Lúc trước đã có bọn bộ khoái kia chứng minh, vậy thì những gì Đỗ Văn Hạo nói sau này đều đáng tin hết, sảnh đường bên ngoài như bùng nổ, ai cũng hết sức bực mình.
“Người ta đã có ý tốt đến tận cửa để cứu trượng phu của ả, thế mà ả còn muốn đòi tiền? Mụ đàn bà thối này đúng là không có luơng tâm mà!”.
“Này này, con mụ không có trái tim kia, có phải ngươi muốn Đỗ đại phu bồi thường ngân lượng không? Sao lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền thôi vậy?”.
“Nghĩ đến tiền nhiều quá nên hóa điên rồi, cùng một ruộc với công công (cha chồng) của ả mà! Hai người qua hệ mờ ám quá. Con mụ này ghê tởm thật!”.
“Gặp phải người như vậy thật khổ cho Đỗ đại phu, vừa muốn cứu người, lại phải đề phòng bọn tiểu nhân này nữa. Thật là khó mà!”.
“Đúng vậy, nếu ta là Lưu bộ khoái, chắc phải mang mụ vợ này giết đi ngay lập tức!”.
“Đúng đúng, nên trói con mụ này lại cho đi diễu khắp phố!”.
…
Lưu lão hán cùng Ngô thị thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Đỗ Văn Hạo, vẻ mặt đầy oan khuất, muốn giải thích nhưng lại không dám, há mồm cứng lưỡi mà trong lòng sốt ruột không thôi.
Đỗ Văn Hạo trong lòng cười lạnh, lại cất cao giọng hướng đến mọi người ngoài sảnh đường nói tiếp: “Lúc đó ta cảm giác không thể nói lý được với yêu cầu của bọn họ, vốn định phất tay áo ra đi, nhưng vì nghĩ đến Lưu bộ khoái vì truy nã thảo khấu mà bị trọng thương, nếu ta không trị, chỉ sợ khó thoát khỏi cái chết cho nên ta liền đáp ứng sẽ đưa tiền. Nhưng khi ta vừa chuẩn bị đưa Lưu bộ khoái về Ngũ vị Đường để chữa trị, không ngờ Lưu lão hán lại đi ra ngan cản, lão nói thầm gì đó với Ngô thị, ta nghe loáng thoáng rằng hay là cứ để cho Lưu bộ khoái chết đi, đến lúc đó mang thi thể bộ khoái tới từng nhà đòi tiền, cái đo so với tiền bồi thường từ chỗ ta còn lớn hơn nhiều. Ta thấy Ngô thị liên tục gật đầu, rồi hai người đều nói không trị nữa, kiên quyết đẩy ta ra cửa…”.
Trên mặt Ngô thị đỏ rực lên một hồi rồi chuyển sang trắng bạch, thị rốt cuộc đã không nhẫn nại được, đứng dậy nói: “Ta không có! Ngươi… ngươi.. ngươi nói bậy! Ta không có đòi ngươi xuất tiền bảo đảm, ta cũng không có đẩy ngươi ra ngoài cửa…”.
Lưu lão hán cũng đang muốn cất lời giải thích theo Ngô thị, nhưng lão cũng không nghĩ ra Trang tri huyện sớm đã nổi trận lôi đỉnh từ bao giờ, đột nhiên lại nghe Ngo thị hét toáng lên giữa côn đừong có khác gì không coi tri huyện vào đâu cả? Chỉ nghe một tiếng vỗ ầm, “To gan! Giữa công đường cũng dám gào rít như vậy! Người đâu, kém mụ này ra ngoài, vả ba mươi cái vào miệng!”. Rồi nghe leng keng mấy tiếng, lệnh bài được rút ra từ ống đồng trên bàn đã được xuất ra, ném xuốgn nền.
Liền sau đó hai người công sai dạ một tiếng, tiến đến mỗi người một bên nắm lấy cánh tay Ngô thị kéo thẳng ra giữa khoảng sân rộng trước công đường, ấn cho quỳ xuống. Một người nữa nhặt lệnh bài dưới sàn công đường lên, đi tới trước mặt Ngô thị, đem lệnh bài xoay xoay tròn mấy cái rồi giơ thẳng tay quất mạnh vào mặt Ngô thị. Chỉ thấy máu tươi bắn ra tung tóe, hàm răng cũng rớt mát mấy chiếc, đánh xong thì Ngô thị cũgn đã bất tỉnh chết ngất rồi. Hai công sai lúc đầu vẫn mặt lạnh như cũ kéo ả ném trở về trước công đường.
