mắt muội muội đã mười bảy tuổi, còn mau nước mắt như vậy.”
Chân Văn Quân đang muốn nói lời đường mật một phen, Vệ Đình Húc lại nói tiếp: “Cũng sắp phải xuất giá rồi, còn giống như một hài tử.”
Chân Văn Quân thoáng cái nghẹn họng, lập tức ôm lấy Vệ Đình Húc, đem mặt mình dán vào trên đùi nàng: “Ta không xuất giá! Tỷ tỷ, đừng bắt ta xuất giá có được không, muội muội muốn vĩnh viễn bồi ở bên người tỷ tỷ, hầu hạ tỷ tỷ!”
“Nói chuyện cũng giống hệt hài tử. Được, được, trước tiên đừng khóc, bằng không ngày mai hai mắt sẽ sưng lên đó.”
Giờ khắc này ít nhiều vẫn là có chút yếu tố diễn trò, nhưng trong lòng Chân Văn Quân thật sự đang âm thầm chua xót. Vệ Đình Húc đối với nàng quả thực không tệ, nhưng nàng suy cho cùng vẫn là một mật thám, thậm chí vừa mới đem nét chữ của Vệ Đình Húc lén truyền cho địch nhân. Nhớ lại một màn giả vờ giả vịt giữa nàng ấy cùng Lý Duyên Ý, tựa hồ đang che lấp một ít hiềm khích. Tuy rằng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng Chân Văn Quân đoán có lẽ là bởi vì chuyện A Hâm có sự phát triển tiếp theo, kế ly gián kia có lẽ không quá đơn giản. Vệ Đình Húc không nói với nàng chính là không muốn để cho càng nhiều người biết được. Chuyện suy đoán tâm tư, vẫn là càng ít người biết thì càng tốt, để tránh lộ ra dấu vết vô ích lại thêm phiền toái. Vệ Đình Húc cùng Lý Duyên Ý đem cùng một chuyện giấu ở trong lòng, vậy phần chữ viết kia liệu có thể sẽ dẫn tới càng nhiều rắc rối nữa không? Đáp án là tất nhiên rồi. Kỳ thật thì càng có chuyện rắc rối, thân là mật thám Chân Văn Quân sẽ càng có giá trị tồn tại, đây là sách lược mà nàng đã sớm vạch ra. Nhưng hiện tại nàng lại gặp phải vấn đề đáng sợ nhất, đó là nàng dần dần đối với Vệ Đình Húc sinh ra tình cảm chân thật.
Nếu hiện tại Tạ gia muốn nàng động thủ giết Vệ Đình Húc để đổi lấy tính mạng của a mẫu nàng, nàng hạ thủ được sao?
Nàng trả lời là: không biết.
Nàng phải cảm tạ Tạ Phù Thần, đã đón nhận a mẫu nàng từ trong tay Tạ Thái Hành, chỉ cần tình báo mà không phải là ám sát. Nếu không, nàng đã rơi vào tình huống càng khó khăn hơn.
Chân Văn Quân tự nhủ với chính mình, Vệ Đình Húc bất quá cũng chỉ là kiếp mã mà nàng muốn nắm ở trong tay mà thôi, tuyệt đối không thể động tình, bất luận là loại tình cảm gì.
Dấu chân của Lý Duyên Ý cơ hồ đạp khắp toàn bộ Tuy Xuyên, từ Cù huyện một đường hướng tới phương bắc, ngay cả Kỳ huyện đông lưu dân nhất cơ hồ đã bị hồ tộc chiếm lĩnh cũng đi tới. Các huyện của Tuy Xuyên cũng có không ít kẻ hôn quan giống như Hồ Huyện lệnh thích cướp đoạt mồ hôi nước mắt của dân chúng, tất nhiên cũng có những vị quan tốt thanh liêm chính trực yêu dân như con. Lý Duyên Ý dọc theo đường đi không chỉ phân phát lương thực mà còn trừ gian diệt ác, mỗi nơi nàng tới đều là một mảnh trầm trồ khen ngợi, rất được dân chúng hoan nghênh đón chào.
Khi việc này rơi vào trong tai Lý Cử thì hắn đã không còn cảm giác gì nhiều. Vị tỷ tỷ này của hắn là dạng người gì, hắn rõ ràng hơn bất kỳ ai khác.
