Lý Khoa không thấy cô ghen chỗ nào, đành thở dài, vỗ vai cậu, “Cậu làm bài tập đi, người ta không ghen với cậu đâu.”
Trần Lộ Chu: “… Cô ấy đang giả vờ thôi.”
Khoảng năm sáu giờ, người trong thư viện vắng dần, mặt trời chậm rãi ngả về tây, mặt trời lặn trải một cái bóng dài màu đỏ trong khuôn viên trường, Từ Chi thu dọn máy tính, chủ động đi tới hỏi Trần Lộ Chu, “Đi ăn chung không?”
Trần Lộ Chu liếc nhìn Lý Khoa, Lý Khoa nín cười, nói với Từ Chi: “Cậu ta nghĩ cậu sẽ không chủ động rủ cậu ta đi ăn đấy.”
Từ Chi vẫn khó hiểu, “Vì sao?”
Trần Lộ Chu hắng giọng, bấm bút, đóng sách lại rồi kẹp bút vào trong đó, thong dong bình tĩnh đứng lên, “Đi thôi.”
Thế là một nhóm bốn người lần lượt đi ra sân trường phủ kín ánh trời chiều, lá vàng rơi đầy trên con đường nhỏ, gió lay động vạt áo các thiếu niên, mỗi người có một suy nghĩ khác nhau.
Từ Chi và Hứa Củng Chúc đi trước, ánh chiều tà phía sau phản chiếu cái bóng cao lớn của hai chàng trai. Hứa Củng Chúc liếc nhìn cái bóng vô cùng cuốn hút đó, không nhịn được hỏi Từ Chi: “Nhờ cậu ấy giúp không sao thật chứ?”
“Tớ cũng không biết, nhưng thật sự tớ không vẽ được nữa rồi.”
Hứa Củng Chúc cũng thở dài, “Tớ cũng sắp bị bản vẽ cấu trúc làm cho phát điên lên đây.”
Hai người đi phía sau cũng đang nói chuyện, một tay Trần Lộ Chu ôm sách bên người, đút một tay trong túi, còn không biết xấu hổ mà nói khoác với Lý Khoa: “Bình yên trước cơn bão thôi.”
Lý Khoa cười như được mùa, “Cậu thôi đi, được hời mà còn khoe mẽ? Căn bản là người ta chưa ghen có được không, cậu chưa nhìn thấy dáng vẻ các cô gái ghen hả? Tôi nói cho cậu biết, mặc dù tôi chưa từng chính thức yêu đương, nhưng cũng có tí kinh nghiệm mỏng, trực giác nói cho tôi biết đây không phải là ghen.”
Trần Lộ Chu vẫn không tin, chờ đến nhà ăn, lại nghe thấy âm thanh khay đĩa va chạm quen thuộc, Lý Khoa và Hứa Củng Chúc chạy thẳng tới khu lấy cơm, Từ Chi và Trần Lộ Chu đi tìm vị trí. Trần Lộ Chu vừa đặt sách xuống, Từ Chi đã cười híp mắt lấy thẻ cơm ra nói với cậu: “Muốn ăn gì, hôm nay tôi mời.”
Trần Lộ Chu lạnh lùng nhìn cô, đẩy khay thức ăn lên, “Bớt giả vờ đi, khó chịu thì cứ nói cho tôi biết, cậu không thú vị gì cả.”
Từ Chi à một tiếng, đang định hỏi cậu nói gì thế.
Thì Hứa Củng Chúc đã bưng đĩa thức ăn tới, “Có sườn kho, Từ Chi cậu nhanh lên.”
Từ Chi nói được, bưng đĩa thức ăn bên cạnh lên rồi nhìn Trần Lộ Chu, “Cậu có muốn ăn sườn kho không?”
Trần Lộ Chu không có hứng ăn, dạo này cậu bận học nên ăn uống không đúng giờ giấc, ngoại trừ bữa sáng đúng năm giờ xuống tầng cùng cô đến cửa hàng tiện lợi ăn vài miếng đồ ăn vùng Đông Bắc ra, những lúc khác bao giờ nhớ thì ăn, không nhớ thì làm đề trước, khi nào đói sẽ ăn sau. Ba giờ chiều nay lúc ra khỏi phòng ngủ cậu đã ăn một bát mì rồi, nên lúc này không đói lắm.
