Gọi tên Cố Diễm là muốn thử “thần giao cách cảm” một lần, trước đó lần đầu tiên Cố Diễm bị thương, mình dường như có cảm giác mơ hồ, khi ấy mình đau lòng vô cùng, cho nên hắn muốn thử xem, bản thân gặp nguy hiểm, Cố Diễm bên kia có thể cảm giác được hay không.
Hắn cũng biết loại chuyện này không đáng tin cậy, nhưng mà, đã không còn biện pháp rồi.
Mà Chu Châu, bởi tốt xấu gì bản thể Chu Châu vẫn còn trong không gian, hắn hiện đang gọi tên đối phương, hơn nữa mưu tính dùng không gian tiến hành câu thông, cùng bản thể Chu Châu liên lạc, chung quy so với Cố Diễm bên kia càng có hiệu quả hơn đi? Vả lại, hắn tin tưởng, Chu Châu sẽ chạy đến nhanh hơn!
“Làm gì sao, đương nhiên là mang mày đi rồi.” Lý Hải Hoa cười ha ha hai tiếng, “Dương Sóc, đừng mong kéo dài thời gian chờ vệ sĩ của tình nhân mày, tao sẽ không cho mày cơ hội này! Động thủ!”
Dứt lời, Lý Hải Hoa kia dưới sự bảo vệ của dị năng giả lui về sau hai bước, sau đó, chiến đấu lại bắt đầu.
Những dị năng giả kia không ngừng tấn công Dương Sóc, ông lão được Dương Sóc che chở sau lưng cũng trốn không được.
Dương Sóc giúp ông lão mấy lần, nhưng rất nhanh đã đáp ứng không xuể.
Mà bên kia, một dị năng giả ôm đứa nhỏ trước ngực mình công kích tới.
Mày Dương Sóc nhăn chặt, chỉ có thể không đối địch cùng dị năng giả kia, dù sao chung quanh hắn cũng rất nhiều kẻ địch!
Nhưng Dương Sóc muốn vậy người khác cũng sẽ không cho hắn cơ hội này, vì vậy, đứa nhỏ kia bị nện tới.
Lúc này đây, Dương Sóc trốn không thoát, hắn đang bị ba người đồng thời công kích.
Nếu hắn né tránh, đứa nhỏ kia xem như chết chắc.
Không né tránh, hắn bị đứa nhỏ kia nện trúng ngực, Dương Sóc nắm lấy, sau đó lại nhanh chóng buông đứa nhỏ ra, hắn còn phải thử xem, thử xem có thể ra ngoài hay không…
Bên này chiến hỏa như đồ*, bên kia, Chu Châu cùng Liễu Phi Tuyết cách đó ít nhất khoảng năm mươi dặm, sắc mặt Chu Châu biến đổi.
*荼 [tú] search baidu thì ra một thứ rau đắng nói trong sách cổ, hoặc một bức họa, chuyển sang tiếng anh thì có từ cruel là hợp nghĩa nhất, nhưng tui không chắc lắm nên để nguyên, ai biết thì chỉ giúp với =_=
Liễu Phi Tuyết ở ngay bên cạnh đối phương, nhìn thấy vẻ mặt đối phương liền nhíu mày, “Làm sao vậy? Cảm giác được năng lượng thể rồi?”
“Không phải.” Chu Châu lắc đầu, “Là trong lòng vừa có chút khác thường… hình như là bản thể. Đợi ta một chút.” Nói xong, Chu Châu lập tức tìm một nơi đất trống, ngồi xếp bằng xuống.
Ba phút sau, hắn mới mở to mắt: “Là Dương Sóc, Dương Sóc gặp chuyện không may rồi!”
Bản thể hắn ở trong không gian, bản thân hiện tại ra ngoài, hình thành thân thể độc lập bên ngoài, liên lạc cùng bản thể cũng không dễ dàng. Cho nên tiêu phí thời gian lâu chút.
“Dương Sóc!” Liễu Phi Tuyết dừng một chút, sau đó chân mày cũng nhíu lại.
“Xảy ra chuyện gì? Hiện tại Dương Sóc đang ở đâu?” Liễu Phi Tuyết hỏi.
Chu Châu nhanh chóng đứng lên, “Hiện tại hắn chỉ một mình, địa điểm… cách nơi này khoảng năm sáu mươi dặm… chúng ta nhanh đi.”
Dứt lời, liền chạy về phía trước, Liễu Phi Tuyết vội vàng đuổi theo.
Bọn họ ra ngoài luôn không lái xe, bởi vậy tốc độ bọn họ căn bản không bằng một chiếc xe con.
