Thẳng cho đến khi những tiếng ồn ào náo nhiệt trên đường không còn nữa, cô mới mở mắt ra rồi hỏi.
“Đến chưa?”
Tiểu Phù vội vàng nói: “Vẫn còn chưa đến, cô nương lại ngủ thêm một chút nữa đi.”
Lúc này, Tô Diễm đã cảm thấy chuyện không bình thường, bây giờ đã cách xa đường phố ồn ào, sao lại còn chưa tới, trừ phi…
Một khắc sau cô lập tức xốc rèm xe lên, bên ngoài không còn đường ở kinh thành nữa, chỉ có khung cảnh hoang vu.
Quả nhiên mà, thế mà cô lại bị gài bẫy.
“Lạc cô nương, cô nương nghe nô tỳ giải thích đã.” Tiểu Phù còn muốn nói gì đó, nhưng mà Tô Diễm đã không muốn phản ứng nàng ta.
Lúc này, Tô Diễm hất tay Tiểu Phù ra, sau đó lập tức nhảy xuống xe. Mà ngay sau khi Tô Diễm nhảy xuống xe, chẳng biết từ lúc nào xung quanh lại có một đám hắc y nhân lập tức bao vây cô.
Tô Diễm nheo mắt lại, nghĩ thầm lần này là do cô chủ quan rồi, nhưng mặc dù trong lòng của cô có hơi hoảng loạn, sắc mặt vẫn rất bình tĩnh.
“Các người là người của Từ thừa tướng.”
Không phải nghi vấn, mà là khẳng định.
Sau đó, có một tiếng cười to vang lên: “Ha ha ha, xem ra là ngươi không ngốc.”
Tô Diễm ngước mắt nhìn lên, chỉ nhìn thấy Từ thừa tướng bước ra từ sau lưng một đám hắc y nhân, mà lúc này Lục thị đang đứng bên cạnh ông ta.
Trong nháy mắt nhìn thấy Lục thị, có gì mà Tô Diễm không hiểu nữa chứ, chỉ sợ là nữ nhân này đã phản bội rồi.
Lục thị cảm nhận được cái nhìn chăm chú của Tô Diễm, có chút áy náy cúi thấp đầu, thậm chí không dám nhìn Tô Diễm, nàng ta thấp giọng nói: “Lạc cô nương, không phải là ta muốn hại ngươi, là phụ thân nói nếu như ta không làm như vậy thì sẽ ra tay với người nhà của ta, ta… ta không còn cách nào khác.”
Tô Diễm nghe thấy lời này của Lục thị, cô chỉ cảm thấy buồn cười.
Từ thừa tướng là lão hồ ly như thế nào, sao Tô Diễm không biết được chứ?
Mặc dù Tô Diễm và Từ thừa tướng không tiếp xúc quá nhiều với nhau, nhưng mà cứ nhìn dáng vẻ của Từ hoàng hậu và thái tử thì liền biết Từ gia chả có ai là tốt.
Cho dù lần này Lục thị có phản bội đứng về phe Từ thừa tướng, nhưng chưa chắc là Từ thừa tướng sẽ thật sự bỏ qua cho người Lục gia.
Dường như Từ thừa tướng cảm thấy Lục thị nói nhiều thì không vui, trừng mắt nhìn nàng ta một chút: “Được rồi, đừng có nói nhảm nữa.”
Nói xong, ông ta liếc mắt nhìn Tô Diễm, ra lệnh cho hắc y nhân ở xung quanh.
“Ra tay đi.”