Hạ Vy xấu hổ, nhắm tịt hai mắt, để mặc cho người nào đó giúp mình tắm rửa. Chỉ có điều Thiên Minh lấy cớ bị ướt hết bởi nước từ vòi sen, nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người, chính thức biến phòng tắm của Hạ Vy thành bể tắm uyên ương.
Không rõ bao lâu hai người bọn họ mới ra khỏi đó, chỉ biết rằng trên làn da trắng nõn, mềm mại của Hạ Vy xuất hiện vô số vết hôn mờ ám.
Thiên Minh tủm tỉm cười:
“Đánh dấu chủ quyền.”
Hạ Vy giận dỗi, không thèm nhìn tên lưu manh kia lấy một lần. Cô chọn cho mình chiếc váy màu kem cao cổ, dài tay để che đi những vết đỏ chói mắt mà ai kia vừa tạo ra.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tước Đăng Tiên
2. Xuyên Sách Thành Vợ Trước Cố Chấp Của Tổng Tài
3. Hắc Đạo Tổng Tài Cuồng Sủng Tôi
4. Em Là Tất Cả Của Tôi, Cô Gái À!
=====================================
Thiên Minh nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau:
“Em vẫn còn giận anh đấy à?”
Hạ Vy không đáp lại lời của Thiên Minh. Anh thừa biết hôm nay cô sẽ cùng Hải Phong tới gặp đối tác mà vẫn bày trò như vậy.
Thiên Minh tủm tỉm cười, khẽ tựa cằm lên vai của Hạ Vy.
“Anh xin lỗi nếu vừa rồi anh “mạnh tay” với em. Anh sẽ nói với Hải Phong để cậu ta bắt tất cả nhân sự cấp cao mặc đồng phục của HPJ. Anh thấy bộ vest trước kia cực kỳ hợp với em.”
Hạ Vy ngạc nhiên, mở to hai mắt nhìn vào cô và anh ở trong gương lớn.
Thiên Minh giải thích:
“Bộ đồng phục đó rất kín đáo, em mặc vào không thấy xuất hiện một kẽ hở nào luôn. Mấy bộ váy mới này, nếu không phải hở cổ thì cũng hở tay. Ở công ty thì không ai dám nói gì em, nhưng anh biết có không ít người bên ngoài nhìn em như hổ đói…”
Hạ Vy nghe tới đây không nhịn được mà cười thành tiếng:
“Cái ông hấp này… Em mặc đồ kín cổng cao tường như vậy mà còn dám ý kiến hả?”
Thiên Minh thấy Hạ Vy hết giận liền nắm lấy tay cô.
“Đi ra ngoài ăn sáng thôi. Mau tới xem anh làm xôi có ngon không?”
Hạ Vy nhoẻn miệng cười:
“Xôi em làm sẵn để trong tủ lạnh, hành phi thì để trong hộp, ruốc cũng vậy. Chắc chắn là ngon.”
Thiên Minh tủm tỉm cười. Lời Hạ Vy nói đều là sự thật. Dù cô về với bố mẹ đẻ nhưng thói quen chuẩn bị đồ ăn sáng từ trước là không thay đổi.
Sau khi no bụng, Hạ Vy nói với Thiên Minh:
“Hôm nay anh còn phải tập vũ đạo cho buổi biểu diễn sắp tới. Em có thể tự đi làm được.”
Thiên Minh uống một chút nước rồi nói:
“Em quên là xe đã được chú Phúc mang đi bảo dưỡng rồi sao? Đợi mấy hôm nữa thì dù em không bảo anh cũng sẽ để em tự mình đến công ty.”
Hạ Vy mỉm cười, cầm lấy túi xách ở gần đó.
“Vậy thì đi thôi.”