Lý Duyên Ý ra sức thi triển bản lĩnh ở bên ngoài, ỷ vào thân phận Trưởng Công chúa có thể rời khỏi Cấm uyển chạy đi khắp nơi, không có các cựu thần đuổi theo sau lưng nói làm Hoàng đế thì nên cẩn thận, lúc này phải lấy an toàn làm trọng, vì lê dân bách tính và thiên hạ thái bình chớ nên ngao du khắp nơi. Quốc sự nặng nề cần hắn đích thân thẩm duyệt, bận rộn đến mức hắn muốn sứt đầu mẻ trán, còn phải hết lần này tới lần khác bởi vì Lý Duyên Ý ngáng chân hắn mà nổi giận. Lý Cử đã được tôi luyện đến mức không còn biết tức giận nữa rồi.
Trước đó Diêu Duy cáo lão về hưu khiến vị trí Thượng thư lệnh bị bỏ trống, Lý Cử đương nhiên muốn tâm phúc của mình tiếp quản Thượng thư đài, không nghĩ tới Thái hậu lại chen chân vào, đích thân chỉ định Tả Húc tiếp nhận chức vị này. Tả Húc chính là lão sư của Lý Duyên Ý, hai người chẳng phải là cùng chung chiến tuyến sao? Tả Húc tiêu sái lập tức nhậm chức làm cho Lý Cử ngay cả một nơi cuối cùng để đóng cửa phát tiết cũng không có, hắn cũng không bao giờ đặt chân đến Thượng thư đài nữa, lần nào cũng để cho Phùng Khôn cùng Tạ Phù Thần đến Thái Cực điện hoặc thư phòng gặp hắn. Hiện giờ Tư đồ Vệ Luân chưởng quản dân sinh, Thiếu phủ Trưởng Tôn Diệu chưởng quản lễ chế, Đại tư nông Lâm Quyền chưởng quản tài chính, Thượng thư lệnh Tả Húc trợ giúp Hoàng thượng quyết định sách lược, tất cả bọn họ đều là người của Lý Duyên Ý. Đám người này khí thế ồ ạt, đã tạo nên tình thế một tay che trời, đối với đế vị của hắn giống như hổ rình mồi. Mà đứng ở phía sau hắn ngoại trừ một đám cựu thần, có thể chống lại bè đảng Vệ thị chỉ có Phùng Khôn cùng Tạ Phù Thần.
Tạ Phù Thần chính là Ngự sử Trung thừa, phụ trách quản lý bá quan, trước kia cũng đã từng làm nên vài đại sự, rất được mọi người ca ngợi. Nếu không phải hắn lo việc triều chính nhiều năm, môn sinh quan lại dưới quyền ngày xưa trải rộng khắp nơi, thì chỉ sợ Hoàng đế trẻ tuổi chưa chắc đã có thể đạt được sự ủng hộ của các cựu thần. Tạ Phù Thần là hai chân của hắn, là trụ cột giúp hắn có thể đứng ở trên Thái Cực điện cho đến tận bây giờ; Quốc trượng Phùng Khôn mặc dù được xưng là Phiêu Kỵ Đại Tướng quân, nhưng Đại Duật từ thời khai quốc tới nay vì để ngăn chặn họ ngoại cầm quyền, nên mỗi một Quốc trượng đương nhiệm đều chỉ là được phong danh hiệu. Phiêu Kỵ Đại Tướng quân được xem là nhất phẩm, nhưng trong tay lại không có thực quyền, binh quyền đều ở trong tay Tư mã.
Lão Tư mã đương nhiệm nắm binh quyền chính là người trung liệt, hắn mặc dù cùng Trưởng Công chúa có chút thân cận, nhưng vẫn luôn vì Lý Cử bày mưu tính kế. Hắn là người trung lập quyền cao duy nhất đương triều, cũng nhờ có hắn vẫn luôn duy trì vị trí trung lập, bằng không trận chiến tỷ đệ tương tàn này giữa Lý Cử và Lý Duyên Ý có lẽ đã sớm phân thắng bại. Nói rõ hơn một chút, Lý Cử cảm thấy nếu như binh quyền cũng lọt vào trong tay Lý Duyên Ý thì hắn có thể đã sớm mất mạng rồi. Đại Duật đích xác không còn binh chủng gì nữa, chỉ là một đống thi hài gầy còm chết đói, quân đội Đại Duật cộng thêm tất cả bộ khúc của các sĩ tộc cùng toàn bộ hương dân chưa từng nhập binh tịch, ít nhất cũng có mười lăm vạn đại quân. Đây chính là lực lượng cuối cùng của Đại Duật, Lý Cử phải nắm chặt nó ở trong tay, chờ đợi một ngày nào đó hợp lực cùng quân đội bí mật của hắn.
