Ludwig nói: “Vậy tôi không quấy rầy nữa. Nếu hai cậu cần giúp đỡ gì có thể liên hệ với tôi thông qua Hiệp hội Dẫn đường.”
***
Sau khi diễn vở cặp đôi yêu đương thắm thiết trước mặt Hội trưởng, hai người thuận lợi tiễn được ông lớn này đi. Lục Tắc Hiên trở về phòng ký túc trong Tháp Trắng. Ngay khi vừa vào phòng, Dụ Nhiên hơi nhíu mày: “Tôi cứ cảm thấy chuyện Hội trưởng đến bất chợt thế này không đơn giản.”
Lục Tắc Hiên suy đoán: “Có thể ông ấy chỉ tốt bụng tới chữa trị cho tôi nhưng không loại trừ khả năng tới để thử chúng ta?”
Giờ họ vẫn chưa xác định được Hội trưởng là địch hay bạn, vậy nên chưa thể đưa ra kết luận ngay được.
Tối muộn, sau khi tắm rửa xong, Lục Tắc Hiên vốn định ngủ sô pha nhưng Dụ Nhiên bỗng gọi hắn lại: “Tắc Hiên, vào phòng ngủ chung đi.”
Lục Tắc Hiên ngây người, ngoảnh lại nhìn Dụ Nhiên: “Ngủ chung giường sao?”
Dụ Nhiên nghiêm túc nói: “Tôi cảm thấy “đã đánh dấu nhau” là một lý do rất hay. Về sau, dù chúng ta có ở cạnh nhau như hình với bóng cũng không khiến người khác nghi ngờ; nếu tổ chức hắc ám muốn gây bất lợi cho anh thì tôi cũng có lý do thỏa đáng để cứu “con rối” là anh. Hơn nữa, ký ức đã đánh dấu nhau cũng sẽ là lý do ngăn cản những người muốn điều tra thế giới tinh thần của chúng ta.”
Một khi đã đánh dấu cơ thể nhau, Lính gác và Dẫn đường sẽ buộc định quan hệ cả đời không chia lìa. Quá trình đánh dấu cực kỳ thân mật, hai người sẽ kết hợp thân thể, đây là riêng tư của Lính gác và Dẫn đường, không muốn để người khác nhìn thấy là điều dễ hiểu.
Hôm nay Dụ Nhiên đã viện cái cớ này uyển chuyển từ chối ý tốt muốn chữa trị tinh thần giúp Lục Tắc Hiên của Hội trưởng. Sau này gặp những người thân, bạn bè là Dẫn đường quan tâm, Lục Tắc Hiên cũng có thể dùng lý do này để giải quyết nhanh.
Nhưng Lục Tắc Hiên vẫn thấy hơi lấn cấn trong lòng.
Thấy hắn cứ đứng đó mãi, Dụ Nhiên khó hiểu, hỏi: “Anh ghét ngủ chung với tôi lắm à?”
Lục Tắc Hiên: “…”
Ghét đâu mà ghét, hắn mong còn không được đây này!
Lục Tắc Hiên gãi mũi, xấu hổ giải thích: “Tự nhiên cậu nói thế làm tôi hơi sốc.”
Dụ Nhiên cười cười: “Nếu đã diễn vai người yêu thì phải quen với cơ thể đối phương mới chuẩn. Bằng không, các bậc cha chú giàu kinh nghiệm nhìn cái là biết chúng ta đang diễn.”
Lời Dụ Nhiên nói rất hợp lý. Lục Tắc Hiên gật đầu, vào phòng ngủ, lật chăn, nằm xuống cạnh Dụ Nhiên.
Đây là lần đầu tiên hai người chung chăn chung gối.
Những ngày ở trên hành tinh Nhện Đỏ, tuy cũng là ngủ cùng nhau nhưng lưng của nhện chúa quá rộng, mỗi người đắp một cái lá làm chăn, khoảng cách cũng chẳng gần mấy. Chỉ duy nhất buổi đêm ngay sau khi liên kết tinh thần xong, nhìn thấy ác mộng của Dụ Nhiên, Lục Tắc Hiên mới ôm lấy cậu.
Nhưng hiện tại, một chiếc giường đôi, một tấm chăn đắp, trong chăn còn có hương sữa tắm trên người Dụ Nhiên. Hai người ngủ chung một cách thân mật như vậy khiến đầu óc Lục Tắc Hiên váng vất, cứ tưởng đâu mình đang mơ.
Trái lại, Dụ Nhiên trông rất bình thản, giờ cậu chỉ lo nghĩ làm sao để “diễn kịch cho thật giống”, không cảm thấy chung chăn chung gối có vấn đề gì.
Cậu nhanh chóng ngủ say.
Ban đầu, Lục Tắc Hiên cứng đơ cả người, nhúc nhích cũng không dám, nằm thẳng tưng trên giường như một cái xác. Nhưng dần dần, cơn buồn ngủ kéo tới, hắn cũng chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì ban ngày Dụ Nhiên nhắc đến chuyện “kết hợp nhiệt” với Hội trưởng, lại thêm hai người nằm cùng giường với nhau, đêm đó, Lục Tắc Hiên bỗng mơ thấy những hình ảnh cực kỳ tình tứ.
Trong mơ, Dụ Nhiên bị cơn phát nhiệt làm bối rối, cả người nóng bừng lên, hai má đỏ ửng.
Mà Lục Tắc Hiên trong mơ cũng thật sự ôm lấy Dụ Nhiên, dịu dàng hôn môi, thậm chí… đánh dấu đối phương.