Cậu còn định bưng một bát cháo ra ngồi đối diện bọn họ, Lý Khoa biết cậu học hành mụ mị đến óc rồi. Hứa Củng Chúc còn tưởng trai đẹp đều ăn ít như vậy, Từ Chi gắp một miếng đùi gà vào trong bát của cậu, “Ăn thịt đi, dạo này cậu gầy đi nhiều.”
Trần Lộ Chu và Lý Khoa nhìn nhau, phản ứng bình thường lúc này không phải là bưng bát cháo trắng của cậu đi sao? Ăn cái gì mà ăn, đi mà ăn với người khác ấy.
Lý Khoa cười cười.
Lúc này Hứa Củng Chúc mới nhận ra quan hệ của hai người tốt đến mức không đơn giản chỉ là bạn bè bình thường, hai người này nhìn nhau rất nhiều lần, đầu óc cô ấy bị choáng, tay cầm đũa hơi run lên, dạt dào cảm xúc nhìn Lý Khoa, hỏi, có phải tôi đã phát hiện ra một bí mật lớn không, tôi sẽ bị giết để diệt khẩu ư?
Lý Khoa bình tĩnh nhìn cô ấy, trong ánh mắt như có viết, em gái à, tỉnh táo đê, có thể chuyện này còn kích thích hơn cậu nghĩ nhiều.
Rèm trong nhà ăn thỉnh thoảng bị vén lên, gió bên ngoài thổi vào cũng không thể thổi bay đi không khí kỳ dị này. Bốn người mang theo suy nghĩ khác biệt ăn cơm, Hứa Củng Chúc nào có tâm trạng ăn uống nữa, đũa nhét vào trong miệng hồi lâu cũng quên lấy ra, chỉ lo nhìn qua nhìn lại giữa Trần Lộ Chu và Từ Chi. Từ Chi đang chăm chú gặm xương sườn, căn bản là không phát hiện ra, Trần Lộ Chu mỉm cười nhắc nhở cô: “Bạn cùng phòng của cậu bắt đầu gặm đũa rồi kìa.”
Từ Chi quay đầu nhìn cô ấy, Hứa Củng Chúc đột nhiên tỉnh mộng, hoảng loạn rút đũa ra khỏi miệng, “Không có gì, không có gì, ánh mắt của tớ khá tốt, có thể dễ dàng nhìn ra chút mờ ám.”
Từ Chi cười: “Vậy tớ với cậu ấy có gì mờ ám?”
“Tớ cảm thấy ngày hôm đó cậu không lừa chúng tớ, Lộ Thảo có chút thích cậu.” Hứa Củng Chúc thẳng thắn nói.
Trần Lộ Chu cũng cười, “Sao lại là có chút?”
Hứa Củng Chúc lặp lại đoạn đối thoại ở nhà ăn hôm đó, lúc nói đến Từ Chi, theo thói quen gọi cô là bí thư chi đoàn. Trần Lộ Chu nghiêng tai, nghe cô ấy kể thật sống động, nhưng ánh mắt lại nhìn Từ Chi một cách sâu xa. Nghe đến cuối, cậu ung dung gắp hành lá lên vành bát rồi nhẹ nhàng hất ra, lạnh lùng cụp mắt, ung dung bình tĩnh nói ra một câu ý vị sâu xa: “Vậy bí thư chi đoàn của cậu không thật lòng.”
Hứa Củng Chúc lập tức cảm thấy trình độ nói chuyện của trai đẹp này hơi cao, một câu nói có ý ngầm cũng phải khiến cô ấy suy nghĩ thật lâu, hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu, cuối cùng Từ Chi vẫn phải quay về chủ đề chính, nói với Trần Lộ Chu: “Này, tìm cậu có chuyện, giúp tôi cái này đi.”
Trần Lộ Chu đặt đũa xuống, từ từ húp nốt chỗ cháo còn lại, “Nói đi.”
“Cuối tuần cho chúng tôi mượn flycam dùng được không?” Từ Chi nói, “Chúng tôi có bài tập kiến trúc rất phiền phức.”