Vị lão Tư mã này đã qua tuổi bảy mươi, trước kia vì nguyên nhân đặc biệt vẫn chưa cáo lão hồi hương. Tháng trước hắn rốt cục cũng đệ trình tấu chương xin về hưu, thỉnh cầu Lý Cử đem chức vị Tư mã giao ra. Lý Cử hiểu được lão Tư mã chung quy đã già yếu mệt mỏi, muốn rời xa trung tâm vòng xoáy. Từ sau Diêu Duy, trong triều nổi lên phong trào cáo lão về hưu, hắn có thể hiểu được.
Lý Cử đã vẽ một dấu tròn đỏ thật to trên tấu chương rồi, đóng dấu ngọc tỷ, chỉ còn chưa tuyên bố với bên ngoài. Hắn muốn đợi Tạ Phù Thần từ phương bắc trở về tiếp nhận chức vị Tư mã. Trước đó để mất vị trí Thượng thư lệnh chính là bởi vì nóng vội để lộ tin tức mới có thể bị người của Lý Duyên Ý và Canh thị nhanh chân đến trước. Lúc này đây —— Lý Cử nói với chính mình, lúc này đây nhất định phải giữ kín bí mật, tuyệt không thể thất bại nữa.
Chiếu thư bổ nhiệm của Lý Cử vừa mới từ kinh thành phát đi, Tạ Phù Thần đã trên đường trở về.
Đương nhiên không phải bởi vì quân thần hai người tâm linh tương thông.
Ba ngày trước có một phong thư khẩn bay đến Mạnh Lương, Tạ Phù Thần ẩn nấp ở đây đã nhiều ngày, bị gió bấc lạnh lẽo kịch liệt thổi đến bệnh nặng nhưng vẫn tiếp tục tiến hành kế hoạch bí mật đóng quân, sau khi thu được phong thư này thì ngay lập tức ngã bệnh.
Phong thư mà Tạ Phù Thần thu được đó đến từ Vệ Đình Húc, đây là một phong thư cực kỳ ngoan độc.
Vệ Đình Húc hướng Lý Duyên Ý xin Lưu Phụng một là để thăm dò xem Lý Duyên Ý đối với nàng đến tột cùng có bao nhiêu đề phòng, hai là nàng quả thực muốn dùng đến Lưu Phụng, dùng Lưu Phụng đặc biệt đi điều tra tung tích của Tạ Phù Thần. Lưu Phụng quả nhiên là lão tướng dày dặn kinh nghiệm, sau khi đến Mạnh Lương không tới một tháng đã xác định được nơi ở của Tạ Phù Thần vốn đang lẩn trốn bên trong màn sương mù.
Vệ Đình Húc từ trước đến nay không phải là người tùy ý để người khác công kích mà không đánh trả, nàng có thù tất báo, người khác đánh nàng ba quyền nàng nhất định sẽ đáp lễ ba đao. Chuyện lần này ly gián nàng và Lý Duyên Ý tuyệt không thể cứ như vậy mà bỏ qua.
Lý Duyên Ý và nàng đều là người thông minh, sẽ không ở thời khắc mấu chốt tự mình gây loạn trận tuyến. Lý Duyên Ý có thể không hỏi thêm một câu nào đã giao Lưu Phụng ra, chứng tỏ nàng không bị trúng kế này —— ít nhất hiện tại thì không. Nhưng cái cảm giác bị tính kế vẫn khiến cho Vệ Đình Húc như bị hóc xương ở cổ họng.
