“Mọi người đều biết hiệp ước liên minh Lâm Đồ là hiệp ước được ba nước ký kết vào hơn bảy mươi năm trước… và nó đã không còn được tính từ lâu.” Một phó sứ của Nam Triệu cất lời: “Đông Thần các người hà cớ phải làm khó người khác?”
“Trước đây Nam Triệu các ngươi mà không đi đầu xé bỏ hiệp ước thì mối quan hệ giữa ba nước sao có thể đi đến bước đường ngày hôm nay?” Phó sứ Đông Thần nói: “Đông Thần và Bắc Lương chưa từng nói sẽ không tính đến hiệp ước Lâm Đồ!”
Nói một thôi một hồi, lại quẹo về hiệp ước Lâm Đồ.
Lương Diệp và các đại thần Bắc Lương cùng nhau hóng hớt. Không ai chê chuyện lớn, lâu lâu thân thiện chêm vài câu thêm dầu vào lửa, chọc người ta giận sôi lên rồi lại có người đứng ra hòa giải, ỷ vào lợi thế nhân số đông, nói hết những gì cần nói. Chốc chốc giúp Nam Triệu, chốc chốc lại giúp Đông Thần, song luôn đóng vai trò khuấy đảo trong đó. Cuối cùng, sứ thần hai bên bắt đầu uống nước tì tì.
Thân Nguyệt Lệ ngồi tại chỗ lặng nhìn Lương Diệp bằng ánh mắt chứa đựng sự oán thán, phẫn nộ xen lẫn nỗi thất vọng chẳng thèm che giấu. Ai thấy cũng tưởng chừng nàng ta đang nhìn một tên phụ tình.
Lương Diệp hết sức lão luyện, vài lần Thôi Ngữ Nhàn định lên tiếng thăm dò nhưng toàn bị hắn chặn lại nhẹ như bẫng, mặc cho đám người này đấu võ mồm hăng say, xem thái độ rõ là định giả vờ hồ đồ đến phút chót, kiên quyết không buông lời.
Các ngươi cứ ầm ĩ lật tung trời đi, trẫm chỉ là một thằng điên trí nhớ kém thôi.
Vương Điền vậy mà thấy được cả nét vô tội trên mặt hắn, khóe miệng không khỏi giật giật.
Trong bữa tiệc, tranh thủ thời gian Lương Diệp tạm vắng mặt, Vương Điền cũng đứng dậy rời đi, vòng tới cửa hông tại điện sau. Chưa cần thông truyền, Vân Phúc ở trong đã tự động mở cửa ra.
Vương Điền đi vào, chỉ thấy Lương Diệp đang ngắm nghía ngọc bội trong tay vừa lấy được từ chỗ Thân Nguyệt Lệ, còn vui vẻ lắc lắc trước mặt anh: “Trẫm tìm lại được ngọc bội rồi, vừa hay phối với chiếc của ngươi thành một đôi.”
“…” Vương Điền lặng thinh hai giây, quyết định bàn chính sự với hắn: “Đông Thần sẽ không chịu để yên. Cứ tiếp tục vậy, sợ rằng kết quả sẽ ngược hẳn.”
Lương Diệp nhướng mày, hơi ngạc nhiên: “Trẫm tưởng ngươi sẽ hỏi chuyện về Thân Nguyệt Lệ cơ.”
Vương Điền hờ hững đáp: “Không cần thiết.”
“Không cần thiết?” Lương Diệp nắm tua rua ngọc bội vẩy vẩy trước mặt anh, nghiêm túc nói: “Đây quả thực là vật bên mình của trẫm.”
“Ngươi không thích nữ tử như Thân Nguyệt Lệ.” Vương Điền điềm nhiên nói: “Chỉ không biết nàng ta lấy được nó bằng cách nào.”
“Trẫm không có ấn tượng gì.” Lương Diệp tung hứng ngọc bội, hiếu kỳ hỏi: “Sao ngươi biết trẫm không thích kiểu người như Thân Nguyệt Lệ?”
“Bởi vì ta thích kiểu dịu dàng săn sóc, hiển nhiên ngươi cũng thích mẫu người tương tự.” Vương Điền thản nhiên đáp, cúi đầu tìm đồ trong tay áo.
Lương Diệp híp mắt: “Ngươi thích kiểu dịu dàng săn sóc? Vợ ngươi giống vậy sao?”
“Dĩ nhiên rồi, không thì sao ta lại cười nàng ấy.” Vương Điền bịa đặt linh tinh: “Hơn nữa nàng ấy còn giỏi kiếm tiền và nghe lời ta nhất đó.”
Mỗi lần xem báo cáo quý và báo cáo năm của công ty, anh đều rất đỗi vui mừng và yên lòng.
Lục lọi một hồi, anh mới tìm được món đồ mình cần, chẳng hề quan tâm ánh mắt dần trở nên u ám của Lương Diệp: “Sáng nay ta tìm được một phần của hiệp ước Lâm Đồ, bên trong chứa kha khá thông tin hữu ích. Nếu họ muốn nói chuyện bằng hiệp ước Lâm Đồ thì chúng ta phải bàn luận với họ theo đúng hiệp ước này. Lát nữa ngươi đừng từ chối mãi…”
Vương Điền mở bản hiệp ước không nguyên vẹn ra giơ tới trước mặt Lương Diệp, chỉ vào một hàng chữ trong đó: “Dẫn dắt chủ đề qua hướng quan hệ thông gia, còn lại cứ giao cho ra.”
Lương Diệp cúi đầu nhìn hàng chữ kia một lát, khó chịu nhíu mày: “Ngươi làm được chứ?”
“Đàm phán thôi mà, cùng lắm chỉ thay đổi đối tượng.” Vương Điền bình tĩnh nói: “Ta hiểu sơ sơ.”
Lương Diệp cúi đầu nhìn tàn quyển, trầm ngâm một lúc lâu rồi mới ngẩng đầu lên, nói với vẻ mặt hung hiểm: “Giữa trẫm và người vợ cả kia của ngươi, ai dịu dàng săn sóc hơn?”
Vương Điền nghi ngờ tai mình bị điếc. Trước ánh mắt u ám đầy tính đe dọa của hắn, anh đập phần hiệp ước đó vào ngực hắn, bình tĩnh hỏi: “Ngài chưa tỉnh ngủ hay sao vậy Bệ hạ?”