Hứa Củng Chúc bổ sung thêm: “Giáo viên kiến trúc của bọn tôi rất biến thái, các bạn học lớp tôi sắp phát điên tới nơi rồi, nghe nói lên năm hai vẫn là cô ấy dạy chúng tôi môn thiết kế cấu trúc, đã có bạn học muốn chuyển chuyên ngành.”
Trần Lộ Chu: “Dùng flycam làm gì?”
Từ Chi nói: “Cô ấy nói bản vẽ của tôi rất rời rạc, không có tinh thần nền tảng cấu trúc, bảo tôi ra ngoài chụp ảnh các tòa nhà tìm cảm giác.”
“Chẳng phải cuối tuần cậu liên hoan trong ban sao?”
Từ Chi nhìn cậu trả lời: “Nhà Giang Dư có chuyện, hủy rồi.”
“Được.”
Từ Chi nhìn vẻ mặt mệt mỏi của cậu, lông mày vẫn sắc bén nhưng nhìn không ra hồn người, không nhịn được lên tiếng, “Đừng cố quá, thi được bao nhiêu không phải là vấn đề, dù không chuyển ngành được, thật ra tôi thấy cậu học Văn cũng ổn mà, đừng tự tạo áp lực lớn cho mình.”
Rốt cuộc Lý Khoa cũng nói chen vào, “Không phải đâu, thật ra là sắp tới kỳ thi, mọi người đều quay trở lại trạng thái như lúc ôn thi đại học. Nói sao đây, chỉ là có ý muốn âm thầm so sánh, bởi vì độ khó bài thi các nơi khác nhau, ai cũng cảm thấy đề thi của mình khó, nơi đâu cũng muốn so bì hơn kém, thi mà không tốt sẽ thấy mất mặt trường học. Hơn nữa trường của chúng tôi là trường có tiếng trong nước, mọi người đều đang chú ý tới, đừng nhìn thấy mọi người trong phòng ngủ của tôi động tí là lại chơi giết người sói, thật ra là toàn ngấm ngầm học đến hai ba giờ sáng cả đấy.”
Hứa Củng Chúc và Từ Chi yên lặng nhìn nhau, tỏ vẻ, thế giới của nhóm thủ khoa các cậu tôi không hiểu.
Vì vậy, vào cuối tuần đầu tiên, hai người ai cũng bận rộn, Trần Lộ Chu đưa flycam cho cô, khi đó Từ Chi vừa mới tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh, lúc khiêng máy giúp các đàn anh đã từng học sơ qua, có thể thao tác đơn giản được. Dạo này Trần Lộ Chu rất bận, cô không muốn làm phiền cậu.
Khi ấy là hai tuần cuối tháng mười, tuần sau là kỳ thi giữa kỳ. Có lẽ do cách kỳ thi đầu tiên ngày càng gần nên không khí trong trường học cũng khẩn trương hơn, năm, sáu giờ đã có lác đác vài người đi lại trong sân trường.
Hai người vẫn lên lớp đều, tới thư viện, đúng năm giờ sáng gặp nhau dưới cửa hàng tiện lợi ăn sáng. Lần đó Trần Lộ Chu như quay trở lại trạng thái hồi cấp ba, không biết giữ phong độ mà mặc đi mặc lại mấy bộ quần áo, có khi còn phải nghi ngờ dạo này cậu không tắm rửa, cứ để cái đầu ổ gà đi xuống lầu.
Cậu thuộc dạng nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp nên khi có thể nhìn được toàn trực tiếp đi xuống lầu, khi không thể nhìn thì sẽ đeo khẩu trang đi xuống, lúc kéo tay cầm tủ sữa chua ra thì thấy Từ Chi bước vào, mặc áo hoodie, đội mũ, màu áo trùng hợp giống với cái cậu đang mặc, đều là màu xám. Cậu hiểu ý cười, tiện tay cầm lấy sữa tươi thường ngày cô hay uống, sau đó lấy một nắm cơm hình tam giác trong ngăn kéo mang đi tính tiền.
Hôm nay hiếm có lúc Từ Chi mệt mỏi rã rời, ngáp dài bước vào cửa, đi thẳng về phía cái bàn mà hai người thường hay ngồi, sau đó nhắm mắt lại dựa vào trên ghế nghỉ ngơi.
Trần Lộ Chu trả tiền rồi đi tới, cắm ống hút vào hộp sữa rồi đưa lên miệng cô, “Chưa vẽ xong bài tập?”