Hai người đã liên kết tinh thần, giấc mơ sẽ chia sẻ cho nhau.
Giống như lúc trước Lục Tắc Hiên thấy được ác mộng của Dụ Nhiên trong thế giới tinh thần, Dụ Nhiên cũng thấy giấc mơ ướt át này của Lục Tắc Hiên.
Cảnh trong mơ quá đẹp, cũng quá chân thật, trong bất tri bất giác, Lục Tắc Hiên đã kéo Dụ Nhiên vào giấc mơ này cùng mình. —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Hai người cùng nằm mơ hết giấc mơ vừa kỳ lạ vừa hoang đường ấy.
Khung cảnh trong mơ vừa khéo là chiếc giường trong phòng ngủ, quả thực khiến người ta như lạc vào cõi lạ.
***
Sáng hôm sau, khi vừa thức giấc, Lục Tắc Hiên cuống cuồng chạy đi tắm nước lạnh ngay lập tức, Dụ Nhiên thì ngồi ngơ ngác trên giường.
Sao thế này? Sao cậu lại mơ thấy giấc mơ đáng xấu hổ như vậy kia chứ?
Vì tinh thần đã liên kết, Dụ Nhiên nhất thời không phân biệt nổi là ai bắt đầu trước. Nhưng lý trí nói với cậu rằng cậu không thể nào mơ một giấc mơ khó hiểu như vậy được, khả năng là Lục Tắc Hiên kéo cậu vào giấc mơ của hắn rồi.
Nhớ lại hình ảnh thân mật trong mơ, tai Dụ Nhiên bỗng nóng lên.
Nằm mơ cùng nhau thật khiến người ta xấu hổ.
Lục Tắc Hiên tắm mất một lúc lâu, tới lúc ra ngoài, Dụ Nhiên đã rửa mặt ở lavabo ngoài cửa phòng tắm xong xuôi, vẻ mặt cũng đã bình tĩnh lại.
Lục Tắc Hiên nhìn cậu, vành tai đỏ lên: “Đêm qua…”
Dụ Nhiên cũng lên tiếng cùng lúc: “Đêm qua…”
Hai người nhìn nhau, đồng thời ngượng ngùng lảng đi.
Lát sau, Lục Tắc Hiên mới khẽ nói: “Có lẽ vì ban ngày cậu nhắc tới chuyện kết hợp nhiệt nên tôi mới mơ như thế. Cậu… Có ghét giấc mơ kiểu vậy không?”
Từng câu từng chữ hắn hỏi đều cực kỳ cẩn trọng, vẻ mặt cũng rất thấp thỏm khiến Dụ Nhiên mềm lòng, an ủi đối phương: “Giấc mơ là thứ không điều khiển được, khoa học cũng không giải thích nổi mà. Anh đừng bận tâm, chỉ là mơ thôi.”
Lục Tắc Hiên hỏi: “Cậu không ghét chứ?”
Dụ Nhiên nhớ đến hình ảnh trong mơ, tai hơi nóng lên: “Cũng không đến nỗi? Dù gì tôi cũng chưa trải qua bao giờ, chỉ cảm thấy hơi kỳ quặc thôi.” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Hai người nhìn nhau rồi lại ngượng ngùng dời tầm mắt.
Chia sẻ giấc mơ thực sự khá xấu hổ, giờ hai người nhìn nhau lại nhớ đến dáng vẻ của nhau trong mơ.
Ai cũng thấy ngại.
Giấc mơ của Lục Tắc Hiên quá trắng trợn, chẳng khác gì mở ra cánh cửa thế giới mới cho Dụ Nhiên.
Năm đó, khi học tập tại Viện Thánh, cậu cũng đã học môn “Si nh lý học Lính gác và Dẫn đường”. Trí nhớ của cậu rất xuất sắc, kiến thức mấy môn lý thuyết này chỉ cần học thuộc qua một lượt là thi được điểm tối đa. Cậu nhớ rất rõ Lính gác và Dẫn đường sẽ đánh dấu nhau như thế nào, đây là nội dung trọng tâm của bài thi.
Nhưng lý thuyết là lý thuyết, thực hành là thực hành.
Đêm qua hai người thực hành lần đầu trong mơ, tuy chỉ là mơ thôi nhưng kết quả của việc mơ chung một giấc chính là…
Chẳng khác gì hai người có mặt tại hiện trường, phối hợp với nhau quay một bộ phim nóng cả.
Dụ Nhiên bất đắc dĩ bóp trán. Không kiểm soát được cảnh trong mơ đúng là phần tệ nhất của liên kết tinh thần.
Nếu tương lai có người cưỡng chế xâm nhập thế giới tinh thần ngay khi cậu và Lục Tắc Hiên đang nằm mơ, trông thấy những cảnh tượng này thì cậu nên giải thích thế nào đây? Chỉ có thể nói là giấc mơ của mình thôi nhỉ, dù gì “con rối” Lục Tắc Hiên đã mất khả năng tư duy rồi, đâu thể chủ động nằm mơ.
Dụ Nhiên cân nhắc đối sách xong xuôi, cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Lục Tắc Hiên cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Khúc nhạc đệm ngắn ngủi này không tạo thành ảnh hưởng quá lớn đối với cả hai. Chỉ là trong vô thức, ký ức thân mật này đã gieo xuống một hạt giống trong đầu hai người, khiến mỗi khi nhớ tới, ai cũng thấy nóng nóng vành tai.
Đây là lần đầu tiên Dụ Nhiên nhận thấy rằng… Thì ra giữa Lính gác và Dẫn đường còn có thể khăng khít đến vậy.