Lưu lão hán thấy bộ dạng con dâu thảm hại như vậy thì tự cảm thấy chính mình có chút may mắn, mồm miệng chậm một chút, bằng không… nghĩ tới đó không khỏi toát mồ hôi hột đầy trán. Mặc dù biết là Đỗ Văn Hạo cố tình vu khống bọn họ nhưng giờ phút này dù có trời sập xuống đầu cũng không dám ho he một tiếng nào nữa.
Trang tri huyện cười lạnh một tiếng, nói với ĐỖ Văn Hạo: “Bị cáo, ngươi nói tiếp đi!”.
Đỗ Văn Hạo nói ba hoa cũng chỉ muốn đạt được mục đích như vậy, nhìn thấy Ngô thị bị đánh cho khuôn mặt méo mó như đầu heo, răng nanh rơi vãi lung tung, người thì nửa tỉnh nửa mê nằm dài trên mặt đất, sự tức giận cũng giảm đi phần lớn. Tuy nhiên, Lưu lão hán giảo hoạt kia vẫn còn đó, chưa bị trừng trị gì, nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Đại nhân, sau đó, nhờ các huynh đệ bộ khoái nha môn ra sức can ngăn, nói tình nói lý bọn họ mới để cho tiểu nhân chữa trị. Tiểu nhân đem Lưu bộ khoái về Ngũ Vị đường mới phát hiện một bên tỳ đã bị vỡ nát. Nhưng , vừa rồi Hứa Tứ Hải có nói tỳ bị nát là do tiểu nhân dùng dao cắt, đại nhân, có thể để cho tiểu nhân xem lại một chút không?”.
Trang tri huyện gật gật đầu.
Đỗ Văn Hạo đi đến chỗ cái chậu gỗ, ngồi xổm xuống dùng tay phải gạt gạt một chút, hắn phát hiện ra những vết nức ở trên tỳ không có khác gì so với ban đàu, chứng tỏ chưa có ai làm gì, nhưng cũng cho thấy rằng đây là do Hứa Tứ Hải kia không biết gì về pháp y, nhìn không ra đây là do ứa khí mà vỡ, khác với dùng dao đâm. Lại còn vu cho mình dùng dao bổ cái tỳ này ra, không phải cố tình ngậm máu phun người sao. Xem ra Hứa Tứ Hải này đúng là có hiểu nhầm, nhưng xét cho cùng thì hắn cũng đã có chuẩn bị âm mưu đối phó với mình rồi, cố tình đổi trắng thay đen, cho nên Đỗ Văn Hạo đối với hắn không khỏi dâng lên cảm giác chán ghét thống hận cực độ.
Đỗ Văn Hạo một tay nâng tỳ kia lên nói: “xin mời đại nhân xem, tỳ này của Lưu bộ khoái bị vỡ khác hoàn toàn với dùng dao để cắt. Mặc dù vết nứt vỡ đều bằng phẳng như nhau, nhưng nhìn kỹ một chút sẽ thấy có sự uốn lượn ,nhiều chỗ uốn lượn gấp khúc rất ngắn, nếu dùng dao không thể có được. Hơn nữa, chỉ cần lột bên trong ra sẽ thấy có ba vết nứt vỡ này đều chạy theo các đường kinh lạc, nếu dùng dao các vết cắt sẽ chỉnh tề bóng loáng, không thể tránh các đường kinh lạc kia được. Do đó, cả ba vết thương này đều do côn bổng phá mà thành. Đại nhân có thể truyền ngỗ tác (giám định pháp y) của nha môn tới để kiểm chứng!”.
“Truyền ngỗ tác!”.
Quan giám định pháp y rất nhanh có mặt tại công đường, sau một lúc cẩn thận xem xét, hướng Trang tri phủ gật đầu nói: “Đại nhân, vết thương này đích xác không phải do dao cắt mà là do bị đánh, các vết nứt đều có chạy theo các đường kinh lạc!”.
“Mang lên đây cho ta xem!”.
Ngỗ tác vội mang tỳ tới trước mặt trang tri huyện, đặt lên mặt bàn, một tay lật lật, một tay chỉ vào trong giải thích chi tiết. Trang tri huyện hai mắt híp híp nhìn chăm chú, liên tục gật đầu, hướng Hứa Từ Hải nói: “Bản huyện đã tự mình tra nghiệm, ba vết thương này thậm chí còn nứt theo các đường kinh lạc, làm sao dùng đao có thể cắt như vậy được?”.