“Nói bậy, trước kia em chưa từng gặp chú ta! Lễ kết hôn của chúng ta chú ta cũng không tới!”
Lý Hào Kiệt vô tình vạch trần tôi.
Tôi cũng chỉ đành nói thật.
Mà tôi với Lý Trọng Mạnh cũng không có chuyện gì phải giấu diếm.
Lý Hào Kiệt nghe xong thì vẻ mặt cũng đỡ hơn, thế nhưng cũng không quên cảnh cáo tôi, “Tránh xa chú ta ra.”
“Vì sao? Chú ấy không phải chú anh hay sao?”
Tôi không hiểu.
Thế nhưng Lý Hào Kiệt cũng không tiếp tục trả lời tôi mà là vẫn giũ chặt tôi rồi cúi đầu hỏi, “Cần tiền?”
Lúc này, giọng điệu của anh ta có vẻ dịu đi không ít.
Nó không còn kiểu cao ngạo như vừa nãy mà lại như thể đang dỗ một đứa trẻ.
Tôi bật đắc dĩ gật đầu, rồi nói cho Lý Hào Kiệt nghe lý do thật sự tại sao Lý Trọng Mạnh sẽ cho tôi tiền nói ra.
Anh ta nghe xong liền thở dài một cách bất đắc dĩ, rồi hỏi tôi, “Trong lòng em thì anh không đáng tin thế cơ à.”
“Đúng.” Tôi nhìn xuống đất, “Nếu ngày nào đó anh tống Tống Duyên Minh vào tù thì tôi sẽ cảm thấy anh đáng tin.”
Tôi biết điều đó là không thể nào.
Vẻ mặt Lý Hào Kiệt cũng nói cho tôi biết điều này.
Anh ta hỏi tôi, “Em cần bao nhiêu tiền? Đừng nói là 30 tỷ, 300 tỷ anh cũng có thể cho em.”
“Tôi chỉ cần 30 tỷ để đưa cho Lương Khanh Vũ, tôi tin anh ấy sẽ nhanh trả lại cho anh thôi.” Tôi trả lời.
Lý Hào Kiệt gật đầu, “Được, anh giúp em cho anh ta, em yên tâm, tiền này trong vòng 3 ngày chắc chắn sẽ được chuyển đến.”
“Cảm ơn.” Tôi khẽ quay người hỏi anh ta, “Tôi đi được chưa?”
Không ngờ Lý Hào Kiệt không những không buông tôi ra mà lại còn ôm ghì lấy tôi hơn, rồi anh ta nghiêng người đè tôi xuống ghế sofa, nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm.
Trong đôi mắt ấy thế mà tôi lại thấy được bao nhiêu tình cảm.
Anh ta nhìn tôi một lúc lâu rồi mới nói, “Không được, hôm qua em không để ý đến anh, khiến anh rất tức giận.”
Nói xong liền định hôn tôi.
Thế nhưng giờ đây trong lòng tôi tràn đầy là hình bóng Lương Khanh Vũ thế nên tôi liền quay mặt đi rồi cụp mặt nói, “Tôi không muốn làm.”
Tôi nói những lời này cũng chỉ là để biểu đạt chút tâm trạng của mình, chứ vốn chẳng trông mong Lý Hào Kiệt sẽ hiểu được.
Thế nhưng ngay sau đó thì anh ta đã đứng dậy, vừa chỉnh lại quần áo vừa nói, “Được rồi, vậy đợi đến lúc em muốn đi.”
Tôi nhìn bóng dáng của Lý Hào Kiệt, cứ ngỡ tai mình có vấn đề gì.
Lúc anh ta về phòng thì tôi cũng đi khỏi.
Tôi đến bệnh viện Thánh Tâm để thăm Lương Khanh Vũ, dù tôi không nói tiền ở đâu ra thế nhưng Lương Khanh Vũ cũng đoán được.
Anh cúi đầu tự trách rằng, “Phải chăng anh rất vô dụng, không quản lý nổi công ty còn khiến em phải vay tiền ông chồng vô cùng không tốt kia của mình.”
“Không có.” Tôi lắc đầu, vì để an ủi anh ấy tôi mới nói, “Anh ta nhiều tiền vậy thì mượn chút cũng có sao? Anh cũng đâu phải là không trả, em thấy cho anh mượn là sự đầu tư tốt nhất.”
Lương Khanh Vũ vô cùng hăng hái rồi lại nói rằng sau khi mình xuất viện thì chắc chắn sẽ tập trung kiếm tiền, rồi trả cả vốn lẫn lãi cho Lý Hào Kiệt.
Để khiến anh ấy không nợ Lý Hào Kiệt.
Sau đó tôi có báo tình hình của mình cho quán cà phê đang làm rồi xin đi làm muộn vài ngày, để chờ Lương Khanh Vũ ra viện thì mới đi.
Thế nhưng trong mấy ngày Lương Khanh Vũ nằm viện này, chỉ cần tôi ở chăm Lương Khanh Vũ, thì dù muộn thế nào Lý Hào Kiệt đều sẽ chờ tôi ở cổng bệnh viện.
Tôi đi làm ở quán cà phê cả nửa tháng thì mới gặp lại An Kiều lần nữa.
Lần này tinh thần của cô ấy có vẻ tốt hơn nhiều.
Tôi chủ động nói chuyện với cô ấy, có lẽ do tình hình công ty tốt nên tâm trạng của cô ấy cũng không tệ, cũng có vẻ không còn mâu thuẫn với tôi như trước.
Nhưng lúc mà tôi nói chuyện với cô ấy thì lại phát hiện ta một chuyện không thể tin nổi.
An Kiều nói cho tôi biết công ty thiết kế Vũ Phong bây giờ đã là công ty con của tập đoàn Hào Thiên, Lý Hào Kiệt đã tìm một giám đốc chuyên môn để quản lý công ty thiết kế Vũ Phong.
Mà Lương Khanh Vũ bây giờ cũng chỉ là trưởng phòng bộ thiết kế mà thôi.
Chuyện này khiến tôi không thể chấp nhận nổi.
Gần đây tôi gặp Lý Hào Kiệt rất thường xuyên, thỉnh thoảng cũng sẽ liên hệ với Lương Khanh Vũ, thế nhưng không một ai nói cho tôi hay!
Đây chắc chắn là Lý Hào Kiệt bắt Lương Khanh Vũ không được nói cho tôi biết.
Lúc ấy tuy tôi rất tức giận nhưng vẫn phải tiếp tục đi làm
Vừa tan ca tồi liền ngồi xe đi thẳng đến tập đoàn Hào Thiên!