Việc này hiển nhiên là do đám người Lý Cử gây nên, có điều Vệ gia các nàng cùng Tạ gia ngươi tới ta đi đối kháng nhiều năm như vậy, Vệ Đình Húc ít nhiều vẫn hiểu Tạ Phù Thần. Tạ Phù Thần luôn luôn tự xưng là thủ lĩnh Thanh Lưu, chính là làm theo tam cương ngũ thường, được người tôn làm đại nho đương thời. Vị đại nho này tuyệt đối sẽ không vì chèn ép đối thủ mà ép buộc thân sinh nữ nhi hút phù dung tán, thậm chí đưa lên giường người khác. Việc này đừng nói là chính hắn sẽ không làm, chỉ cần biết có người khác làm cũng đủ để hắn tức giận tổn thọ mấy năm —— tựa như năm đó khi chuyện tư ẩn của A Hâm cùng Lý Duyên Ý bị truyền ra làm ca dao hát xướng khắp cả Động Xuân, Tạ Phù Thần sau khi biết được chuyện này đã dùng gia pháp nghiêm khắc trừng phạt A Hâm, tức giận đến sinh bệnh nặng, ước chừng ba tháng không có thượng triều.
Cho nên Vệ Đình Húc suy đoán, Tạ Phù Thần vẫn luôn ở Mạnh Lương chắc hẳn không phải là chủ mưu của kế ly gián lần này. Có lẽ là Lý Cử tự mình nghĩ ra cũng có lẽ là mưu kế của vị Quốc trượng kia, không quan trọng, là ai cũng được. Đứng ở lập trường của Thanh Lưu mà suy xét, dùng A Hâm làm ngòi nổ là thập phần mạo hiểm, ly gián không được đối thủ nói không chừng sẽ làm cho nội bộ đồng minh của mình bị lục đục. Đây là một nước cờ hiểm, chắc chắn người hiến kế đã có chuẩn bị sẵn sàng gánh chịu mạo hiểm rồi.
Một khi đã như vậy cũng đừng để cho sự chuẩn bị này bị uổng phí.
Với tư cách là gia chủ Tạ gia, Tạ Phù Thần nhất định phải biết chuyện này. Nếu hắn không biết, Vệ Đình Húc liền nói cho hắn biết.
Tạ Phù Thần ngã bệnh một trận không dậy nổi, Lưu Phụng muốn tra xét tin tức của hắn lại không có cơ hội. Tạ Phù Thần cơ hồ không hề đi ra ngoài nửa bước, suốt ngày ở trong phòng không ra khỏi cửa. Lưu Phụng canh giữ suốt mười ngày cũng không có tin tức, chỉ có người ra ra vào vào đưa thuốc.
Lưu Phụng mang chuyện này trở lại Tuy Xuyên, Vệ Đình Húc sau khi thu được thông tin này mơ hồ nếm ra được chút tư vị.
“Tạ Phù Thần thật sự trầm tĩnh đến mức nhẫn nhịn. Ta dùng danh nghĩa dòng họ Tạ gia phát đi tin tức, mà hắn lại có thể án binh bất động, có lẽ đã đoán được đây là kế sách ly gián của chúng ta rồi.”
Đêm khuya trong gian phòng nhỏ, ngọn đèn ở phía trước, A Liêu cùng Vệ Đình Húc mặt đối mặt, trong tay cầm hai chén rượu.
“Hắn nhất định là rất tức giận, nhưng chắc chắn sẽ không trực tiếp đòi lại công đạo. Ta và Trưởng Công chúa đều có thể áp chế nghi ngờ, huống chi là Tạ Phù Thần, hắn sẽ không đi khởi binh vấn tội. Bất quá cho dù bọn họ có đề cập đến chuyện của A Hâm hay không, Tạ Phù Thần cũng sẽ để lại tâm nhãn đối với đám người Lý Cử, mà Lý Cử cũng sợ Tạ Phù Thần trả thù, tất nhiên sẽ tăng thêm một tầng đề phòng.” Vệ Đình Húc đem chén rượu uống một hơi cạn sạch, “Chúng ta cứ lấy gậy ông đập lưng ông đi.”
“Chuyện kia……” A Liêu tới gần, “Có phải là sắp sửa bắt đầu rồi không?”
“Đúng vậy.” Trên khuôn mặt mang theo men rượu của Vệ Đình Húc tỏa ra khí tức nguy hiểm, “Kế ly gián này dùng ở chỗ này vừa đúng, chúng ta phải cảm tạ người thi kế nhiều hơn. Tạ Phù Thần rất nhanh sẽ có cơ hội thảo phạt Phùng Khôn, vì nữ nhi phục thù, mà Lý Cử một câu dư thừa cũng nói không được. Tạ Phùng hai người không phải được xưng là hai chân chủ chốt của Hoàng đế Đại Duật đó sao? Ta trước hết đánh gãy một chân.”