Từ Chi vẫn đút tay trong túi, nhắm mắt lại, há miệng ngậm ống hút, hít một hơi, sau đó đáp ừ: “Ngày mai nộp, nếu lần này còn nói bản vẽ của tôi rời rạc nữa thì tôi chịu.”
Trần Lộ Chu đặt hộp sữa xuống bàn, bản thân không ăn mà lại đi bóc cơm nắm cho cô, ngả người vào chế, chậm rãi bóc cỏ nhựa của cơm nắm, nói nửa đùa: “Đó là ánh mắt cô ấy rời rạc thôi, cậu bảo cô ấy đi đo mắt kính đi, không biết chừng còn phát sáng lên tận Baidu đấy.”
Từ Chi mở mắt, như có điều suy nghĩ, “Tôi cảm thấy rất có thể.” Đột nhiên nhìn thấy áo hoodie màu xám cậu đang mặc, “Sao cậu vẫn còn mặc bộ này? Một tuần chưa?”
Trần Lộ Chu mỉm cười, bẻ cơm nắm đút cho cô, “Ăn của cậu đi, lúc sáng xuống tầng tôi mặc nó, thức dậy thì tiện mà, lát nữa về thay sau.”
Từ Chi nói à, cắn miếng cơm, “Cậu đã học bù xong chưa? Tuần sau thi rồi đấy.”
Trần Lộ Chu vò giấy bọc cơm nắm lại thành một cục, không có chỗ để ném, cậu đành cầm trong tay. Đút cho người ta ăn no xong, lúc này cậu mới đi ăn đồ ăn sáng của mình, “Ừm, gần xong rồi, tôi đã học xong vi tích phân.”
Từ Chi nhai cơm nắm bỗng sửng sốt, “… Đã học xong rồi?”
Trần Lộ Chu đáp ừ, “Gần như thế, chắc phần sau sẽ dễ hơn.”
Nhưng thật ra cũng chẳng dễ dàng, dù sao đây chính là không khí của trường học, mọi người đều rất giỏi, đặc biệt là nhóm thủ khoa.
Thứ sáu là sinh nhật của Hứa Củng Chúc, vốn dĩ người ở phòng ngủ và mấy cô gái trong khoa hẹn nhau đi ăn, Đỗ Thích Lam lại đột nhiên có chuyện của hội sinh viên, Hứa Củng Chúc đã đặt phòng bao trước ở gần trường học, đột nhiên thiếu mất một người, Hứa Củng Chúc liền bảo Từ Chi rủ thêm Trần Lộ Chu.
Mấy ngày nay Trần Lộ Chu khá rảnh rỗi, bây giờ đang ở sân chơi bóng, nhận điện thoại của Từ Chi liền đồng ý, “Tôi về ký túc xá thay quần áo, cậu gửi địa chỉ qua cho tôi.”
Trong phòng bao có khoảng sáu bảy người, ngoại trừ Lưu Ý Ti và Từ Chi thì còn lại đều là những cô gái trong khoa Kiến trúc có quan hệ tốt với bọn họ, không có người ngoài. Vừa nghe nói Trần Lộ Chu muốn tới đây, ai nấy đều hưng phấn, hai mắt đỏ lựng, thỉnh thoảng còn nhìn về phía cửa.
“Trai đẹp sẽ tới thật sao?”
“Lộ Thảo ư? Tớ vừa mới thấy cậu ấy đang chơi bóng ở sân mà.”
Từ Chi cảm thấy nghi ngờ: “Tất cả mọi người đều biết cậu ấy sao?”
“Cậu hỏi lớp trưởng Tuyết Mai đi, chắc chắn là lớp trưởng Tuyết Mai biết, kế hoạch hàng ngày của cậu ấy không có đàn ông, nhưng tớ đoán chắc tất cả mọi người đều biết, hot boy mà, chắc chắn mọi người sẽ quan tâm.”
Nhưng các cô gái này đều là người tốt, biết vui đùa, thấy là Từ Chi gọi tới, ánh mắt nhìn cô đều lộ vẻ ta đây biết rõ.
Từ Chi nói là đồng hương chắc chắn là các cô ấy không tin, chỉ có đồ ngốc Hứa Củng Chúc mới tin, các cô gái này đều là người thành tinh, cười híp mắt hỏi: “Đừng giải thích, bọn tớ hiểu mà, theo đuổi cậu đúng không?”
