Vẻ mặt của Mộ Dung Kì cũng âm trầm,
“Diệp Trần! Ngươi đây là đang cố ý trêu đùa lão phu sao?”
Vừa nói chuyện, khí thế uy áp trên người Mộ Dung Kì, không tự chủ được cũng phóng thích theo ra ngoài, vậy mà so với Thương Lang trước đó sử dụng thuốc cuồng hóa, còn phải mạnh hơn mấy phần!
Tuy nhiên, đối mặt với khí thế áp bách của Mộ Dung Kì, vẻ mặt Diệp Trần từ đầu đến cuối bình tĩnh vô cùng, kéo Tô Lam về phía sau mình, trên mặt hiện ra nụ cười đùa cợt,
“Không sai! Ta chính là đang trêu đua ngươi đó, ngươi có thể làm gì được ta a?”
“Được được được!”
Mộ Dung Kì giận quá thành cười,
“Vốn lão phu còn kính ngươi là con trai của Thiên Ca, lại thêm thân thế đáng thương của ngươi, cho nên nhiều lần nhường nhịn đối với ngươi, không nghĩ tới ngươi vẫn không biết tốt xấu như thế, vậy đừng trách lão phu không khách khí!”
“Đừng tưởng rằng chính mình là nửa bước Hóa Kình, là có thể coi trời bằng vung, hôm nay lão phu sẽ để cho ngươi hiểu, cái gì là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân!”
Lời nói của Mộ Dung Kì rơi xuống đồng thời khí thế cả người cũng nhảy lên tới đỉnh phong, tiếp theo chậm rãi vươt ra bàn tay lớn, hướng về phía Diệp Trần vỗ xuống!
Ầm ầm!
Trên bầu trời giống như xuất hiện một bàn tay vô hình, trong nháy mắt đã bao phủ ở trên đỉn đầu của Diệp Trần!
Răng rắc~
Ở dưới sự áp bách một chưởng lớn vô hình kia, mặt đất dưới chân Diệp Trần, thậm chí cũng bắt đầu thi nhau rạn nứt ra, những cái bàn xung quanh trong nháy mắt đều bị đè ép vỡ nát, hóa thành một đống mãnh gỗ vụn.
Uy lực của tông sư, kinh khủng như vậy!
Cha con Diệp Thiên Minh, thấy cảnh này, tất cả đều hiện ra vẻ sùng bái và hưng phấn, âm thầm cảm khái,
“Tông sư như rồng, Lời này quả nhiên không giả a!”
“Khó trách giới võ đạo luôn luôn lưu truyền một câu: Dưới tông sư, đều là giun dế! Võ giả tầm thường dù là võ công có luyện được mạnh hơn nữa, lại làm sao có thể chống đỡ được một kích như thế?”
Thế nhưng, hai người vừa mới cảm thán xong, đã thấy một cảnh tượng khó có thể tin nổi,
Chỉ thấy, ở dưới sự áp bách của một chưởng lớn vô hình của Mộ Dung Kì, Diệp Trần giống như không bị làm sao, vẫn đứng ở đó như cũ không động đậy một chút nào.
Dường như một chưởng đủ để dời núi lấp biển kia, đối với hắn mà nói, không có bất cứ một chút tác dụng gì!
“Cái gì!”
“Điều này sao có thể?”
Chẳng những cha con Diệp Vô Minh xem đến ngây người, ngay cả Mộ Dung Kì là người trong cuộc, sắc mặt lập tức cũng đột nhiên thay đổi lớn,
Bởi vì hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, khi khí kình của mình muốn ấp bách lên người thiếu niên trước mắt này, xung quanh người của đối phương vậy mà tạo thành một cái l-ng khí cực kỳ cường hãn, chống đỡ được khí kình áp bách của hắn dễ như trở bàn tay!
“Hóa khí thành cương! Ngươi lại là tông sư Hóa Kình!”
Phát hiện này, khiến Mộ Dung Kì lập tức kinh hô lên,
“17 tuổi tông sư Hóa Kình! Điều này, điều này làm sao có thể…..?”
Phải biết, cho dù là Diệp Thiên ca vinh dự được coi là nhân vật thiên tài vĩ đại nhất từ trăm năm trước trên đất nước Hoa Hạ này cho tới nay, năm đó hai mươi tuổi mới đột phá tới cảnh giới tông sư Hóa Kình, hơn nữa tiền đề còn là được tài nguyên phong phú của Diệp gia tới bồi dưỡng.
Mà hắn, một người con riêng không quyền không thế, làm sao có thể đạt tới tình trạng như thế? Đây quả thực làm cho người ta khó có thể tưởng tượng nổi!
Tuy nhiên Mộ Dung Kì này, đến cùng vẫn là người từng gặp qua sóng to gió lớn, kích động qua đi, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại,
“Không thể không nói, lão phu hoàn toàn chính xác là xem thường ngươi, người xác thực có vốn liếng để cuồng ngạo, tuy nhiên lão phu vẫn phải khuyên ngươi một câu, tuyệt đối không nên đối nghịch với Diệp gia! Bởi vì ngươi căn bản không hiểu, chính mình đối mặt với sự tồn tại như thế nào!”
Diệp Trần nghe được điều này, lập tức cười, tuy nhiên lại là cười lạnh,
“Chính câu nói này là ta muốn nói cho ngươi, ngươi làm sao có thể biết, chính mình đối mặt với người có tồn tại như thế nào?”
“Hừ!”
Nói xong lời này Diệp Tràn cũng đồng thời trực tiếp hừ lạnh một tiếng,
Ầm ầm!
Mộ Dung Kì lập tức cảm giác được l-ng ngực của mình, giống như bị một cái chùy lớn mạnh mẽ đập trúng, cả người trực tiếp bay ngược ra ngoài, nặng nề bay ra ngã ở trên đường cái ngoài quán cơm.
Cha con Diệp Vô Minh vốn là còn trông cậy vào Mộ Dung Kì tìm lại thể diện cho mình, giờ phút này hoàn toàn tê liệt, mồ há to mắt trợn ngược, vẻ mặt tái mét….
P/S: Các vị còn không đề cử sao a….. Ta thích nào, Like Fb tạo động lực cho mình nào….