Khoảng cách 50~60 dặm ở trước tận thế dù lái xe cũng phải tốn một đoạn thời gian, đừng nói chi hiện tại.
Chu Châu dự cảm tốc độ như vậy đuổi qua không kịp, chỉ có thể nói: “Phi Tuyết, có biện pháp nào nhanh hơn không.”
Liễu Phi Tuyết hơi mím môi, màu mắt trầm trầm, chợt kéo Chu Châu qua, “Nhắm mắt lại.”
Chu Châu theo bản năng nghe lời, nhắm mắt lại, sau đó, hắn chỉ cảm thấy gió thổi vù vù bên tai.
Mà hai chân hắn… đã rời khỏi mặt đất rồi!
Liễu Phi Tuyết… Tàng Thanh… trong lòng Chu Châu có chút run rẩy, không tự giác ôm eo Liễu Phi Tuyết.
Mà trong lúc “phi hành” Liễu Phi Tuyết cảm giác được eo mình bị ôm lấy, thoáng chốc liền cứng đờ lại.
Nhưng mà, cũng chỉ trong thoáng chốc, sau đó, đối phương liền khẽ rũ mắt xuống, tiếp theo làm như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục chạy đi.
Có Liễu Phi Tuyết trợ giúp, tốc độ bọn họ so với vừa rồi nhanh hơn vài phần.
Người khác cần ít nhất nửa giờ mới có thể đến nơi, bọn họ lại dùng chưa tới nửa giờ, trong đó còn bao gồm cả chuyện phải giải quyết một ít thây ma cùng động vật biến dị cản đường.
Mặc dù như thế, đợi đến lúc Chu Châu cùng Liễu Phi Tuyết tìm được ngôi biệt thự kia, bọn họ chỉ phát hiện bốn khối thi thể. Hai khối, bọn họ biết, là người Cố gia đi theo sau Dương Sóc âm thầm bảo vệ.
Mà hai khối khác, một già một trẻ, hẳn là hai ông cháu, ông lão kia dù đã chết vẫn gắt gao nắm lấy tay đứa nhỏ…
Thảm cảnh như vậy, ở tận thế, cũng thường xuyên phát sinh.
“Chờ một chút, đứa bé này có chút khác thường.” Liễu Phi Tuyết chợt nói.
Rõ ràng đứa nhỏ hẳn đã chết rồi, nhưng không biết vì sao, y vẫn còn có thể từ trên người đối phương cảm giác được một tia sinh cơ.
Chu Châu ngẩn người, sau đó cúi đầu, ngồi chồm hổm trước mặt đứa bé kia, “Trước khoan để ý tới, mang trở về rồi hãy nói.”
Liễu Phi Tuyết nhẹ gật đầu, “Ừ, nhanh thông báo cho Cố Diễm, Dương Sóc bị mang đi rồi.”
Chu Châu mím môi, “Lúc này… aizzz, còn tưởng rằng hôm nay có thể thanh nhàn, không ngờ tới…”
“Nếu Dương Sóc xảy ra chuyện, Cố Diễm sẽ phát điên.” Có lẽ nhất định sẽ phát điên, Liễu Phi Tuyết nói có chút lạnh nhạt, nhưng Chu Châu đã quá quen thuộc đối phương, có thể nghe ra dưới sự lạnh lùng kia một chút lo lắng.
Chu Châu dừng một chút, chợt cười, “Phi Tuyết, ngươi cũng đem Cố Diễm cùng Dương Sóc trở thành bạn bè rồi đúng không?”
Liễu Phi Tuyết ngừng một lát, bàn tay ôm đứa nhỏ đều cứng đờ, y lạnh lùng trừng Chu Châu.
“Ngươi nghĩ quá nhiều rồi!” Sau đó ôm đứa nhỏ nhanh chóng rời đi.
Chu Châu khẽ nở nụ cười rồi vội vàng đuổi theo Liễu Phi Tuyết.
Cùng lúc đó, Cố Diễm bên kia cũng vừa nhận được tin tức, hai người kia mặc dù đã chết, nhưng trước khi chết còn kịp thời phát ra ám hiệu, đó là ám hiệu chỉ có Cố gia mới có thể thu thập.
Khi tin tức không may này truyền tới tai Cố Diễm y liền một cước đá bàn trà trước mặt ngã lăn ra.
Người chung quanh y không ai có thể may mắn thoát khỏi, vụn gỗ văng ra thiếu chút nữa rạch vài đường trên mặt bọn họ rồi.
Hỏng bét, lão đại… nổi bão!