Cho nên, sau khi Trần Lộ Chu bước vào đã nhận được rất nhiều ánh mắt và nụ cười của các cô gái.
Lúc ấy đang ăn lẩu, trong phòng bao bốc khói nghi ngút, nồi lẩu đỏ đang sôi ùng ục, trên bàn toàn là rau xà lách và rau xanh, dưới những ánh mắt chào hỏi nồng nhiệt, Từ Chi cảm thấy hai người họ như miếng thịt lợn khô, sắp bị người khác biến thành đồ nhắm.
Quá ba tuần rượu, có người đề nghị muốn chơi trò chơi bắt ma, ai bắt được ma thì có thể chỉ định hai người nào đó làm một chuyện. Chẳng hạn như bây giờ tớ là ma, tôi chỉ định lão K và Tiểu J trao đổi áo khoác, Hứa Củng Chúc hét lên nói.
Từ Chi và Trần Lộ Chu luôn đứng bên ngoài nhìn, không tham gia mà cũng không phát biểu ý kiến, mọi người cũng tự động loại bỏ hai người họ ra ngoài, dù sao cũng rất khó để yêu cầu Trần Lộ Chu làm chuyện gì đó, đương cũng không tính cả Từ Chi. Mới đầu mọi người còn ghét bỏ nói trò này trẻ con, sau khi chơi thì không dừng lại được, bởi vì có rất nhiều thủ đoạn, thậm chí còn để hai cô gái ôm hôn nhau. Trần Lộ Chu tỏ vẻ con gái khoa các cậu thật trâu bò…
Ồn ào ăn xong, nhóm người lại lục đục quay trở về trường học. Từ Chi và Trần Lộ Chu đi cuối cùng, Hứa Củng Chúc đã ngà ngà say, bước chân đi lảo đảo, còn đang tự hát chúc mừng sinh nhật cho mình. Lưu Ý Ti sợ cô ấy ngã, chỉ đành cẩn thận dè dặt đỡ phía sau, “Cẩn thận.”
Mấy cô gái trong khoa cũng uống không ít, bước chân loạng choạng, ngửa đầu nhìn bầu trời đầy mây, nghĩ đến bài tập kiến trúc vừa giao, trong lòng đầy chua xót, ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, “Kiếp trước giết heo, kiếp này muốn học kiến trúc, tôi hối hận rồi! Tôi muốn chuyển ngành!”
Chân trời vang lên tiếng sấm đùng đoàng, đột nhiên, hạt mưa to chừng hạt đậu rơi xuống từng hạt.
“Vãi, trời mưa rồi.”
“Mẹ kiếp, chăn của tớ còn chưa thu! Nhanh nhanh nhanh.”
Bước chân mọi người dần tăng tốc, vội vã chạy trở về phòng ngủ, không ai chú ý rằng, phía sau đã vắng đi hai người.
Sau khi đi qua tòa nhà dạy học tối om, hai người nhìn nhau một cái, trùng hợp trên trời rơi xuống mấy giọt mưa, Từ Chi còn tưởng là nước của điều hòa không khí, đưa tay ra đỡ, khi ngẩng lên mới thấy trên đầu không có gì, là trời mưa. Không đợi hai người kịp phản ứng, trong khoảnh khắc, nước mưa căng mọng dày đặc rơi xuống từ trên đầu, thoáng chốc dội ướt đầu hai người họ.
Tòa nhà dạy học hoàn toàn tối đen, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện có hai người đang áp vào nhau trên tường.
Trần Lộ Chu lặng im không một tiếng động đè cô lên bức tường ở cầu thang tòa nhà dạy học và hôn cô, hơi thở nóng rực phảng phất quanh mũi của họ, đầu tóc hai người ướt nhẹp, nhưng trái tim đập điên cuồng mà nóng bỏng, xua tan hơi lạnh trên người. Trần Lộ Chu đỡ một tay ra sau gáy cô, một tay khác để tùy ý, thanh tâm quả dục chống trên tường. Từ Chi bị cậu chặn trên tường cầu thang, ôm lấy eo cậu, nhắm mắt lại, ngửa đầu, hôn cậu thật say đắm.