Cố Hoài Việt nhíu mày, tắt điện thoại.
Hôn lễ ngày hôm nay quả thật là náo nhiệt, ThẩmMạnh Xuyên đứng ở một bên, nhìn mọi người vây lấy hai nhân vật chính, nhíu màymột chút rồi nhìn sang người bên cạnh mà nói, “Ai, chúng ta lúc nào thì mới điđăng ký được.”
Đồ Hiểu đang hoàn toàn chìm đắm trong bầukhông khí vui mừng này , rồi nhìn biểu tình hàm chứa ba phần ý cười của Thẩm MạnhXuyên, đợi đến khi hiểu được ý tứ của hắn thì nhướng mày nói thẳng, “Nằm mơ.”
Thẩm Mạnh Xuyên có chút lơ tơ mơ trong ý nghĩcủa mình, “Thế nào, em thấy anh chướng mắt làm à?”
Đồ Hiểu liếc hắn, “Chỉ bằng anh mà ngay cảtheo đuổi cũng không có, mà tôi lấy anh thì phải mang họ anh sao?”
Thẩm Mạnh Xuyên, “Nha, đừng nói thế chứ, cũnggiống như thời xưa, em gả cho anh thì thật sự có thể mang họ của anh rồi.”
Đồ Hiểu bị bộ dạng cà lơ phất phơ của hắn làmcho tức giận không ít, thẳng cho đến khi không chịu được nữa mà vung tay đi ragoài. Thẩm Mạnh Xuyên vừa nhìn biết được cô ấy vừa rồi là nghiêm túc thì khuônmặt nhanh chóng biến sắc, cất bước đi theo ra ngoài.
Thẩm Mạnh Xuyên nhắm mặt đi theo phía sau ĐồHiểu, ý đồ kéo cánh tay của cô lại, cũng mạnh dạn thử một lần nhưng kết quả làlại bị cô tránh được.
“Anh nói này, chúng ta đừng náo loạn nữa đượckhông? Ở nơi này nhiều người như vậy, tốt xấu gì cũng là chiễn hữu cùng lãnh đạotrong quân đội, chừa cho chúng ta chút mặt mũi được không?”
“Anh muốn náo loạn là chuyện của anh, tôi đi bộthế này thì có liên quan gì tới chuyện mặt mũi?”
Đồ Hiểu trừng hắn, nhưng bước chân cũng chậm lạirất nhiều. Thẩm Mạnh Xuyên nhân cơ hội vượt qua cô, “Em nói một chút đi, em vìsao lại không muốn gả cho anh chứ?”
“Lý do gì thì anh cứ nghĩ đi.”
Thẩm Mạnh Xuyên nhức đầu, lý do cô ấy không đồngý với anh thì anh tìm không ra, lý do cô hẳn không đáp ứng chính là từ hắnnhưng thật ra hắn cũng có một số việc muốn nói, “Em nghĩ sao vậy, anh cũngkhông phải là cưới thêm vợ bé gì đúng không? Tuy rằng em lúc 10 tuổi đã rời khỏiThẩm Dương và đến thành phố B này sống một thời gian dài, một mình em thi vàotrường cao đẳng ở đây thì anh cũng không nói hai lời mà trực tiếp báo danh đếntrường quân đội ở thành phố B, trực tiếp đi đến bên cạnh em.”
“Đó là anh không muốn nghĩ mà thôi.”
Đúng, hắn thừa nhận. Thẩm Mạnh Xuyên suy nghĩmột chút rồi nói, “Chúng ta hiện tại không phải là rất tốt sao? Vẫn tốt như vậythì không phải là có thể kết hôn sao?”
“Ai tốt với ai chứ?” ĐồHiểu đứng lại, xoay người lại trợn mắt lên trừng hắn, “Tôi nói cho anh, anh nếunhư cho rằng cứ như vậy mà tôi có thể gả cho anh thì anh sai hoàn toàn rồi.”
Nói xong, hung hăng cho hắnmột cước rồi xoay người chạy. Để lại một mình Thẩm Mạnh Xuyên thẫn thờ tại đó,không nghĩ được gì.
Không biết có đúng haykhông là ông trời cũng chống đối với hắn, Cố Hoài Việt luôn là người đầu võ mồmvới hắn ở mọi nơi thế mà về vấn đề hôn nhân này cũng tốt hơn hắn, hắn đang gặpphải vấn đề gian nan trước nay chưa từng có…
Phục hồi lại tinh thần,Thẩm Mạnh Xuyên hỏi Tiểu Triệu, “Ngày hôm nay có ai gọi điện thoại tới không?”
Tiểu Triệu vội nói, “Điệnthoại thì không có nhưng trưa ngày hôm nay có một đoàn trinh sát đến nhưng cũngkhông có gì, còn có một chuyện là có người để lại một chiếc túi đứng đồ xongthì đi rồi.”
Túi đồ?
Thẩm MạnhXuyên nhíu mày, mở túi hồ sơ trước mặt ra, lấy những thứ ở trong đó ra, toàn bộphòng làm việc lập tức vang lên một tiếng gầm, “Tên quái đảng nào lại gửi mấythứ đồ chơi này đến chỗ tôi thì quay lại đây.”